Tình yêu thương vô điều kiện
Monday, December 22, 2008 Bookmark and Share

Chúng tôi vừa nhận được một bài ngắn sau đây của bạn Trần Việt Trình kêu gọi tình yêu thương vô điều kiện của chúng ta đối với anh em thương phế binh ở quê nhà. Trong dịp cuối năm, chúng ta, nhất là anh em cựu quân nhân VNCH đang sống trong sum họp, hạnh phúc đầy sự thương yêu và ân sủng của cuộc đời, xin để một vài giây nghĩ đến những chiến hữu bất hạnh của chúng ta ở quê nhà. (HP)

Trần Việt Trình

Chuyện kể có một quân nhân trở về gia đình sau cuộc chiến. Từ San Francisco anh ta gọi điện thoại về nhà “Ba mẹ à, con trên đường về nhà đây nhưng con có một yêu cầu xin ba mẹ làm cho con. Con có một người bạn đồng đội mà con muốn mang về theo con”. Người con nói tiếp “Người bạn đồng đội của con bị thương rất nặng, anh ta đạp phải mìn và mất một tay và một chân. Anh ta không có nơi chốn nào để về và con muốn anh ta về sống với gia đình mình.” “Không được đâu con ạ, mình chỉ có thể giúp bằng cách tìm một chỗ nào khác cho anh ta thôi.” “ Thưa ba mẹ, không được, con tha thiết muốn anh ta về sống với con.” “Con à,” người cha phân bày, “Con thật không hiểu con đang đòi hỏi gì. Người tàn phế như anh ta sẽ là một gánh nặng cho gia đình mình. Mình còn có đời sống riêng cho mình nữa chứ, mình không thể để những chuyện như vậy làm ảnh hưởng đến đời sống và sinh hoạt của gia đình mình. Ba nghĩ là con nên về và quên chuyện này đi. Anh ta sẽ tự phải kiếm cách sinh sống cho anh ta thôi.” Nói đến đây thì người con cúp máy. Sau đó thì cha mẹ anh ta không còn được nghe tiếng nói của anh ta nữa.

Vài ngày sau thì cha mẹ của anh ta nhận được điện thoại từ cảnh sát San Francisco báo tin người con của ông bà đã chết vì té lầu. Cảnh sát nghi là một vụ tự tử. Người cha và người mẹ bất hạnh bay qua San Francisco để nhận diện người con. Ðược đưa đến nhà quàng, ông bà nhận ra ngay người con nhưng khủng khiếp thay, một điều mà ông bà không thể ngờ được là con ông bà chỉ có một tay và một chân.

Trên đây là một câu chuyện thương tâm của một cựu chiến binh Mỹ trở về sau cuộc chiến. Tôi muốn viết lên đây để đánh động lương tâm của mọi người, vì nó đã “touch my heart”, đã đánh trúng tim tôi và đánh động lòng thương tâm của chính tôi. Ý của tôi không phải muốn dùng câu chuyện này với kết cuộc bi thảm này để “làm nản lòng chiến sĩ”, những chiến sĩ của chúng ta đã “nản lòng” vì bị buộc phải bại trận và để lại trên quê hương một phần thân thể.

Ðây là câu chuyện của người Mỹ. Người Mỹ và người Tây Phương sống ích kỷ, sống theo chủ nghĩa cá nhân. Cách hành xử của người cha người mẹ của anh lính Mỹ này cũng thường tình và dễ hiểu. Ai cũng cảm thấy dễ dàng, gần gũi và dễ đón nhận một con người đẹp đẽ, khỏe mạnh hơn cưu mang những người bất hạnh, tự chuốc vào mình những khó khăn và phiền toái.

Người Á Ðông, người Việt mình thì khác, người mình sống có tình có nghĩa, sống trên tình thương yêu, chịu đựng và hy sinh. Người mình lúc nào cũng đặt tình cảm và sự hy sinh lên hàng đầu. Thương con thì cũng phải thương những liên hệ của con. Tình bạn là một cái gì thiêng liêng cao quý. Tình đồng đội gian khổ sống chết có nhau còn vượt lên khỏi cái tình bạn thiêng liêng cao quý ấy. Người mình không quản ngại khó khăn gian khổ để đùm bọc và cưu mang người thân cùng những kẻ bất hạnh.

Những mẩu chuyện về những bà mẹ già tuổi đã gần đất xa trời, những người vợ lính tuổi còn son trẻ tảo tần nuôi con còn cưu mang thêm một người con, một người chồng đã một thời là lính nay đã là phế nhân, không còn khả năng mưu sinh nhan nhản đầy khắp các trang web về lính, các đặc san về thương phế binh. Sự hy sinh của cha mẹ dành cho con, của vợ dành cho chồng là vô bờ, là vô điều kiện.

Người lính thuở xưa đã vì quê hương dân tộc, không ngần ngại bỏ lại sau lưng mẹ già, vợ trẻ và con thơ để lên đường cống hiến, cống hiến cuộc đời trai trẻ của mình và có lắm người đã cống hiến luôn một phần thân thể của chính mình. Sau cuộc chiến, người mẹ, người vợ giang tay đón người con, người chồng trở về... không lành lặn. Gia đình đây rồi, sum họp đây rồi, người mẹ và người vợ không một tiếng than van, không trách cứ một ai, tiếp tục hy sinh cho con cho chồng. Rồi đây, đến một ngày người mẹ già hay người vợ không còn khả năng lao động để lo cho con cho chồng được nữa hay phải ra đi trước thì ai sẽ là người dắt díu người thương phế bình quãng đời còn lại đây?

Những người thương binh là thành phần bị thiệt thòi nhất trong đời sống hiện tại. Chế độ cũ đã không còn, chế độ mới lại càng không có quy chế hay trách nhiệm đối với họ, nếu không muốn nói là không có thiện cảm vì họ đã một thời đứng khác chiến tuyến. Vậy thì họ phải làm sao và làm gì để đi cho hết con đường này, sống cho hết cuộc đời này đây? Chúng ta ngày nay dầu đang ở đâu trên trái địa cầu này, không nhiều thì ít, không trực tiếp thì gián tiếp cũng đã mang ơn họ, những người lính VNCH một thời hy sinh để chúng ta được sống còn, sống lành lặn và sống hạnh phúc.

Những quân nhân ấy thuở xưa đã lên đường vô điều kiện. Những người mẹ già và những người vợ lính đã giang tay đón họ về, cưu mang họ không đặt một điều kiện nào. Tôi cũng vậy, giờ đây nhận thức được chỗ đứng này của riêng tôi, sự thành đạt của con cái tôi cũng như hạnh phúc này của gia đình tôi là do công lao, đóng góp và hy sinh của những quân nhân thuở trước và những thương binh còn lại ngày nay. Mình được đầy đủ ngày hôm nay mà phải nhớ ơn những người thiếu thốn, thiếu thốn vật chất và mất mát thân thể.

Nơi tôi đang cư ngụ có hai hội đoàn khác nhau đứng ra lo cho thương phế binh bất hạnh còn kẹt lại ở quê nhà. Tôi giúp họ bằng hết tấm lòng, không do dự, không điều kiện, không vụ lợi. Lắm người nghi ngờ hội đoàn này, tổ chức nọ, ngại ngùng số tiền (cỏn con) của mình bỏ ra có đến tay thương binh hay không? Chúng ta cứ làm bằng cả tấm lòng chân thật của mình và mong mỏi những người liên hệ trách nhiệm cũng chân thật như mình. Tổ chức hội đoàn nào chúng ta cũng cố đặt lòng tin, sinh hoạt nào cho thương binh cũng trân trọng, buổi tiệc gây quỹ nào cũng nên tham gia. Xin dấn thân bằng cả tấm lòng thành và trong sáng của mình... vô điều kiện, vô vụ lợi, unconditionally.

Cầu mong mọi người ai cũng một lòng như mình.

Tháng 12, 2008

Trần Việt Trình

(Ðặc san Tình Thương Foundation Xuân 2009)

Những Bài Liên Quan:
LTS: Ý kiến bày tỏ trên trang Diễn Ðàn là của các tác giả, không nhất thiết phản ảnh quan điểm của nhật báo Người Việt và Người Việt Online.
Tìm kiếm bài :
Tin Khác