Niềm vui sau cơn đau
Mấy năm trước đây, tôi bị đau khá lâu vì mắc phải chứng bệnh trầm cảm (mental depression), chẳng còn muốn gặp gỡ chuyện trò với ai nữa. May mà nhờ ơn trên, tôi đã lần hồi bình phục. Sau khi gặp lại tôi đã trở lại tình trạng bình thường, một chị bạn thân thiết có gợi ý cho tôi là nên viết về cái kinh nghiệm của niềm vui tìm lại được do sự phục hồi sức khỏe này.

Home
  • Bắc Ninh: Hàng ngàn người về xem Hội Rước Pháo Làng Ðồng Kỵ
    Hàng ngàn người từ các tỉnh lân cận và Hà Nội đã đổ về làng Ðồng Kỵ thuộc xã Ðồng Quan, Huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh (cách Hà Nội chừng 50 km) để xem hội rước pháo truyền thống vào sáng Mùng 4 Tết.

  •  
  • Baghdad: Nổ bom xe ngay khách sạn bộ trưởng, 4 người chết


  •  
  • Báo "Thanh Niên" chọn chín vụ án lớn nhất Việt Nam trong năm 2003


  •  
  • Bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ:


  •  
  • Các chính phủ Á Châu đồng ý lập hệ thống theo dõi bệnh cúm gà


  •  
  • Các chuyên gia thấy có tiến triển tốt trong cuộc đối đầu ở nhà tù Arizona


  •  
  • Cán bộ lão thành tố cáo lãnh tụ Ðảng tham nhũng, không sửa sai
    Một cán bộ cao cấp nghỉ hưu có 57 tuổi đảng lên tiếng tố cáo nhiều lãnh tụ Ðảng tham nhũng và chế độ Hà Nội làm nhiều điều sái quấy, hại dân nhưng không chịu sửa sai.

  •  
  • Sáu quân nhân Phi Luật Tân bị thẩm vấn vì tố cáo Bộ Trưởng Quốc Phòng vi phạm tự do bầu cử


  •  
  • Cựu Thanh Tra Kay: Tình báo Hoa Kỳ trước cuộc chiến Iraq là có lỗi lầm


  •  
  • Dải Gaza: Giao chiến khiến có ít nhất chín người Palestine chết


  •  
  • Dịch cúm gà xuất hiện ở Hà Nội và đã lan ra tới 31 tỉnh


  •  
  • Hà Nội: Sông Hồng cạn nước trơ đáy


  •  
  • Hà Sĩ Phu bị công an kiếm chuyện sau khi đi Hà Nội chữa bệnh


  •  
  • Hoa Kỳ thả hơn 20 tù nhân từ nhà tù Guantanamo


  •  
  • Hoa Kỳ thành lập “Văn Phòng Thông Tin Giáo Dục Hoa Kỳ” tại Sài Gòn


  •  
  • Nạn “đạo văn” tại trường học
    Với những tiến bộ của kỹ thuật điện tử hiện nay trong ngành tin học, việc học sinh và sinh viên ăn cắp bài viết của người khác từ Internet rồi cắt, dán nguyên văn, hoặc chỉ sửa một vài chữ trong đó, để tạo thành bài tập của chính mình, đang diễn ra tại nhiều trường học.

  •  
  • Nạn “đạo văn” tại trường học
    Với những tiến bộ của kỹ thuật điện tử hiện nay trong ngành tin học, việc học sinh và sinh viên ăn cắp bài viết của người khác từ Internet rồi cắt, dán nguyên văn, hoặc chỉ sửa một vài chữ trong đó, để tạo thành bài tập của chính mình, đang diễn ra tại nhiều trường học.

  •  
  • Bạn bè là Phúc lộc Trời cho
    Sắp đến mùa Lễ Tạ Ơn, Thanksgiving rồi, tôi xin được viết ít dòng về các người bạn thân quý mà tôi có duyên được gặp gỡ, quen biết từ thời niên thiếu cho tới ngày nay đã ở vào cái tuổi “thất thập cổ lai hy” rồi.

  •  
  • Lễ Tạ Ơn tại Hoa Kỳ
    Con tàu Mayflower nổi danh vượt Ðại Tây Dương chở di dân với các niềm tin giáo lý khác nhau đến vùng Plymouth Rock của tiểu bang Massachusetts bây giờ. Nhóm gia đình người Anh chỉ có hơn ba chục, số còn lại là phần đông thủy thủ đoàn. Tổng số 102 người.

  •  
  • NHÂN CHUYỆN AN TIÊM, KẺ VÔ ƠN
    Nhân ngày Lễ Tạ Ơn, một ngày lễ có truyền thống tình nghĩa, đạo đức của Hoa Kỳ, chúng ta nhớ lại trong các chuyện cổ tích Việt Nam, có một câu chuyện về lòng vô ơn của một nhân vật tên An Tiêm. Nguyên An Tiêm là con của một nông dân, nhưng thông minh, đĩnh ngộ, nhân một lần tình cờ được gặp Vua Hùng Vương thứ 18 (có sách ghi là Vua Hùng Vương thứ ba), được Vua đem về cung nhận làm con nuôi.

  •  
  • Tránh la rầy con cái
    Là cha mẹ, có lẽ nhiều người trong chúng ta đều ít, nhiều trải qua kinh nghiệm bị mấy đứa con làm cho nổi giận, mất bình tĩnh và la hét om sòm. Một số phụ huynh lại còn đi xa hơn trong việc dạy dỗ bằng hành động đánh đập con cái.

  •  
  • Tránh la rầy con cái
    Là cha mẹ, có lẽ nhiều người trong chúng ta đều ít, nhiều trải qua kinh nghiệm bị mấy đứa con làm cho nổi giận, mất bình tĩnh và la hét om sòm. Một số phụ huynh lại còn đi xa hơn trong việc dạy dỗ bằng hành động đánh đập con cái.

  •  
  • Tạp Ghi Quỳnh Giao: Tâm sự cái quần... din
    Tội lắm, các quần din trị giá mấy trăm bạc của nam thanh nữ tú đời nay là đứa em họ xa của cái quần Lederhose. Ngày xưa, mặc quần rồi may ra mới đào ra vàng, ngày nay, có vàng rồi người ta mới mặc quần, và quần din mà lái xe Beamer - BMW - thì mới là phong cách Bavarian. Cũng quý tộc nhiều đời chứ có tầm thường đâu!

  •  
  • Sự bạc bẽo vô tình đối với mẹ của cô con gái lai Mỹ
    Cuốn phim tài liệu “Người con gái từ Ðà Nẵng” (A daughter from Danang) là một phim hay và có giá trị. Phim này đoạt giải Grand Jury của Liên Hoan Ðiện Ảnh Sundance và được tuyển chọn vào trong những phim dự thi của giải Oscar nhưng tiếc rằng không thắng.

  •  
  • Sự bạc bẽo vô tình đối với mẹ của cô con gái lai Mỹ
    Cuốn phim tài liệu “Người con gái từ Ðà Nẵng” (A daughter from Danang) là một phim hay và có giá trị. Phim này đoạt giải Grand Jury của Liên Hoan Ðiện Ảnh Sundance và được tuyển chọn vào trong những phim dự thi của giải Oscar nhưng tiếc rằng không thắng.

  •  
  • Recycle
    Chuyện recycle rác là một chuyện tầm phào, tôi nói để quí cụ nghe chơi rồi bỏ, nhưng còn một thứ recycle khác quan trọng và khiến cho những người như chúng ta đây cần học hỏi để suy ngẫm, đó là sự recycle những bộ phận trong cơ thể con người. Nói cho dễ hiểu hơn đó là cái chuyện cho những phần cơ thể của mình, khi chẳng may mình bị bất đắc kỳ tử.

  •  
  • KHỔ THÂN TÔI, ĐÀN BÀ VIỆT NAM
    Một cuộc khảo sát về hạnh phúc của The Nielsen, một công ty nghiên cứu tiếp thị Hoa Kỳ, cho biết rằng trong 51 quốc gia được nghiên cứu, tất cả phụ nữ đều sung sướng hơn đàn ông, chỉ trừ ba quốc gia: Nam Phi, Ba Tây và Việt Nam. Tôi thật không biết gì về đàn bà Nam Phi và Ba Tây nên không đám lạm bàn.

  •  
  • Không tiết kiệm được nếu hay cãi nhau
    Những cặp vợ chồng hay cãi nhau về chuyện tiền bạc, hay về cách tiêu xài của nhau, thường là những người ít tiết kiệm được. Ðó là nhận xét của bà Lisa Goff, biên tập viên về tài chánh trên tờ nguyệt san Good Housekeeping.

  •  
  • Nhẫn, Nhịn
    Các cụ nhiều chữ, làm ơn giải nghĩa giùm tôi, có phải nhẫn là chữ nho, diễn nôm ra là nhịn có phải không? Nếu không phải thì cũng cứ tạm cho là phải đi cái đã, chuyện đâu còn đó, lo gì. Ngày xưa, các bà mẹ khuyên dạy con gái trước khi về nhà chồng là phải nhẫn, nhịn. Cũng cứ tạm cho là đúng đi.

  •  
  • Có Ông Già Noel hay không?
    Ông Già Noel, Santa Claus hay Saint Nicholas là một ông già to béo, phương phi, râu tóc bạc phơ, sống vào thế kỷ thứ ba sau Công Nguyên, đêm Giáng Sinh, thường hay đi trên một chiếc xe do con tuần lộc kéo, bay trên không gian trời tuyết, đến từng mỗi gia đình tụt xuống nhà những đứa trẻ qua ống khói lò sưởi và đặt những món quà trong những chiếc vớ dài treo dưới chân giường đứa trẻ.

  •  
  • Ngôi nhà thờ xưa ở Irwin
    Vào một đêm trước Nô En, tôi vội vàng khoác áo lạnh và phóng xe vào một khu nhà mobile home gần phố Bolsa. Có người thông báo em tôi bị tai biến mạch máu não. Bước vào căn phòng thiếu ánh sáng, tôi thấy cậu bé năm xưa nay là một ông trung niên đang nằm co giật trên thảm, đau yếu không thể tự ngồi dậy. Em tôi bị liệt bên phải cơ thể, không thể nói hoặc cử động tay phải cũng như chân bên phải.

  •  
  • Niềm tin trẻ thơ
    Niềm tin trẻ thơ như một câu chuyện cổ tích, đến một lúc nào đó tự khắc nó sẽ biết đó chỉ là những huyền thoại, những cổ tích để nuôi dưỡng những điều thánh thiện và tốt đẹp trong mỗi đứa trẻ. Nhưng đấy là chuyện mỗi đứa bé sẽ học cách để trưởng thành và lớn lên. Ngay bây giờ người lớn không có quyền tước đi niềm tin đã có trong nó một cách phũ phàng.

  •  
  • Nỗi buồn của Santa Claus
    Ông già Santa vươn vai ngáp một cái thật dài, buổi sáng tháng 12 của Bắc Cực lạnh quá, ông lấy trong túi áo ra cái danh sách rất dài, ông càng kéo nó càng dài ra. Cuối cùng ông phải giăng từ đầu phòng đến cuối phòng hai ba lần mới hết. Ông phải đọc lại từng tên một vì ông không muốn bỏ sót một ai.

  •  
  • Nỗi buồn của Santa Claus
    Ông già Santa vươn vai ngáp một cái thật dài, buổi sáng tháng 12 của Bắc Cực lạnh quá, ông lấy trong túi áo ra cái danh sách rất dài, ông càng kéo nó càng dài ra. Cuối cùng ông phải giăng từ đầu phòng đến cuối phòng hai ba lần mới hết. Ông phải đọc lại từng tên một vì ông không muốn bỏ sót một ai.

  •  
  • Quà Giáng Sinh thơm tho
    Dù cho kinh tế có ra sao đi nữa, mình vẫn không thể quên quà Giáng Sinh được.

  •  
  • Khi trẻ con bị chối bỏ
    Tôi nhớ lại khi đứa cháu gái tôi ở bậc tiểu học, nó là một đứa trẻ thông minh và linh hoạt. Cái trường mà nó theo học có tổ chức một nhóm đại diện lớp của các lớp năm. Mỗi lớp sẽ có một đại biểu. Nếu được chọn làm đại biểu thì đó là một vinh dự và học sinh này sẽ giữ nhiệm vụ như được bắt đầu hát bài quốc ca ở các buổi lễ, hướng dẫn và giới thiệu về trường học cho các học sinh mới.

  •  
  • Chuyện 4 bà vợ
    Một anh giàu có... có 4 bà vợ. Ông yêu người vợ thứ tư nhất, luôn mua sắm cho bà ta những bộ đồ sang trọng đắt tiền. Ông nâng niu chiều chuộng, coi người vợ thứ tư như một món đồ trang sức quý. Ông cũng rất yêu người vợ thứ ba. Ông tự hào về người vợ này và luôn muốn “khoe” vợ với bạn bè.

  •  
  • Wilma Melville: huấn luyện chó để cứu ngừời
    Lòng nhân đạo phối hợp với tình yêu dành cho thú vật của Wilma Melville đã khiến bà dấn thân vào việc huấn luyện những con chó có khả năng cứu người.

  •  
  • Sau cuộc chung vui
    Ðêm thật sâu, tôi kéo tấm màn che cửa sổ, bước vào giường, tắt đèn và cuộn mình trong chăn ấm, nghĩ đến bữa tiệc đã qua, nghĩ đến những người bạn dễ thương, những chương trình mà các bạn đã sắp xếp cho khi tôi nghỉ hưu... Những giọt nước mắt đã khô và tôi lại mỉm cười...

  •  
  • Năm Mới
    Và dĩ nhiên trong năm mới, tôi mong được bạn tiếp tục đón nhận những lá thư viết cho bạn, tâm sự và chia sẻ những buồn, vui trong đời sống của người phụ nữ.

  •  
  • Rosa Parks, người nhóm ngọn lửa tranh đấu cho nhân quyền
    Bà Rosa Louise Parks, người phụ nữ da đen đã nhóm ngọn lửa tranh đấu bất bạo động cho quyền bình đẳng qua hành động từ chối nhường chỗ ngồi trên xe buýt cho một người Mỹ trắng vào năm 1955, sẽ không có dịp chứng kiến một người Mỹ gốc Phi Châu như bà, được chọn làm tổng thống Hoa Kỳ, vì bà đã qua đời năm 2005, lúc 92 tuổi.

  •  
  • Làm sao để lên tinh thần
    Mỗi người trong chúng ta hình như lúc nào cũng mơ ước thực hiện một điều gì đó mà không hoàn thành được như ý muốn. Chẳng hạn làm sao để xuống 10 pounds hay xếp lại cho thứ tự cái closet lộn xộn... Thì giờ, thời khóa biểu bận rộn làm cho chúng ta cứ hẹn rày, hẹn mai.

  •  
  • “Văn hóa uống rượu” của người Việt Nam xưa và nay
    Việt Nam là dân tộc có truyền thống uống rượu lâu đời. Nhưng chúng ta không phải là dân tộc có truyền thống nói lời chúc rượu như Tây Phương. Dầu vậy từ xa xưa người Việt đã có câu “Chén tạc, chén thù”. Chủ chúc khách gọi là “tạc”, khách chúc đáp lễ gọi là “thù”.

  •  
  • Thi bằng lái? Những thành phố nào tỉ lệ rớt cao nhất Quận Cam?
    Mỗi đợt thi lấy bằng lái xe đều khác nhau. Mỗi địa điểm thi làm phát sinh những yêu cầu khác nhau vì bạn sẽ gặp những giám khảo khác nhau và lái trên những đoạn đường khác nhau. Đó là chưa kể những ấn tượng có trước của giảm khảo về những loại ứng viên họ thường gặp sẽ ảnh hưởng đến yêu cầu và cách đánh giá của họ.

  •  
  • Thi bằng lái? Những thành phố nào tỉ lệ rớt cao nhất Quận Cam?
    Mỗi đợt thi lấy bằng lái xe đều khác nhau. Mỗi địa điểm thi làm phát sinh những yêu cầu khác nhau vì bạn sẽ gặp những giám khảo khác nhau và lái trên những đoạn đường khác nhau. Đó là chưa kể những ấn tượng có trước của giảm khảo về những loại ứng viên họ thường gặp sẽ ảnh hưởng đến yêu cầu và cách đánh giá của họ.

  •  
  • Thư độc giả "Chuyện từ thiện"
    Kính thưa tác giả có tên là Nguyễn Mỹ Linh (“Mùa Từ Thiện,” báo Người Việt ngày 21 tháng 11). Nếu tôi đoán không lầm là người nữ. Vâng thưa Bà tôi hoàn toàn đồng ý với Bà 100%.

  •  
  • Chuyện vỉa hè: Vài lời tâm huyết gửi các cháu Dziệt Kiều
    Phải nói ngay rằng: bài này tớ dành riêng cho lớp Dziệt Kiều vào tuổi u 50 - u60, nghĩa là đồng trang lứa với hơn... 60 cháu nội, ngoại, xa, gần của tớ đang sống và làm việc ở khắp thế giới mà tớ đã tính sơ sơ được. Con số này phải lên tới vài trăm nếu kể cả các cháu, con của bạn bè đồng học, đồng đội, đồng hương... nhưng nay chẳng may cũng bị gọi là Dziệt Kiều (còn yêu nước nhiều hay ít thì chưa biết). Tớ không dám ý kiến ý cò gì với các vị trưởng lão Việt Kiều ở cùng tuổi tớ hoặc là đàn anh của tớ vì tớ tin chắc rằng, đối với các vị này, mọi lời khuyên nhủ, xúi bẩy đều... vô tác dụng!

  •  
  • Ðoàn tu sĩ, giáo dân thăm cha Lý bị chặn
    Một nhóm tu sĩ và giáo dân Công Giáo từ nhiều nơi về Hà Nội đã đến bệnh viện của Bộ Công An thăm Linh Mục Nguyễn Văn Lý nhưng đã không được cho gặp.

  •  
  • Ðại học Mỹ dưới mắt sinh viên quốc tế
    Kể từ sau cuộc Chiến Tranh Lạnh, khoảng thập niên 1990, với sụp đổ của khối Cộng Sản Quốc Tế, gồm Liên Xô và các nước Ðông Âu, dẫn đến việc Hoa Kỳ đương nhiên trở thành siêu cường Số Một của thế giới, số sinh viên quốc tế đến du học tại Hoa Kỳ bắt đầu gia tăng mạnh. Mức độ sinh viên quốc tế chọn Hoa Kỳ làm nơi ăn học càng gia tăng hơn nữa sau khi Cộng Sản Trung Hoa và Cộng Sản Việt Nam khởi sự mở cửa ra thế giới bên ngoài với các chính sách hiện đại hóa và đổi mới nền kinh tế của họ.

  •  
  • Hòa nhạc giỗ 10 năm nhạc sư Nguyễn Bích Ngọc
    Một loạt nhiều buổi hòa nhạc gồm hầu hết các nhạc sĩ cổ điển hàng đầu của Việt Nam dự trù được tổ chức tại Nhạc Viện Sài Gòn. nhân dịp kỷ niệm lễ giỗ 10 năm nhạc sĩ Nguyễn Bích Ngọc, một người thầy violin lâu năm của trường này.

  •  
  • Cha chặt tay con gái
    Nghe báo tin con gái ăn trộm trứng vịt nhà lối xóm, ông bố đã chặt đứt ngón tay út của đứa con gái. Ðây là vụ chặt tay làn thứ nhì xảy ra ở huyện Vũng Liêm tỉnh Vĩnh Long chỉ trong vòng 21 ngày vừa qua.

  •  
  • Kỹ sư gốc Hoa bị nghi đánh cắp tài liệu mật hãng Ford
    Một kỹ sư Trung Quốc bị bắt vì tình nghi ăn cắp tài liệu mật của hãng xe Ford. Công tố liên bang cho biết người này sẽ trực diện thêm nhiều cáo buộc khác, một khi có thêm nhiều tài liệu nữa được tìm thấy từ máy laptop bị tịch thu.

  •  
  • Chuyện nước Pháp: Phát tiền gây ra cảnh náo loạn (Từ Nguyên)
    Internet Mailorama, công ty của Pháp mua bán qua Internet, hoạt động đã lâu muốn có thêm khách hàng, hứa hẹn một chuyện hấp dẫn: phát 5,000 phong bao... cho khách qua đường, trong đó có chứa giấy bạc từ 5 Euro đến 500 Euro, tổng cộng là 40,000 Euro. Thay vì trả tiền cho các công ty quảng cáo, làm vậy cũng là một lối quảng cáo... thần sầu.

  •  
  • Chuyện nước Pháp: Phát tiền gây ra cảnh náo loạn (Từ Nguyên)
    Internet Mailorama, công ty của Pháp mua bán qua Internet, hoạt động đã lâu muốn có thêm khách hàng, hứa hẹn một chuyện hấp dẫn: phát 5,000 phong bao... cho khách qua đường, trong đó có chứa giấy bạc từ 5 Euro đến 500 Euro, tổng cộng là 40,000 Euro. Thay vì trả tiền cho các công ty quảng cáo, làm vậy cũng là một lối quảng cáo... thần sầu.

  •  
  • Tê giác còn sót ở Việt Nam
    Tê giác, một loại thú rừng quí hiếm sống ở các khu vực đầm lầy rừng rậm ở miền Nam Việt Nam trước kia, có dấu hiệu còn một vài con chứ chưa hoàn toàn tuyệt chủng.

  •  
  • Cụ Phạm-Đỗ Thành


  •  
  • Ông Joseph Bạch Ngọc Hòa


  •  
  • Cụ Bà Trương Thị Cầm


  •  
  • KQ Joseph Bạch Ngọc Hòa


  •  
  • $350,000 cặp bao tay của Michael Jackson


  •  

Đoàn Thanh Liêm

 

M?y nam tru?c dây, tôi b? dau khá lâu v́ m?c ph?i ch?ng b?nh tr?m c?m (mental depression), ch?ng c̣n mu?n g?p g? chuy?n tṛ v?i ai n?a. May mà nh? on trên, tôi dă l?n h?i b́nh ph?c. Sau khi g?p l?i tôi dă tr? l?i t́nh tr?ng b́nh thu?ng, m?t ch? b?n thân thi?t có g?i ư cho tôi là nên vi?t v? cái kinh nghi?m c?a ni?m vui t́m l?i du?c do s? ph?c h?i s?c kh?e này. Và chúng tôi d?ng ư v?i nhau là: tôi s? vi?t m?t bài v?i tiêu d? “Ni?m vui sau con dau.”

Th? nhung v́ l?i b?n r?n nhi?u vi?c này chuy?n n?, nên tôi dă chua làm sao vi?t du?c cái bài nhu dă h?a v?i ch? b?n. Nhung v?a dây vào gi?a tháng 12, lúc m?i ch?m Đông, th́ tôi b?t ng? b? m?t con “nh?i máu co tim” (heart attack), do m?ch máu chính b? t?c ngh?n. Cung may, nh? du?c c?p t?c ch? d?n m?t bác si chuyên v? b?nh tim m?ch, nên tôi dă du?c ch?a tr? k?p th?i, và sau vài ngày n?m t?i b?nh vi?n, tôi dă du?c bác si ch?p thu?n cho tr? v? tinh du?ng t?i nhà. Bà con và b?n h?u du?c tin d?n tham, th́ d?u cho bi?t là: “s? anh c̣n hên l?m d?y, v́ can b?nh du?c khám phá và ch?a tr? c?p k?, nên dă không b? t?n h?i ǵ d?n co th?. V́ l? n?u m?ch máu b? t?c ngh?n lâu gi?, th́ co th? s? b? tàn phá n?ng n?, khó mà c?u văn du?c...”

B?a nay, th́ ph?n s?c kh?e tuong d?i dă ?n d?nh l?i r?i, nên tôi xin du?c lai rai vi?t v? cái kinh nghi?m vui v?, s?ng khoái ph?n ch?n c?a ḿnh sau lúc thoát kh?i con b?o b?nh m?y nam tru?c dây, cung nhu l?i v?a m?i tr?i qua trong m?t tu?n l? nay.

Mà tru?c h?t, nh? l?i cái th?i nam 1947-48 gi?a lúc chi?n tranh ác li?t c?a quân d?i Vi?t Minh v?i quân Pháp, tôi ? v?i gia d́nh c̣n dông d? cha m? và các anh ch? em, t?i làng quê thu?c mi?n d?ng b?ng sông H?ng trong t?nh Nam Đ?nh, th́ b?” b?nh s?t rét ngă nu?c” khá n?ng. M?i khi lên con s?t, là toàn thân l?nh run l?y b?y, ph?i chui vô giu?ng l?y chan m?n ph? kín c? ngu?i. Sau ch?ng 1-2 gi? th́ ngu?i l?i nóng ran nhu b? l?a thiêu d?t, ph?i trút b? m?i th? cu?n quanh ngu?i và ra ngoài ch? thoáng mát, th́ m?i hoàn l?i ngu?i du?c. H?i ?y, thu?c men thi?u th?n, nên toàn ph?i dùng thu?c nam b?ng các th? lá và r? cây dem n?u lên và u?ng th?y th?t d?ng oi là d?ng, mà cung c? ph?i nh?m m?t, nh?n th? mà nu?t vào mi?ng cho xong. Th? mà sau ít tháng, tôi cung qua kh?i du?c can b?nh nghi?t ngă này.

Khi d?t du?c con b?nh, tôi th?y r?t thèm an, và an cái ǵ cung th?y ngon mi?ng, dó là t́nh tr?ng mà ? mi?n quê tôi bà con g?i là “l?i an tr? b?a,” t?c là ph?i an d? bù l?i cho lúc dau b?nh, co th? không du?c cung ?ng cho d? ch?t dinh du?ng. Đó là v? ph?n th? tr?ng v?t ch?t. C̣n v? ph?n tinh th?n, tôi c?m th?y khoan khoái, d? ch?u. Hon n?a, dó là nh? s? cham sóc ân c?n và tŕu m?n c?a gia d́nh. Đ?c bi?t là c?a m? tôi, r?i d?n các ch? l?n trong nhà. Có l?n m? tôi n?m mo, th?y tôi nhu b? li?t làm sao dó, nên bà ph?i c?u c?u d?n c?u Lư Đ?c là em k? sát v?i m?; v́ c?u tôi có h?c nhi?u v? dông y, nên m? nh? c?u kê toa thu?c b? riêng d? giúp cho tôi mau l?i s?c. Tôi dă vào tu?i 13-14 r?i, nên th?t là bi?t on m? và c?u v́ s? cham sóc t?n t́nh nhu th?. Và cùng v?i các s? cham lo khác c?a các anh ch? l?n trong nhà, tôi th?y du?c an ?i, nâng d? tinh th?n r?t nhi?u.

Đây qu? th?t là m?t k? ni?m êm ái, d?m th?m c?a t́nh m?u t?, nó dă nuôi du?ng tâm h?n tôi ngay t? thu? ?u tho t?i quê nhà, trong ṿng tay c?a d?i gia d́nh ḍng h? n?i ngo?i c?a ḿnh. S? vi?c dă cách nay d?n trên 60 nam, nhung s? ch?ng bao gi? tôi l?i có th? quên du?c nh?ng s? cham sóc tŕu m?n c?a m? và các anh ch? yêu quư c?a tôi nhu th? dó.

Tr? l?i v?i chuy?n m?i kh?i b?nh g?n dây, th́ tôi cung c?m th?y có s? hung ph?n lâng lâng (euphory), th?y ḿnh tr?i nghi?m du?c cái c?m giác tho?i mái êm ái d? ch?u, mà ngu?i Pháp g?i là “sensation du bien-être”. Tôi t́m du?c s? quân b́nh c? v? phuong di?n tâm lư cung nhu th? ch?t sinh lư (balance). Vào cái tu?i “th?t th?p c? lai hi” nhu tôi lúc này, th́ ph?i bi?t “ng? du?c cái d?o làm ngu?i”, d? mà s?ng v?i s? thanh thoát, ru b? du?c nh?ng ràng bu?c phi?n ph?c c?a “tham sân si”, là cái di?u nó luôn luôn gây ra s? xao xuy?n b?t an, b?c d?c tù túng cho tâm h?n c?a con ngu?i sinh s?ng trên th? gian này. Nói lư thuy?t không thôi, th́ xem ra có v? d? dàng don gi?n nhu v?y; nhung mà trong th?c t? c?a cu?c s?ng, th́ m?i ngu?i ph?i ra s?c dày công tu luy?n l?m, m?i mong có th? d?t t?i du?c cái l?i s?ng phiêu b?ng, an nhiên t? t?i nhu là c?a các v? thi?n su d?t d?o.

 

Tôi dă tr?i qua nhi?u con bi?n d?ng tinh th?n, lúc thang lúc tr?m (up and down), vui bu?n l?n l?n trong sinh ho?t tâm lư thu?ng ngày, nh?t là khi b? th? thách trong th?i k? b? “bi?t giam” lâu ngày trong nhà tù c?ng s?n ? Vi?t Nam. Và v́ th? mà d? b? roi tr? l?i v?i tr?ng thái m?t thang b?ng v? tâm lư. M?t anh b?n g?p l?i sau khi tôi h?i ph?c l?i s?c kh?e tâm th?n, th́ anh ?y nói d?i khái nhu sau: “th?t khó mà hi?u du?c m?t con ngu?i nang n? ho?t d?ng kiên tŕ nhu anh t? bao lâu nay, th? mà dă vào cái tu?i 70 c̣n b? roi vào m?t cu?c kh?ng ho?ng tinh th?n d?n là nghi?t ngă nhu v?y...” Thành ra, tôi càng nghi?m ra du?c là con ngu?i c?a ḿnh th́ cung “gịn m?ng, d? b? suy s?p” (fragile, vulnerable), ch? không ph?i lúc nào cung r?n r?i, s?t dá c? dâu. Và r?i nh? “ng? ra” du?c nhu v?y, mà tôi c?m nh?n rơ nét hon v? cái gi?i h?n nh? h?p trong cu?c s?ng tinh th?n cung nhu th? lư c?a b?n thân ḿnh.

Và t? dó ḿnh d? có du?c s? thông c?m và bao dung d? lu?ng d?i v?i ngu?i khác hon. Tôi v?n nh? câu tâm s? c?a Th?y Mu?i t?c là Thu?ng T?a Thích T?c Thành tr? tŕ t?i chùa Đông Phu?c, B́nh Đông Ch? l?n, Th?y nói: “H?u sinh th́ h?u t?, h?u h́nh th́ h?u ho?i. Đó là quy lu?t b?t bi?n c?a Tr?i Đ?t. Không m?t ai trên th? gian này mà thoát du?c cái ṿng sinh t? dó...”

Rơ ràng là cu?c s?ng t?i th? c?a m?i ngu?i chúng ta th́ d?u du?c dàn tr?i ra nhu trong m?t cu?c hành tŕnh, b?t d?u t? tu?i ?u tho trong cái nôi yên ?m c?a gia d́nh, r?i l?n h?i m? r?ng ra v?i xă h?i trong m?i chi?u kích van hóa ngh? thu?t, kinh t? v?t ch?t, tâm linh tôn giáo... Cái di?n tŕnh nhân sinh dó dă giúp con ngu?i chúng ta m?i ngày thêm phát huy, thang hoa lên măi, c? v? m?t khôn ngoan trí tu?, s? minh tri?t, c? v? m?t t́nh c?m g?n bó v?i m?i ngu?i xung quanh ḿnh.

Đ?c bi?t trong lúc con b?nh kéo dài, th́ tôi có nhi?u th?i gian suy ng?m “nhai l?i” (ruminating) nh?ng ư nghi và nh?t là nh?ng t́nh c?m mà bà con thân t?c cung nhu b?n h?u thân thi?t dă bày t? khi d?n tham vi?ng và d?ng viên khích l? cho ḿnh. C? miên man ng?m nghi nhu v?y, mà tôi th?y trong ḷng dâng lên m?t c?m t́nh chan ch?a s? bi?t on d?i v?i m?i quan tâm cham sóc dành riêng cho ḿnh trong con ho?n n?n nhu v?a tr?i qua. C? th? là các con và các cháu dă thay nhau d?n tham vi?ng an ?i và nh?c nh? tôi là “không du?c tham lam say sua v?i công vi?c thái quá, mà làm h?i cho s?c kh?e, d?n n?i không c̣n th? c?u văn du?c n?a...”

Nh?t là các b?n h?u thân quen, th́ ai ai cung c?nh giác tôi là: “Đă t?i tu?i cao ngoài 70 r?i, anh không th? ch? quan coi thu?ng s?c ch?u d?ng ch? có gi?i h?n c?a ḿnh, khi?n cho gây ra nh?ng thi?t h?i tr?m tr?ng cho co th? d?n m?c không c̣n có kh? nang ph?c h?i l?i du?c n?a!” Đi?n h́nh là l?i nh?c nh? c?a ch? Jackie Bông, c?a anh Hoàng Ng?c Tu? lúc vào tham tôi ? b?nh vi?n Fountain Valley ngay khi tôi c̣n ph?i n?m t?i khu “san sóc d?c bi?t” (ICU), th́ c? hai ngu?i d?u luu ư tôi là: “Anh ph?i ráng mà gi? du?c s? thang b?ng (balance) gi?a co th? v?t ch?t và tinh th?n. Ta không th? v́ quá hang say nhi?t thành, dam mê v?i lư tu?ng th? này th? n?, mà gây thi?t h?i cho co th?, nó v?n ch? có th? sinh ho?t trong m?t khuôn kh? h?n h?p, và v?i nh?p d? ch?m răi thích h?p nào dó mà thôi. Chúng ta d?u không th? làm vi?c mi?t mài nhu th?i c̣n tr? măi du?c dâu...!”

Đ?i khái ai ai d?n tham vi?ng, t?i b?nh vi?n hay t?i gia d́nh, th́ cung d?u nh?t lo?t nh? nhàng mà ân c?n nh?c nh? cho tôi nhu th?. R?i c? d?n các b?n h?u t? ? Vi?t Nam hay t?i Úc Châu, c? các b?n ngu?i M? t?i các ti?u bang mi?n Đông nu?c M?..., th́ cung d?u qua e-mail ng? l?i tha thi?t yêu c?u tôi ph?i ráng tinh du?ng, gi? ǵn s?c kh?e, ch? không nên quá dà say sua v?i công vi?c, d?n d? “thái quá mà b?t c?p” d?y nhé! Thành ra s? hung ph?n c?a tôi l?i càng du?c tang thêm, nh? nh?ng l?i khích l? nh?c nh? thân t́nh nhu th? này. Đó là nh?ng ngôn t? xu?t phát t? ḷng yêu thuong chân th?t, mà bao nhiêu bà con cung nhu b?n bè thân thi?t dă dành cho tôi, trong gi? phút b?nh t?t nguy bi?n. Rơ ràng là tôi dă và dang du?c nhi?u ngu?i quư m?n, quan tâm cham sóc cho s?c kh?e tinh th?n cung nhu th? lư c?a ḿnh. Đây chính là cái ni?m vui th?t l?n lao, có th? bù d?p cho nh?ng m?t mát, thua thi?t do con b?nh dă gây ra cho b?n thân tôi. Xin du?c bày t? ḷng bi?t on chân thành d?n t?t c? bà con và các b?n.

L?i n?a, v́ là m?t ngu?i có ni?m tin tôn giáo, nên qua con b?nh ho?n này, tôi càng c?m nh?n du?c s? An bài c?a Thu?ng Đ? dă s?p d?t cho ḿnh. Bà ch? Sinh th́ hay nh?c tôi là: “C?u ph?i bi?t phó thác m?i s? trong tay Chúa Nhân Lành. Chúng ta dă nh?n du?c bao nhiêu h?ng ân c?a Chúa ban cho t? lâu nay, th́ ph?i bi?t c?m t? T́nh Yêu Thuong bao la h?i hà c?a Ngài. Và c?u ph?i nên nh? là ‘Đ?ng có mà dua ḿnh lên,’ tránh không nên quá ? y vào tài trí c?a ḿnh...” Ch? r? r? tâm s? v?i tôi, ch?m răi, nh? nhàng, dó là di?u càng làm cho tôi nh? l?i cái gi?ng th?t ng?t ngào, d?u hi?n c?a bà m? chúng tôi khi xua. Và tôi càng th?y rơ cái may m?n c?a riêng ḿnh, là du?c sinh ra và nuôi du?ng d?y d? trong m?t gia d́nh có n?n n?p gia phong gia d?o nhu th?.

Nhu th? dó, tôi hi?n dang ? trong tr?ng thái th?t s?ng khoái, an tâm b?i v́ v?a thoát du?c con b?o b?nh, v?a dón nh?n du?c nh?ng yêu thuong ng?t ngào c?a t́nh thân t? gia d́nh ru?t th?t, cung nhu c?a b?n bè cùng kh?p b?n phuong. M?i vài tháng nay, tôi dă vi?t nhi?u v? các b?n trong bài “B?n bè là Phúc l?c Tr?i cho” (Friends are blessings); nay kh?i c?n nói thêm dài ḍng ? dây. Mà cung ch?ng nên nói ǵ nhi?u thêm v? chuy?n riêng tu c?a chính gia d́nh ḿnh làm chi n?a.

V?n t?t l?i, tôi ch? mu?n ghi l?i chút ít ni?m tâm s? c?a ḿnh sau con b?o b?nh d?i khái nó miên man nhu th?. Và nhân ti?n m?t l?n n?a, tôi l?i xin du?c bày t? ḷng quư m?n và bi?t on d?i v?i m?i bà con, b?ng h?u dă quan tâm cham sóc và khích l? nâng d? tinh th?n cho tôi vu?t thoát du?c con b?nh ng?t nghèo này. Theo l?i khuyên c?a bác si ch?a tr?, tôi ph?i ng?n g?n và h?n ch? c? trong ngôn t? cung nhu ch? vi?t.

Cu?i cùng, tôi xin g?i l?i c?m on chân thành d?n Bác Si Paul Truong Nam là m?t chuyên gia thành th?o v? b?nh tim m?ch. Bác si Nam cùng t?t c? y tá, chuyên viên t?i b?nh vi?n Fountain Valley dă r?t t?n tâm cham sóc chu dáo cho tôi mau b́nh ph?c và du?c cho xu?t vi?n r?t s?m. Qu? th?t n?n y khoa ngày nay dă ti?n b? r?t nhi?u, và dă r?t thành công trong vi?c cham sóc s?c kh?e cho các b?nh nhân b? ngă b?nh b?t th?n nhu tru?ng h?p m?i dây c?a tôi.

Costa Mesa, California Ti?t L?p Đông M?u Tư 2008

Đoàn Thanh Liêm

Powered By Nguoi-Viet Online

This article has been moved here