Hình bên: Nhà giáo Vũ Hùng và nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa bị công an CSVN hành hung trên đường phố Hà Nội ngày 29/4/2008 khi họ biểu tình chống Thế Vận Hội Bắc Kinh. Vì hình chụp từ xa nên không nhìn rõ mặt cả hai người. (Hình: của website ÐDCND)
Trần Khải Thanh Thủy
Ngày 15-1-2008, Hùng đứng đơn cùng ba đồng nghiệp (Nguyễn Văn May - Ðại Học Bách Khoa-Hà Nội, Nguyễn Thượng Long - trường trung học phổ thông Trần Hưng Ðạo, thị xã Hà Ðông, tỉnh-Hà Tây, Phan Văn Hùng - trường trung học phổ thông Quang Trung - thị xã Hà Ðông, tỉnh Hà Tây) viết thư ủng hộ các cuộc tuần hành, biểu tình yêu nước của học sinh, sinh viên tại đại sứ quán Trung Quốc (46 Hoàng Diệu Hà Nội) và tổng lãnh sự quán Trung Quốc tại 39 Nguyễn Thị Minh Khai, quận 1, Sài Gòn, phản đối 34 năm ngày Hoàng Sa, Trường Sa rơi vào tay Tàu Cộng (19-1-1974, 19-1-2008). Thư viết: “Là những nhà giáo đã và đang cống hiến sức lực, trí tuệ cho nền giáo dục nước nhà, chúng tôi hoàn toàn ủng hộ những quyết định trên của tất cả các em, những việc làm đó hoàn toàn là hợp hiến, hợp pháp...
Với những suy nghĩ đạt đến độ chín như các em hiện nay thì việc nhận rõ việc biểu tình, tuần hành một cách ôn hòa là hành động đứng bên cạnh chính phủ, đứng bên cạnh nhân dân để giải quyết công việc chung của tổ quốc. (http://blog.360.yahoo.com/blog-3GONkRY5er8sWZfgKmyDfT3GDaG45A-?cq =1&p=213)
Ðể thể hiện lòng yêu nước của mình ngày 19-1-2008 Hùng đã tràn xuống đường tham gia biểu tình cùng thanh niên, sinh viên Việt Nam trước cửa nhà hát lớn và đại sứ quán Trung Hoa (46 phố Hoàng Diệu Hà Nội ). So với những cuộc biểu tình trước đó (Ngày 9-12-2007 và 9-1-2008) cuộc biểu tình lần này có số lượng người tham gia ít hơn hẳn và bị công an thẳng tay đàn áp. Trở về nhà Hùng đau xót viết thư ngỏ của gửi lãnh đạo Ðảng nhà nước Cộng Sản Việt Nam, bày tỏ sự phẫn nộ, bất bình của mình: “Bất kể ai là người Việt Nam sống ở trong nước hay nước ngoài điều có quyền được yêu, được thể hiện tình yêu tổ quốc của mình một cách hợp pháp mà không ai được quyền ngăn cấm dưới bất cứ hình thức nào. Mọi sự ngăn cấm đàn áp là vi hiến, trái đạo lý, có tội với ông cha, có tội với tổ quốc” http://www.vantuyen.net/index.php?view= story & subjectid=20501)
Cho dù “thư ngỏ” không được trả lời vì đảng vốn là trung tâm bịp bợm, lừa dối, mị dân, luôn làm bậy nên không thể chấp nhận những lời nói thẳng, nói thật của Hùng, song bằng ngòi bút, Hùng đã thể hiện được tâm huyết, ý chí của mình cũng như vạch áo đảng ra cho toàn thể con dân Việt Nam xem tấm lưng luồn cúi, hèn ác, bạc nhược, tận cùng sự đớn hèn của Ðảng. “Tôi nghĩ, các vị lãnh đạo đảng nhà nước CSVN người biết rõ hơn ai hết trước những hành động xâm chiếm bạo ngược và gây thiệt hại về người và của cho ngư dân Việt Nam liên tục trên vùng biển Hoàng Sa và Trường Sa trong nhiều năm qua. Khi biết tin Quốc Vụ Viện Trung Quốc ngang ngược quyết định thành lập thành phố Tam Sa bao gồm Hoàng Sa và Trường Sa thuộc lãnh hải của Việt Nam vào tỉnh đảo Hải Nam của Trung Quốc, tôi chưa thấy lãnh đạo đảng nhà nước CSVN có phản ứng nào ngoài lời tuyên bố yếu ớt của phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao.”
Tiếp đó là những cuộc gọi lên thẩm vấn, đe dọa, khủng bố liên tục, thời gian câu lưu tại đồn nhiều hơn thời gian ở nhà và ở trường, hòng bẻ gãy chất thép đã ngấm sâu trong huyết quản, như lời Hùng tâm sự: “Thời gian qua, sự thể hiện lòng yêu nước của tôi bị ngăn chặn đe dọa, gia đình tôi bị khủng bố tinh thần bởi lực lượng công an dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng Sản. Tôi thật sự đau buồn rồi tự an ủi mình, công an đấy là công an Trung Quốc chứ đâu phải công an Việt Nam, công văn hỏa tốc yêu cầu sinh viên các trường không được bạo động, biểu tình, là công văn của ông thứ trưởng Bộ Giáo Dục người Trung Quốc chứ đâu phải của Bộ Giáo Dục Việt Nam? Thế là “dưới sự lãnh đạo tài tình và sáng suốt của đảng”, lực lượng chuyên chính vô sản đã chặn đứng được những cuộc biểu tình thể hiện lòng yêu nước của nhân dân mình.”
Không thể để bọn đặc quyền, đặc lợi, coi miếng cơm manh áo hơn tấc đất của tổ quốc, cố tình hành xử với học sinh, sinh viên và cá nhân mình theo kiểu côn đồ, đậm đặc bản sắc của nước láng giềng Trung Hoa: “Cá lớn nuốt cá bé” như vậy. Cũng là sự an nguy của đất nước thôi thúc, Hùng quyết định làm theo quyết tâm của mình: “Yêu nước là quyền của người dân Việt Nam, mọi người đều có quyền thể hiện tình yêu đất nước của mình. Bởi mỗi tấc đất sông núi biển cả đều có công sức và mồ hôi xương máu của ông cha ta. Hiện nay tTổ quốc đã và đang có nguy cơ rơi vào tay ngoại bang một cách toàn diện. Tại sao cứ phải đợi đảng CSVN cho phép, người dân mới được thể hiện tình yêu đất nước mình?”
Tư tưởng là hạt giống của hành động, ngày 29-4-2008, trong cuộc biểu tình chống rước đuốc Cộng Tàu, Hùng bị bắt cùng 8 nhà dân chủ khác, và bị đánh đập nặng nhất. Liên tiếp là những cú đấm thôi sơn vào đầu, vào mặt, vào người, và những cú đập đầu vào tường, những lời đe dọa: “Giết, giết. ” của tên Minh - cán bộ công an, chỉ vì tội: “Dám thể hiện lòng yêu nước trước nước bạn Trung Hoa, làm ảnh hưởng 16 chữ vàng giữa hai nhà nước Việt-Trung”. Ðã thế khi bị bắt vào đồn rồi còn thể hiện lòng dũng cảm trong nanh vuốt đảng, cố tình đứng ra che chắn cho người bạn già và yếu hơn mình (nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa) đồng thời giữ tinh thần cho các cháu sinh viên: Nhất, Sơn (Hải Phòng), Quỳnh, Toản (Thái Bình), đặc biệt là cây săn ảnh Lê Thị Kim Thu, vì thà mình bị đánh còn hơn phải nhìn cảnh công an đánh người già, phụ nữ, các cháu sinh viên lần đầu tham gia đấu tranh.
Vừa ra khỏi đồn công an phường Ðồng Xuân, Hùng lại bị công an tỉnh Hà tây gọi lên thẩm vấn, tra tấn, đánh đập hàng ngày, bị ném cả điều khiển di động vào mặt, làm máu chảy đầm đìa trên mặt (ngày 26-6 -2008), bị đe dọa cả về nhân phẩm lẫn kinh tế...
Từ địa vị người thầy, giảng dạy môn vật lý cho học sinh, bị đẩy xuống làm người trực trường, canh trống, rồi ngay cả cái chức “mõ trường” cũng bị ban giám hiệu - theo lệnh của Bộ Công An, Bộ Giáo Dục cùng Sở Giáo Dục của tỉnh, thị xã tước đoạt nốt (ngày 26-8-2008).
Chấp nhận cảnh “mất dạy”, “vô lương”, cái tâm của người làm thầy, làm chủ bản thân, làm một nhà dân chủ vẫn trong sáng hơn bao giờ hết. Dù trong những ngày “mạt vận” của đời mình, Hùng vẫn ý thức rõ sự tàn lụi của chế độ độc tài cộng sản sẽ diễn ra trong nay mai. Ðó chỉ là một chế độ lấy sự xảo trá làm đầu và làm hỏng bao nhiêu thế hệ học sinh. Ðiểm giả, chất lượng giả, thành tích giả, chỉ sự suy đồi về đạo đức, thiếu hụt về nhân cách, dối trá, hư hỏng, loạn lạc là có thật. Một chế độ chỉ cần có tiền kèm tiêu chuẩn đảng viên là có thể “ghế cao ngồi tót sỗ sàng” mặc chuyên môn năng lực, chất lượng giảng dạy, đào tạo ra sao? Làm sao có thể dạy cho học sinh những điều bổ ích, trung thực, nhân bản, cao đẹp được? Một chế độ coi sự bịp bợm, khủng bố làm nền tảng căn bản, hết đàn áp sinh viên, thanh niên đến dân oan, dân chủ giáo dân v.v... làm sao có thể chấp nhận một người thầy biết yêu nước, dám thể hiện cái tôi trung thực dũng cảm, luôn ghi khắc những lời tổ tiên, như Hùng: “Những bài học lịch sử về truyền thống yêu nước và giữ nước của ông cha chúng ta từ ngàn xưa vẫn còn nguyên giá trị thực tiễn đang lay động trong tâm thức của mỗi người dân Việt Nam hôm nay. Tôi nghe thấy tiếng của Bà Triệu vẫn còn đó, vang vọng núi sông biển cả: “Tôi muốn cưỡi cơn gió mạnh đạp luồng sóng dữ, chém cá kình ở biển khơi, đánh đuổi quân Ngô chứ không chịu làm tỳ nô kiếp người”. Rồi lời dụ chứa chất đạo lý truyền thống dân tộc như một nguyên tắc sống của vua Lê Thánh Tông với bọn Thái Bảo Kiều Dương Bá Lê Cảnh Huy: “Một thước núi, một tấc sông của ta lẽ nào lại vứt bỏ? Ngươi phải cương quyết tranh biện chớ cho họ lấn dần. Nếu họ không nghe, còn có thể sai sứ giả sang Phương Bắc trình bày rõ điều ngay, lẽ gian. Còn nếu ngươi dám đem một tấc đất của Thái Tổ làm mồi cho giặc, thì phải chịu tội tru di.”
Vì thế, tuy không còn đứng trên bục giảng của lớp học, hay canh trường, trực trống, Hùng càng nhiều thời gian thử thách ở ngoài đời, càng tham gia sâu rộng, tích cực hơn vào phong trào dân chủ. Viết thư ngỏ gửi lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam không được trả lời, viết thư kêu gọi sinh viên đứng lên biểu tình, bị công an đàn áp, viết bài cổ vũ cho phong trào dân chủ thì “được mời lên mời xuống” đồn công an như cơm bữa, nên Hùng thể hiện bằng cả chuỗi hành động, việc làm cụ thể hơn như tham gia, cổ vũ anh em trong việc thả bóng bay nhân quyền treo biểu ngữ, rải truyền đơn v.v...
Quá lo sợ một người có trình độ, có giáo dục, lấy nhân bản làm đầu, biết phân biệt, phải trái, không những tranh đấu để bảo vệ lẽ phải, nhân quyền mà còn dám vạch tội đảng trước ánh sáng chân lý, pháp luật, nên đảng đã làm một điều vô cùng hèn nhát là bắt giam Hùng vào 5 giờ chiều ngày 18/9/2009. Lộ nguyên hình là một thể chế phát xít, độc tài, lừa đảo, xảo ngôn để vừa rảnh tay đàn áp toàn bộ tòa khâm sứ và giáo xứ Thái Hà, cũng là theo đúng lề lối cơ bản của đảng từ ngày thành lập: “Bắt nhầm còn hơn bỏ sót”.
Dù bị bắt nhưng những lời tâm huyết cháy bỏng của Hùng vẫn vang lên trong tâm hồn mỗi người Việt Nam, ghi khắc trong lòng thế hệ trẻ Việt Nam, trong đó có cả nghìn đứa trẻ được Hùng đào tạo suốt 20 năm qua: Ðất nước Việt Nam là tài sản tinh thần, vật chất chung của nhân dân Việt Nam, không phải của riêng ai. Sử sách còn ghi ông cha chúng ta đã hy sinh biết bao xương máu để gìn giữ tài sản đó.”
Hang Ðá 27-9-2008
TKTT
Nhà văn lưu vong (không hộ khẩu) tại Việt Nam
Hội viên Hội Văn Bút Quốc Tế -Trung Tâm Anh Quốc