Chuyện thời thơ ấu
Khi tôi viết những dòng này thì tro cốt của cha mẹ tôi đã ở một nơi nào đó rất xa, hay không còn trên thế gian này nữa. Tôi vẫn tin rằng đã có một lúc nào đó thuở sinh thời hay sẽ có một lúc nào đó ở cõi vô cùng mẹ bước đến ngồi cạnh cha. Có thể mẹ sẽ mỉm cười, hoặc không mỉm cười, hoặc chỉ yên lặng nghe cái hơi ấm áp của cha dần dần chạm vào người. Cái hơi ấm áp ấy mỏng manh như một làn khói sau cùng còn vướng vất trên mặt sông, như lớp sương mịn bốc lên từ cánh đồng ẩm ướt, như ánh nắng rụt rè của một ngày mới. Và bạn cũng tin với tôi như thế. Phải không?

Home
  • Bắc Ninh: Hàng ngàn người về xem Hội Rước Pháo Làng Ðồng Kỵ
    Hàng ngàn người từ các tỉnh lân cận và Hà Nội đã đổ về làng Ðồng Kỵ thuộc xã Ðồng Quan, Huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh (cách Hà Nội chừng 50 km) để xem hội rước pháo truyền thống vào sáng Mùng 4 Tết.

  •  
  • Baghdad: Nổ bom xe ngay khách sạn bộ trưởng, 4 người chết


  •  
  • Báo "Thanh Niên" chọn chín vụ án lớn nhất Việt Nam trong năm 2003


  •  
  • Bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ:


  •  
  • Các chính phủ Á Châu đồng ý lập hệ thống theo dõi bệnh cúm gà


  •  
  • Các chuyên gia thấy có tiến triển tốt trong cuộc đối đầu ở nhà tù Arizona


  •  
  • Cán bộ lão thành tố cáo lãnh tụ Ðảng tham nhũng, không sửa sai
    Một cán bộ cao cấp nghỉ hưu có 57 tuổi đảng lên tiếng tố cáo nhiều lãnh tụ Ðảng tham nhũng và chế độ Hà Nội làm nhiều điều sái quấy, hại dân nhưng không chịu sửa sai.

  •  
  • Sáu quân nhân Phi Luật Tân bị thẩm vấn vì tố cáo Bộ Trưởng Quốc Phòng vi phạm tự do bầu cử


  •  
  • Cựu Thanh Tra Kay: Tình báo Hoa Kỳ trước cuộc chiến Iraq là có lỗi lầm


  •  
  • Dải Gaza: Giao chiến khiến có ít nhất chín người Palestine chết


  •  
  • Dịch cúm gà xuất hiện ở Hà Nội và đã lan ra tới 31 tỉnh


  •  
  • Hà Nội: Sông Hồng cạn nước trơ đáy


  •  
  • Hà Sĩ Phu bị công an kiếm chuyện sau khi đi Hà Nội chữa bệnh


  •  
  • Hoa Kỳ thả hơn 20 tù nhân từ nhà tù Guantanamo


  •  
  • Hoa Kỳ thành lập “Văn Phòng Thông Tin Giáo Dục Hoa Kỳ” tại Sài Gòn


  •  
  • Thành phố mùa thu


  •  
  • Trong chiều Ðà Lạt


  •  
  • Ba hình ảnh: Người Lính, Người Tù, Người Lưu Vong, trong tác phẩm của Thảo Trường
    Những ai chưa đọc Thảo Trường sẽ không hiểu nhan đề cuốn sách này: “Những Miểng Vụn của Tiểu Thuyết”? Theo Thảo Trường thì những miểng vụn đó là những mảnh từ pho tượng khổ nạn của cuộc đời ông, đó cũng là những chất liệu dùng để viết một truyện dài, nhưng ông đã đem dùng hết vào trong những truyện ngắn, và tác giả cho đó là một thất bại lớn của đời viết văn của mình.

  •  
  • Ba hình ảnh: Người Lính, Người Tù, Người Lưu Vong, trong tác phẩm của Thảo Trường
    Những ai chưa đọc Thảo Trường sẽ không hiểu nhan đề cuốn sách này: “Những Miểng Vụn của Tiểu Thuyết”? Theo Thảo Trường thì những miểng vụn đó là những mảnh từ pho tượng khổ nạn của cuộc đời ông, đó cũng là những chất liệu dùng để viết một truyện dài, nhưng ông đã đem dùng hết vào trong những truyện ngắn, và tác giả cho đó là một thất bại lớn của đời viết văn của mình.

  •  
  • Mõ làng
    Cho tới khoảng 1942-1943 tôi vẫn còn được nghe tiếng mõ ở làng mà Vua Lê thánh Tông (1460-1497) đã có thơ ca vịnh và Wikipedia có nhắc tới cũng như có nói tới vai trò của thằng mõ nguyên văn như sau: (Tìm trong google.com. wikipedia mục Thằng mõ)

  •  
  • Ðứng lên đi, Thái Hà ta hỡi


  •  
  • Dĩ văn hội hữu: Dùng Thơ để kết bạn!
    Thơ là một hình thức ngôn ngữ diễn tả tư tưởng, tình cảm của con người một cách vắn gọn, dễ nghe, dễ nhớ, dễ gây xúc động, và dễ đi vào lòng người... Do đó, Thơ luôn luôn được trân trọng. Cách nay hơn 25 thế kỷ, một nhà hiền triết đồng thời cũng là một nhà chính trị, nhà đạo đức kiêm nhà nghiên cứu văn học, sử học... đó là Ðức Khổng Tử, người được gọi là “vạn thế sư biểu” (người đại biểu muôn đời cho các nhà giáo dục), sau khi đã bỏ ra nhiều năm sưu tập những bài ca dao, những bài thơ ngắn trong nhân gian hay phát xuất từ triều đình, không biết tác giả là ai, tổng hợp được hơn 300 bài để lại cho đời sau.

  •  
  • Vài cảm nghĩ về cuốn “Việt Nam: Suối Nguồn Văn Minh Phương Ðông” của Du Miên
    Từ trước tới nay, người ta biết đến ông Du Miên là một nhà báo chuyên nghiệp, đã bắt đầu vào nghề là ký giả chiến trường của tờ Trắng Ðen (do ông Việt Ðịnh Phương làm chủ nhiệm) tại Sài Gòn, trước 1975, đến làm chủ nhiệm nhiều tờ báo ở quận Cam như Sài Gòn, Trường Sơn, Bách Khoa, Thời Báo. Người ta cũng biết đến ông là một nhà hoạt động xông xáo trong nhiều lãnh vực từ chính trị, xã hội, đến văn nghệ. Những ngày đầu tị nạn, nhiều người đã được đọc thơ của ông Du Miên... Nhưng người ta chưa từng thấy ông Du Miên viết những bài nghiên cứu về văn chương, văn hóa hay lịch sử bao giờ.

  •  
  • Trường Áo Tím Sài Gòn ngày xưa
    Giáo Dục Sài Gòn khởi đầu với chữ Nho. Pháp chiếm Sài Gòn vào năm 1858, thiết lập giáo dục chữ quốc ngữ năm 1878, Nho học Sài Gòn chấm dứt từ đấy! Có thể chia Nho học Sài Gòn thành 4 thời kỳ.

  •  
  • Tôi đọc Thảo Trường
    Thảo Trường viết để “để đời”, ông đã nói như vậy. Cái để đời, tôi tin rằng không phải chỉ là một cái danh, mà là để đời một hay nhiều bằng chứng, trong tư thế người viết, chứng nhân, nạn nhân, người dấn thân trọn vẹn, và giữ được mình trọn vẹn đến bây giờ. Một sự toàn vẹn sau cùng của nhân cách, trớ trêu thay, lại hiện hình từ những miểng vụn đau thương trải nghiệm trong đời sống.

  •  
  • “Thu nhớ Hoàng Sa” quy tụ rừng thơ Việt
    Giới làm thơ, đọc thơ, yêu thơ Việt Nam khắp thế giới đã tụ họp về Ðại Hội Thi Ca Quốc Tế kỳ 6, do Hội Thơ Tài Tử Việt Nam Hải Ngoại tổ chức từ 12 đến 14 Tháng Chín vừa qua tại nhà hàng Paracel Seafood, Westminster.

  •  
  • “Thu nhớ Hoàng Sa” quy tụ rừng thơ Việt
    Giới làm thơ, đọc thơ, yêu thơ Việt Nam khắp thế giới đã tụ họp về Ðại Hội Thi Ca Quốc Tế kỳ 6, do Hội Thơ Tài Tử Việt Nam Hải Ngoại tổ chức từ 12 đến 14 Tháng Chín vừa qua tại nhà hàng Paracel Seafood, Westminster.

  •  
  • Chuyện nhà văn
    Phần đông bây giờ, anh em nhà văn hải ngoại muốn in sách thì phải tự bỏ tiền túi ra in, rồi nhờ các nhà phát hành như Tự Lực hay Văn Bút phát hành giúp, bán trước trả sau, cũng như gởi bán ở các nhà sách như ở miền Nam Cali như Tú Quỳnh, Tự Lực, Văn Nghệ, Văn Khoa. Sách bán chạy thì gởi tiếp, còn nếu nằm ụ thì cố chờ. Có nhà văn than thở: “Sách bán không hết cất giữ ở gara hàng mấy năm, dù chỉ in từ 500-1000 cuốn là cùng. Gara chật chội, mối mọt ăn hư sách, lại bị vợ con cằn nhằn là dành chỗ gara không có chỗ đậu xe, nên phải bỏ vào thùng rác, thấy mà đứt ruột nhưng cũng đành”.

  •  
  • Hương áo trắng
    Ðồng Khánh là ngôi trường nữ trung học, đẹp, vang bóng Huế một thời. Nơi đây, từ áo tím xưa đến những thời áo trắng, mỗi thế hệ đều làm nổi bật hương sắc và tên những bông hoa. Trong tôi, cây lá, cỏ xanh tươi, bướm trắng, những cặp mắt nhỏ bé hồn nhiên, tiếng chim hót, những nụ cười tươi sáng trong nắng thu, toàn thể là cả dòng sông êm đềm, là màu thời gian, sau cùng sự liên tưởng làm tôi nhớ nghĩ đến từng trang sách nhẹ nhàng của nhà văn Khái Hưng với cuốn tiểu thuyết tựa: ÐẸP.

  •  
  • Nhân ngày giỗ, nhớ tác giả “Hình như là tình yêu”
    Thời gian đi quá nhanh. Mới đây là đã đến ngày giỗ Hoàng Ngọc Tuấn. Tháng Bảy, trời đang hạ, nhưng ở quê nhà, chắc đang mùa mưa. Và thời tiết ấy, chắc làm những trang truyện ngắn Ở một nơi ai cũng quen nhau” hay “Hình như là tình yêu” thêm đậm đà và lãng mạn hơn.

  •  
  • Trường hợp Nguyễn Khải, Phản Tỉnh: Giả? Thật?
    Nguyễn Khải (1930-2007) là một nhà văn mà con đường sáng tác đã đi theo thời sự một cách rõ nét. Khi miền Bắc đang có phong trào hợp tác hóa nông nghiệp, ông có tiểu thuyết “Xung Ðột”, “Mùa Lạc”.

  •  
  • Một người học toán dịch thơ chữ Hán của Nguyễn Du
    Bà Thảo Nguyễn, một cựu học sinh trường Trưng Vương và cựu giáo sư Toán trường nữ trung học Gia Long Saigon, sẽ ra mắt tập “Ðọc và Dịch Thơ Chữ Hán của Nguyễn Du”, vào lúc 2.30pm ngày Chủ Nhật 28 Tháng Chín 2008 tại nhật báo Người Việt. Không những chỉ là dân học toán, bà Thảo cũng là người chưa từng học Hán Văn trước khi biết đọc thơ Nguyễn Du do các vị khác dịch ra tiếng Việt...

  •  
  • Một người học toán dịch thơ chữ Hán của Nguyễn Du
    Bà Thảo Nguyễn, một cựu học sinh trường Trưng Vương và cựu giáo sư Toán trường nữ trung học Gia Long Saigon, sẽ ra mắt tập “Ðọc và Dịch Thơ Chữ Hán của Nguyễn Du”, vào lúc 2.30pm ngày Chủ Nhật 28 Tháng Chín 2008 tại nhật báo Người Việt. Không những chỉ là dân học toán, bà Thảo cũng là người chưa từng học Hán Văn trước khi biết đọc thơ Nguyễn Du do các vị khác dịch ra tiếng Việt...

  •  
  • Vũ Hoàng Chương


  •  
  • Ôi! Sơn Nam
    Kể về những nhà văn miền Nam có thể bắt đầu bằng những tiểu thuyết của Hồ Biểu Chánh. Ông đốc phủ sứ này có số lượng tác phẩm khá đồ sộ, khoảng trên dưới hai ba chục cuốn. Trong lúc chữ Quốc ngữ mới phôi thai, viết những chuyện tình ở cái xã hội miền Nam thời Pháp thuộc như Hồ Biểu Chánh thật là quá hay - những chuyện về người nghèo - về những hương chức thôn xã - về cảnh cường hào ác bá nông thôn đã làm nhiều người đọc mê mẩn đến rơi nước mắt. Rồi tiếp theo là Phú Ðức, Sơn Nam, Bình Nguyên Lộc, Lê Xuyên , những tên tuổi nhà văn miền Nam được ghi nhận là “có tầm cỡ.”

  •  
  • Nước mắt thầm lặng
    Thúy ngồi đó, im lặng nhìn Tân không một cảm xúc trên mặt. Tự nhiên, Tân thấy thật xa lạ với người vợ đã có hai mặt con với mình. Muốn đổi câu chuyện, chàng hỏi đến tình hình của hai đứa con mà Thúy cho biết chúng đã vượt biên và đã tới đảo.

  •  
  • Hoài Thanh, văn nô hay phê bình gia chân chính?
    Trong nền văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa, người phê bình văn học đóng vai trò của một ‘búa rìu” để răn đe những người bước đi chệch khỏi hướng đã được định sẵn.

  •  
  • Trần Chánh Chiếu mở đầu lối viết “Roman” ở Nam kỳ
    Ở Chợ Lớn có một ngôi chợ đầu mối chuyên hàng bán sỉ mang tên chợ Trần Chánh Chiếu. Sau năm 1975 cùng với những đổi thay ở Sài Gòn, ngôi chợ Trần Chánh Chiếu bị di dời ra ngoài Bình Ðiền, quận Bình Chánh. Tuy nhiên tới nay một số tiểu thương Sài Gòn-Chợ Lớn vẫn tìm đến ngôi chợ cũ Trần Chánh Chiếu làm điểm giao dịch, liên lạc với bạn hàng cũ để tiếp tục buôn bán...

  •  
  • THƠ GIAO YÊN


  •  
  • Chiếu Cà Mau
    Ngày xưa cứ vào độ cuối năm, lúc lúa ngoài đồng vừa nặng hột và trời bắt đầu hơi se lạnh, thì ở làng quê Lục Tỉnh xuất hiện mấy người Miên “đội chiếu Cà Mau trên đầu”, đi vào từng xóm rao: “Chiếu... hôn! Chiếu... hôn!” Không ai biết ai mà họ bán chịu, Tết trở lại thâu tiền!

  •  
  • Men lối cỏ thơm đi
    Mỗi khi trở về tham dự các sinh hoạt tại tu viện Lộc Uyển, những ai đã được học hỏi với Thầy Giác thanh, thường lên núi Yên Tử để thăm tháp tưởng niệm Thầy. Nhiều người nhớ thầy thì thiền hành quanh vườn hoa ở giữa tăng xá Vững Chãi để tưởng niệm, vì biết những cây cỏ trong vườn đều đã được ít nhiều “hưởng” một chút tro của nhục thân thầy. Sau khi thị tịch 49 ngày, tro của thầy đã được chia ra để rắc bón cây tại Lộc Uyển và tại Làng Mai, theo ý nguyện của người đã giải thoát.

  •  
  • Tác giả Thảo Nguyên ra mắt tác phẩm "Đọc và Dịch Thơ Chữ Hán của Nguyễn Du"
    Người ta thường nhắc đến Nguyễn Du qua “Truyện Kiều” viết bằng thơ Nôm lục bát mà thường quên đi Nguyễn Du còn cả một kho tàng văn chương chữ Hán với khoảng 250 bài thơ Ðường, Ngũ Ngôn hay Tứ Tuyệt.

  •  
  • Tác giả Thảo Nguyên ra mắt tác phẩm "Đọc và Dịch Thơ Chữ Hán của Nguyễn Du"
    Người ta thường nhắc đến Nguyễn Du qua “Truyện Kiều” viết bằng thơ Nôm lục bát mà thường quên đi Nguyễn Du còn cả một kho tàng văn chương chữ Hán với khoảng 250 bài thơ Ðường, Ngũ Ngôn hay Tứ Tuyệt.

  •  
  • Văn tế tử sĩ và tù nhân VNCH bỏ mình trong trại tập trung của cộng sản


  •  
  • Tạp Ghi Quỳnh Giao: Hope là Hy Vọng
    Ðiều mà ít ai để ý, Bob Hope sinh tại nước Anh, và trở thành di dân đời thứ nhất tại Hoa Kỳ khi mới lên năm. Ông đến như một tia sáng mặt trời đã sưởi ấm những ngày u tối và để lại tiếng cười khiến người khác không bao giờ thấy tuyệt vọng. Giờ đây, hãy nghe lại bài Buttons and Bows và nhớ đến Bob Hope, thì thấy rằng đời ta chưa đến nỗi nào!

  •  
  • Thư độc giả "Chuyện từ thiện"
    Kính thưa tác giả có tên là Nguyễn Mỹ Linh (“Mùa Từ Thiện,” báo Người Việt ngày 21 tháng 11). Nếu tôi đoán không lầm là người nữ. Vâng thưa Bà tôi hoàn toàn đồng ý với Bà 100%.

  •  
  • Chuyện vỉa hè: Vài lời tâm huyết gửi các cháu Dziệt Kiều
    Phải nói ngay rằng: bài này tớ dành riêng cho lớp Dziệt Kiều vào tuổi u 50 - u60, nghĩa là đồng trang lứa với hơn... 60 cháu nội, ngoại, xa, gần của tớ đang sống và làm việc ở khắp thế giới mà tớ đã tính sơ sơ được. Con số này phải lên tới vài trăm nếu kể cả các cháu, con của bạn bè đồng học, đồng đội, đồng hương... nhưng nay chẳng may cũng bị gọi là Dziệt Kiều (còn yêu nước nhiều hay ít thì chưa biết). Tớ không dám ý kiến ý cò gì với các vị trưởng lão Việt Kiều ở cùng tuổi tớ hoặc là đàn anh của tớ vì tớ tin chắc rằng, đối với các vị này, mọi lời khuyên nhủ, xúi bẩy đều... vô tác dụng!

  •  
  • Ðoàn tu sĩ, giáo dân thăm cha Lý bị chặn
    Một nhóm tu sĩ và giáo dân Công Giáo từ nhiều nơi về Hà Nội đã đến bệnh viện của Bộ Công An thăm Linh Mục Nguyễn Văn Lý nhưng đã không được cho gặp.

  •  
  • Ðại học Mỹ dưới mắt sinh viên quốc tế
    Kể từ sau cuộc Chiến Tranh Lạnh, khoảng thập niên 1990, với sụp đổ của khối Cộng Sản Quốc Tế, gồm Liên Xô và các nước Ðông Âu, dẫn đến việc Hoa Kỳ đương nhiên trở thành siêu cường Số Một của thế giới, số sinh viên quốc tế đến du học tại Hoa Kỳ bắt đầu gia tăng mạnh. Mức độ sinh viên quốc tế chọn Hoa Kỳ làm nơi ăn học càng gia tăng hơn nữa sau khi Cộng Sản Trung Hoa và Cộng Sản Việt Nam khởi sự mở cửa ra thế giới bên ngoài với các chính sách hiện đại hóa và đổi mới nền kinh tế của họ.

  •  
  • Hòa nhạc giỗ 10 năm nhạc sư Nguyễn Bích Ngọc
    Một loạt nhiều buổi hòa nhạc gồm hầu hết các nhạc sĩ cổ điển hàng đầu của Việt Nam dự trù được tổ chức tại Nhạc Viện Sài Gòn. nhân dịp kỷ niệm lễ giỗ 10 năm nhạc sĩ Nguyễn Bích Ngọc, một người thầy violin lâu năm của trường này.

  •  
  • Cha chặt tay con gái
    Nghe báo tin con gái ăn trộm trứng vịt nhà lối xóm, ông bố đã chặt đứt ngón tay út của đứa con gái. Ðây là vụ chặt tay làn thứ nhì xảy ra ở huyện Vũng Liêm tỉnh Vĩnh Long chỉ trong vòng 21 ngày vừa qua.

  •  
  • Kỹ sư gốc Hoa bị nghi đánh cắp tài liệu mật hãng Ford
    Một kỹ sư Trung Quốc bị bắt vì tình nghi ăn cắp tài liệu mật của hãng xe Ford. Công tố liên bang cho biết người này sẽ trực diện thêm nhiều cáo buộc khác, một khi có thêm nhiều tài liệu nữa được tìm thấy từ máy laptop bị tịch thu.

  •  
  • Chuyện nước Pháp: Phát tiền gây ra cảnh náo loạn (Từ Nguyên)
    Internet Mailorama, công ty của Pháp mua bán qua Internet, hoạt động đã lâu muốn có thêm khách hàng, hứa hẹn một chuyện hấp dẫn: phát 5,000 phong bao... cho khách qua đường, trong đó có chứa giấy bạc từ 5 Euro đến 500 Euro, tổng cộng là 40,000 Euro. Thay vì trả tiền cho các công ty quảng cáo, làm vậy cũng là một lối quảng cáo... thần sầu.

  •  
  • Chuyện nước Pháp: Phát tiền gây ra cảnh náo loạn (Từ Nguyên)
    Internet Mailorama, công ty của Pháp mua bán qua Internet, hoạt động đã lâu muốn có thêm khách hàng, hứa hẹn một chuyện hấp dẫn: phát 5,000 phong bao... cho khách qua đường, trong đó có chứa giấy bạc từ 5 Euro đến 500 Euro, tổng cộng là 40,000 Euro. Thay vì trả tiền cho các công ty quảng cáo, làm vậy cũng là một lối quảng cáo... thần sầu.

  •  
  • Tê giác còn sót ở Việt Nam
    Tê giác, một loại thú rừng quí hiếm sống ở các khu vực đầm lầy rừng rậm ở miền Nam Việt Nam trước kia, có dấu hiệu còn một vài con chứ chưa hoàn toàn tuyệt chủng.

  •  
  • Cụ Phạm-Đỗ Thành


  •  
  • Ông Joseph Bạch Ngọc Hòa


  •  
  • Cụ Bà Trương Thị Cầm


  •  
  • KQ Joseph Bạch Ngọc Hòa


  •  
  • $350,000 cặp bao tay của Michael Jackson


  •  

Truy?n ng?n c?a Cao Thanh Phuong Nghi

 

-------------------------------------------------

LTS.- Cao Thanh Phuong Nghi là m?t cây vi?t tr?, hi?n là K? Thu?t Viên Hô H?p t?i b?nh vi?n UCI Medical Center, Nam California. “Chuy?n Th?i Tho ?u” t?ng du?c dang trên báo Van H?c, du?c tác gi? hi?u dính tru?c khi dang l?i trên Nh?t Báo Ngu?i Vi?t.

V? ngu?n g?i h?ng cho “Chuy?n Th?i Tho ?u,” cô Phuong Nghi k? v?i Ngu?i Vi?t: “Lúc tru?c Phuong Nghi có d?c m?t truy?n ng?n c?a Son Nam, trong dó có m?t nhân v?t n? r?t yêu ngu?i yêu c?a ḿnh. Cô ?y th? r?ng, ‘Em v?i anh s?ng th́ d?ng t?ch d?ng sàng, ch?t th́ d?ng quan d?ng quách.’ Câu nói này c? l?n qu?n trong trí c?a Phuong Nghi hoài. Phuong Nghi th?y trên d?i có nhi?u ngu?i th?i tu?i tr? cung yêu nhau d? d?i nhu v?y, d?ng t?ch d?ng sàng tu?ng không ǵ chia c?t du?c. Nhung r?i cu?c s?ng chung n?y sinh nhi?u mâu thu?n. T́nh yêu ban d?u d?n d?n lu m?. H? h?n nhau, gi?n nhau, r?i h?n nhau, cho t?i cu?i cùng th́ cuong quy?t n?u có ch?t nh?t d?nh không d?ng quan d?ng quách. S? oán h?n trong ḷng ngu?i nhi?u khi cung ghê g?m không kém s? mănh li?t c?a t́nh yêu. V́ v?y mà Phuong Nghi vi?t 'Truy?n Th?i Tho ?u' d? mô t? nh?ng nhân v?t có thái d? ngu?c l?i v?i nhân v?t trong câu chuy?n kia c?a nhà van Son Nam.

--------------------------------------------------------------

 

 

B?n thân m?n,

Tôi b?t d?u câu chuy?n c?a ḿnh nhu m?t b?c thu hay l?i tâm t́nh v?i m?t ngu?i b?n. Nh?ng di?u tôi s?p k? ra dây dă x?y ra cho tôi t? lâu l?m, deo d?ng tôi trong nhi?u nam. T?t c? nh?ng ngu?i trong truy?n bây gi? dă m?t c?, ch? có nh?ng ư nghi c?a tôi v? h? là c̣n và nh?ng ư nghi ?y thúc gi?c tôi vi?t v? h?, v? nh?ng k? ni?m mà tôi dă có du?c v?i nh?ng ngu?i thân yêu ?y, ? m?t kho?ng th?i gian xa xôi nào dó, noi m?t làng quê Vi?t Nam nào dó.

 

 

Ngày hôm ?y tôi theo m? v? quê lo c?i táng ông bà ngo?i. Cha dua m? và tôi ra b?n xe. M?i b?n nam gi? sáng mà quang c?nh dă rào rào nhu cái ch?. Ngu?i ta x?p m?t hàng dài, quanh co r?ng r?n v?i d? th? v?t d?ng, t? túi da, túi v?i d?n gi? lát, gi? d?m, thúng m?ng, g?ng gánh và c? gà v?t. Có vài ngu?i m?t mui ngó ngang ngó d?c d?n g? g?m chúng tôi mua vé “ch? den”. Cha tôi nói: “Con n?m tay m?. Nh? coi ch?ng m?y cái gi?.” Tôi d? d? mà m?t c̣n b?n nh́n ngu?i n? ngu?i kia, trong ḷng dang say v́ chuy?n di s?p t?i. Cha tôi di dâu m?t lát r?i tr? l?i. Ông nh́n m?, kh? nói: “Em dem theo an d?c du?ng. Bánh ḿ anh mua c̣n nóng.” M? không dáp, cúi xu?ng nhét hai ? bánh ḿ vào gi?. Cha n?m tay m?, m? rút ra. R?i xe ch?y, cha dua tay v?y. Tôi tḥ d?u ra ô c?a, v?a cu?i tít, v?a v?y th?t m?nh: “Con di cha oi.” Cha c? nói v?i theo m?t di?u ǵ dó. Tôi lay m?: “M? oi cha nói ǵ ḱa!” Th?t ng?c nhiên tôi th?y m? không nh́n. M?t m? bu?n, bu?n nhu n?ng văn bên sông...

Quê tôi ? xă B́nh Phu?c, huy?n Long H?, t?nh Vinh Long. Tôi l?n lên ? dó. Sau này cha d?i lên làm vi?c ? Sài G̣n, d?n m? và tôi di theo. R?i ông bà ngo?i m?t, d? l?i can nhà và ph?n d?t ru?ng cho c?u m? Tu coi sóc. Tôi e dè v?i ông ngo?i bao nhiêu th́ g?n gui v?i bà ngo?i b?y nhiêu. Lúc c̣n nh? có l?n tôi choi di tr?n di t́m t?i “hù” ông ngo?i. Ông gi?t n?y ḿnh, tay ôm ng?c, chúi nh?i v? phía tru?c: “Tr?i oi nó gi?t tôi, nó gi?t tôi.” Tôi ch?y t?i ôm bà ngo?i, khóc ̣a. Ngo?i tôi d? dành:” Đ?ng choi d?i v?y con à. Ông ngo?i dau tim.” Bà ngo?i chua bao gi? la r?y tôi m?t ti?ng. Bà an chay tôi cung an chay, bà coi c?i luong tôi cung coi c?i luong, bà d?c tho Ki?u tôi cung d?c tho Ki?u.

M? nói ngo?i h?i tr? là m?t ngu?i r?t xinh d?p. Tôi hay c? h́nh dung bóng dáng thi?u n? c?a bà c̣n nán l?i dâu dó bên c?nh nh?ng du?ng nét tàn nh?n c?a tu?i tác. “Bà ngo?i oi, h?i xua ông ngo?i làm quen v?i bà nhu th? nào?” Tôi h?i. Ngo?i tôi b?t cu?i, “Làm ǵ có chuy?n dó.” Nam mu?i tám tu?i, m?t l?n di ch? v? bà th?y trong nhà có ba ngu?i dàn bà l? m?t. Ba ngu?i ?y nh́n bà, sam soi, cái nh́n c?a nh?ng ngu?i mua rau mua th?t ngoài ch?. Bà c? b?o r?ng h? là nh?ng ngu?i b?n t? xa, d?n choi ít ngày. Ít ngày có nghia là m?t tháng. Bà th?y làm l? r?ng nh?ng ngu?i ?y không di dâu c?, ch? quanh qu?n trong nhà, h?i han, ḍm ngó. Vài tháng sau là dám cu?i bà. Bà k? l?i là dă cùng v?i m?t ngu?i ch? em b?n v?ch t?m vách b?ng lá c?a nhà b?p nh́n ra d? bi?t m?t ông l?n d?u tiên hôm ?y và nh?n ra m?t trong ba ngu?i dàn bà kia là m? c?a ông ngo?i. Bà v? làm dâu, trong ḷng ch? có nh?ng khái ni?m r?t mo h?.

Khi m? và tôi v? d?n B́nh Phu?c th́ tr?i dă ch?ng v?ng. Hon nam nam dă trôi qua. Can nhà xua v?i nh?ng d?u v?t c?a th?i tho ?u bên c?nh ông bà ngo?i. Cái siêu bà hay s?c thu?c cho ông, cái c?i dá bà hay xay b?t làm bánh cho ông, c? nh?ng cái nia, cái sàng... du?c c?u Tu x?p g?n vào m?t góc nhà. M? Tu xo?n xít h?i chuy?n ḍ xe, ch? búa, m? ch? tr? l?i cho có l?. M? d?n tôi ra sau nhà ng?i c?nh hai ngôi m? c?a ông bà ngo?i. Đ?ng d?t im ĺm, ph?ng l?ng, ch? có bóng t?i d?n d?n ph? ra mênh mông. M? dua bàn tay xoa nhè nh? lên t?m m? bia c?a bà ngo?i. T?m bia có m?t l?n n?t r?t sâu ? gi?a. M? nói:

- Ngo?i có di?u không v?a ư nên t?m bia m?i n?t nhu th? này.

- Ngo?i không v?a ư di?u ǵ? Tôi h?i.

- Ngo?i không mu?n n?m c?nh ông ngo?i.

- Sao v?y m?? Ngo?i không thuong ông à?

M? tôi d?ng l?i. M?t n?a khuôn m?t m? ch́m trong bóng t?i, tôi ch? c̣n th?y nh?ng du?ng nét v?a u?t ?c, v?a ?o năo và r?t gi?ng bà ngo?i. Tôi chua bao gi? nghe m?t l?i to ti?ng gi?a ông bà, ngay c? m?t cái nhan m?t nhíu mày c?a bà tôi cung không nh́n th?y, hay v́ d?u óc tho d?i c?a tôi lúc ?y không vu?t quá con mèo con chó và kho?ng sân choi c̣ c̣, tôi dă không nh?n th?y di?u ǵ ngoài s? t?n t?y c?a bà d?i v?i ông. Mu?i và bù m?t b?t d?u bay ṿng vèo. Có ti?ng chim ǵ kêu chao chát t?ng ti?ng m?t, t?ng ti?ng m?t. M? th? dài:

- Có l? ngo?i nh?t d?nh không ? dây nên m?i xui khi?n cho có chuy?n c?i táng nhu v?y.

Tôi nói:

- C?u Tu d?nh bán ru?ng th́ ph?i c?i táng thôi. Mà m? vô nhà di. Su?t ngày m? chua an ǵ. Bánh ḿ cha mua m? cung không an.

M? dáp:

- Con vô tru?c di.

Tôi vô mùng n?m ng?. Tôi nh? cha. Nh?ng cham chút t?n m?n c?a cha làm tôi th?y b?t nh?n. Tôi mang máng c?m th?y gi?a cha m? có di?u ǵ gi?u gi?m, gi?ng nhu câu chuy?n gi?a ông bà ngo?i. L?n d?u tiên trong can nhà xua tôi không t́m du?c s? tho?i mái quen thu?c mà ch? c?m th?y m?t s? bung bít bao quanh ḿnh b?i nh?ng câu nói m?p m?, nh?ng cái im l?ng khó ch?u. Gi?c ng? d?n v?i tôi t?ng ch?p, v?t v? và th?t vô t́nh tôi dă nghe l?m du?c câu chuy?n gi?a m? và c?u Tu.

- Ngày m? m?t em không mu?n chôn ? dây, bên c?nh cha. Anh bi?t ư m? r?i mà. Gi?ng m? tôi l?nh và s?c.

- Cái ǵ h?p lư th́ ḿnh làm, không h?p lư th́ không làm. Đ?t cát có s?n, sanh ph?n cung có s?n, t?i sao c̣n mu?n dem chôn ch? khác? C?u gay g?t.

- Chuy?n con Tâm là m?t cái nh?c c?a m?. T?i sao anh không nghi d?n di?u dó?

- Cô d?ng l?i nh?i n?a, vô ích l?m. Ai cung ch?t h?t r?i, nh?c ǵ n?a mà nh?c.

M? tôi d?ng ph?t d?y. Tóc bà x? tung ra, bóng ch?n v?n trên vách. Tôi run lên nép sát mí mùng d? nghe cho rơ, m?c k? nh?ng con mu?i t? ngoài chích vào dau di?ng.

- Chính v́ m? không ch?u n?m dó nên cái bia m?i n?t.

C?u Tu cung không v?a:

- Cái bia n?t là do dám th? làm an không n?m v?ng k? thu?t. Tram s? d? lên d?u tôi mà c̣n b? trách móc.

C?u nói nh? nhung ti?ng rít lên nhu có lu?i dao xuyên qua k? rang. M? b? vào mùng t?m t?c khóc. Tôi không nh?n du?c choàng d?y ôm m?.

-M?, Tâm là ai v?y m??

M? s?ng s?t, không ng? tôi dă nghe du?c nh?ng di?u v?a r?i. Bà dáp kh?:

- Là m?t ngu?i tá di?n.

- T?i sao cô ta là cái nh?c c?a bà ngo?i?

- V́ cô ta hu m?t m?t và di kh?p khi?ng.

- Nhu v?y th́ ph?i thuong cô ta ch? t?i sao l?i ghét.

- Con ch?ng hi?u ǵ dâu.

Tôi ?m ?c quay m?t vào vách, không mu?n d?ng vào m?. Lúc nào m? cung có cái ki?u k?t thúc nhu v?y. Cô Tâm là cái nh?c c?a bà ngo?i, c̣n ai, ai là cái nh?c c?a m? khi?n m? lănh d?m v?i cha d?n th??

Vi?c b?c m? khá n?ng nên c?u Tu ph?i nh? vài ngu?i d?n giúp. Hai cái xác dă hu hon m?t n?a, ph?n c̣n l?i khô qu?t và den nhu thanh du?c. Nh?ng m?nh ván ḥm b? m?i m?t an ru?ng, r? r?n. C?u Tu l?y ru?u lau thi th? c?a ngu?i quá c? r?i x?p vào hai cái quách dă du?c chu?n b? s?n. Xong dâu dó c?u r?c vôi b?t xu?ng hai huy?t m? r?i l?p d?t l?i, trông nhu hai v?t thuong m?i b?t d?u lành.

Tôi ng?i trên xe ḅ v?i c?u Tu và hai cái quách, m? và m? Tu chèo ghe du?i sông. N?ng g?t và d?ng gió d?n d? tôi có c?m tu?ng nhu hai con ḅ không nh?c chân lên n?i và nghe mùi t? khí ch?n v?n bao quanh ḿnh. Tôi c?m bó nhang d?t liên t?c h?t cây này d?n cây khác mà không sao xua du?c cái mùi quái ác ?y. Tôi c? l? nh? nhu th? cho d?n noi h?a táng th́ b?t d?u th?y xây x?m. Lác dác du?i nh?ng bóng cây t?ng nhóm ngu?i m?c tang ph?c dang c?m dua tre g?p t?ng m?u tro c?t cho vào các cái h? b?ng sành. Hai c?t khói den dày, d?m d?c m?t th? mùi c?c k? khó ch?u làm tôi không k?m du?c, nôn th?c nôn tháo. C?u Tu b?o m? chèo ghe dua tôi v?, d? c?u và m? ? l?i ch? cho xong công vi?c.

M? c?o gió, hái lá ?i, lá s?, lá khuynh di?p cho tôi xông. Tôi ng? thi?p di du?c m?t gi?c. Đ?n chi?u th́ c?u m? tôi tr? v?. Tôi c̣n nh? là m? dă bu?c v?i ra c?a, nh́n c?u nhu linh c?m m?t di?u ǵ. C?u thong th? di vào, d?t cái h? c?t lên bàn th?:

- Bây gi? d? t?m dây, mai dem lên chùa.

M? l?p b?p:

- T?i sao có m?t h?? C̣n m?t h? n?a dâu?

- Hai cái quách thiêu chung cho d? m?t th́ gi?. Tao g?n x?u ngoài dó r?i.

M? chua k?p m? mi?ng th́ c?u b?i ti?p:

- Cha v?i m? s?ng th́ d?ng t?ch d?ng sàng, ch?t th́ d?ng quan d?ng quách. Tao th?y tao làm nhu v?y không có ǵ tr?t.

M? bung l?y m?t. C?u ch?ng bu?n ghé m?t d?n, d? thêm phân tr?n hay ph?n n?. Ông di th?ng ra sau sàn nu?c c?m gáo x?i ào ào lên cái lung den bóng. C?u dă chán m? l?m r?i.

Tôi tu?ng là m? s? gi?n d?, dau kh? hay ít ra s? t? m?t thái d? nào dó. Nhung không. M? l?y l?i b́nh tinh sau vài phút. Bà t?t t? ra quán thím S?i mua nhang dèn, ra vu?n hái xoài hái du d?, l?i di ngâm n?p, ngâm d?u n?u xôi d? sáng mai dem lên chùa cúng. Tro c?t c?a ông bà ngo?i dă tr?n l?n vào nhau, không th? nào tách ra du?c n?a. Đ?nh m?nh dă di d?n ch? t?n cùng c?a nó. M? ch? c̣n có nu?c ch?p nh?n.

Chi?u hôm sau m?i vi?c dă xong xuôi. Tôi bi?t là s? lâu l?m, ho?c không bao gi? n?a c̣n tr? v? dây. Ông bà ngo?i dă an v? trên chùa. Vi?c bán nhà bán d?t s? ti?n hành trong nay mai. M? b?i chén com ngu?i ra sau hè ng?i an. Tôi nh? cha quay qu?t. Gi? này ch?c cha cung dang an com m?t ḿnh. Nh́n m? nu?t tr?u tr?o tôi nói:

- Đ? con n?u com m?i cho m? an. Com này v?a ngu?i v?a khô, an ǵ du?c.

- Đói th́ an du?c con à.

Tôi có c?m tu?ng nhu câu dó n?m s?n trong d?u m? t? lúc nào, ch? ch? d?p là th?t ra. M? ng?ng m?t chút r?i nói ti?p:

- V?y ch? con không bi?t câu ông bà ḿnh nói sao?

- Ông bà nói nhu th? nào?

- Chàng oi ph? thi?p làm chi. Thi?p nhu com ngu?i pḥng khi dói ḷng.

M? nói ch?m răi, không h?n h?c, cung không chua chát, nhu m?t ngu?i dang d?c tho. M?t dàn ki?n ḅ v?t qua b?c th?m làm thành m?t v?t den khi?n tôi liên tu?ng d?n v?t n?t trên t?m bia c?a bà ngo?i. Tôi l?y cái que g?t chúng qua m?t bên. Đàn ki?n loay hoay m?t lát r?i tr? v? v? trí cu, ti?p t?c ḅ, b́nh th?n nhu không có chuy?n ǵ x?y ra. M?t tôi m? d?n. Tôi nh́n chúng nhung du?ng nhu không th?y ǵ h?t ngoài s? u ám trong quan h? c?a nh?ng ngu?i thân. Không th?y nh?ng gi?t nu?c m?t s?p roi ra c?a tôi, m? b?o:

- Con an com di r?i ng? s?m, mai ḿnh v?.

M?t sông tru?c nhà den th?m l?i, m?t mùng. Tôi nh́n nh?ng gi? d? d?c x?p ngay ng?n d? chu?n b? lên du?ng trong ngày hôm sau mà bu?n ru?i ru?i. M?y l?n tôi nh?c m? ra ch? mua nem, mua bánh ph?ng v? làm quà cho cha mà m? l? di không tr? l?i.

M?i chuy?n d?n dây không ng? v?n chua k?t thúc du?c nhu d? d?nh. T? m? d?t hôm sau c? nhà tôi dang ng? b?ng gi?t ḿnh, ho?ng h?t v́ có ti?ng ngu?i la th?t thanh du?i mé sông. M? ng?i b?t d?y, t?c mùng, vo l?y ng?n dèn con cóc trên bàn th? ch?y b? ra b? sông. ? dó tôi dă ch?ng ki?n m?t c?nh tu?ng k? d?. Su th?y tr? tŕ d?ng trên chi?c tam b?n gi?a dám lau s?y bùm sùm, v?a th? h?ng h?c v?a nói không thành ti?ng, m?t m?t h?t th?n s?c v́ s? hăi. Ông ta hăi hùng d?n d? không d?ng v?ng, chi?c ghe chao qua l?c l?i. “Cô Tu oi, cô Tám oi... Ch?c ông bà c? có di?u không v?a ư nên cái h? c?t ?y l?ch k?ch su?t dêm. H?i t?i tôi ra coi th́ th?y bài v? ngă l?ng ch?ng. Tôi s? quá, d?ng lên cho ngay ng?n, d?c m?t th?i kinh c?u siêu r?i di n?m. Ai dè, chua k?p sáng th́ ‘nó’ làm thêm m?t tr?n n?a. L?n này ‘nó’ h?t luôn bài v? xu?ng d?t. M?y cô lên ru?c c?t ?y v? di, tôi s? l?m, không dám gi?...”

M?, c?u m? và tôi cu?ng cu?ng xu?ng ḍ, chèo th?c m?ng v? phía chùa. Cái c?nh tu?ng kinh hoàng ? gian th? vong làm m? khu?u xu?ng, th?ng th?t. “Tr?i oi, t?i sao th? này?” Bát nhang, linh v? ngă ch?ng g?ng, tàn tro vuong văi, b?a b?n. C̣n h? c?t, cái h? c?t oan nghi?t ?y th́ dă roi xu?ng d?t, v? tan tành, tro than tung tóe, run r?y trên n?n g?ch Tàu d? ?ng. M? Tu s?p xu?ng l?y nhu t? sao: “M? oi, m? tha l?i cho t?i con.” C?u Tu d?ng ch?t l?ng, h?n vía không c̣n. M? s?p xu?ng l?y m?y l?y r?i g?t nu?c m?t d?ng lên - tôi không ng? m? b́nh tinh d?n th? - di xu?ng nhà khói r?i tr? vào v?i m?t cái h?p. M? thu d?n t?t c? tro c?t và nh?ng m?nh v? c?a cái h? sành cho vào h?p do?n nói v?i su th?y - ông này năy gi? không dám bu?c d?n g?n, ch? th?p tḥ ngoài c?a: “T?i con s? dem t?t c? tro c?t này r?i xu?ng sông. Có l? ư m? con mu?n v?y. T?i con ph?i di ngay, tru?c khi nu?c ṛng.”

M? và c?u không ai b?o ai, ngu?i lái ngu?i mui, c? nh?m hu?ng c?a sông mà chèo. N?ng s?m m?i d?u c̣n d? d?m nh?ng bu?c d?u tiên trên băi bùn, b? nu?c không làm ai chú ư d?n m?t lúc tr? thành luông tu?ng trên m?t sông tr?ng xóa. Gió và nu?c du?i nhau qu?n qu?t, sát ph?t càng lúc càng d? d?i. Xóm nhà, d?ng ru?ng bây gi? ch? c̣n là m?t v?t xa, m? m?. Chi?c xu?ng nh? tr?i lên, th?p xu?ng nhu s?p l?t. C?u Tu run run nói: “Thôi d?ng chèo thêm n?a, ch? này du?c r?i.” M? c?m cái h?p, ch? nh?ng kho?ng gió l?ng th́ v?c t?ng n?m tro r?i trên m?t sông và sau cùng ném c? cái h?p ra xa b?ng m?t cái vung tay m?nh m? và d?t khoát. Tôi nh́n m? trân tr?i và th?t nhiên có c?m tu?ng r?ng m? dang nghi d?n cha - thay v́ nghi d?n ông bà ngo?i - khi làm c? ch? quy?t li?t ?y. Tôi xích d?n g?n. M? ng?c nhiên ngó tôi nhu ngó m?t ngu?i l?, v? ph?n khích c̣n d?y trên m?t. “M? - tôi kêu lên mà c?m th?y nhu gió dă b?t m?t l?i ḿnh. Con không mu?n m? và cha gi?ng nhu ông bà ngo?i.” Tôi ch? nói du?c bao nhiêu dó tru?c khi b?t lên khóc t?c tu?i. M? kh?ng l?i, thoáng rùng ḿnh. Bàn tay c̣n xám tr?ng tro b?i buông thơng xu?ng ḍng nu?c d? d?c phù sa dang miên man thao thi?t. Sóng d?n d?p d?p vào xu?ng làm b?n nh?ng h?t nu?c li ti l?p lánh lên nh?ng s?i tóc qu?t ngang ánh m?t th?n th?, tê tái c?a m?. Có l? d?n lúc dó bà m?i ch?t nh?n ra m?t di?u r?ng tôi không c̣n tho ?u n?a.

M? và tôi tr? v? Sài G̣n ngay hôm sau, m?t m?i và suy tu. B́nh Phu?c dă ? l?i sau lung. Nh?ng s? vi?c x?y ra cung dă du?c x?p vào m?t ch? nào dó trong kư ?c. Măi d?n cu?i d?i không bao gi? tôi nghe m? dá d?ng ǵ d?n vi?c mu?n chôn g?n hay xa cha. S? xa g?n trong ḷng bà không c?n ph?i d?i d?n lúc ch?t.

 

B?n ?,

Khi tôi vi?t nh?ng ḍng này th́ tro c?t c?a cha m? tôi dă ? m?t noi nào dó r?t xa, hay không c̣n trên th? gian này n?a. Tôi v?n tin r?ng dă có m?t lúc nào dó thu? sinh th?i hay s? có m?t lúc nào dó ? cơi vô cùng m? bu?c d?n ng?i c?nh cha. Có th? m? s? m?m cu?i, ho?c không m?m cu?i, ho?c ch? yên l?ng nghe cái hoi ?m áp c?a cha d?n d?n ch?m vào ngu?i. Cái hoi ?m áp ?y m?ng manh nhu m?t làn khói sau cùng c̣n vu?ng v?t trên m?t sông, nhu l?p suong m?n b?c lên t? cánh d?ng ?m u?t, nhu ánh n?ng r?t rè c?a m?t ngày m?i. Và b?n cung tin v?i tôi nhu th?. Ph?i không?

 

T?t c? ḷng thuong nh? v? m?, ngo?i và quê huong Vinh Long-B́nh Phu?c thân yêu.

Cao Thanh Phuong Nghi

Powered By Nguoi-Viet Online

This article has been moved here