Hồi ký Hồ Thị Bích Khương, Kỳ 8
Friday, July 31, 2009 Bookmark and Share
medium_NVHN-HO THI BICH KHUONG.JPG

Bà Hồ Thị Bích Khương. (Hình: Người Việt)

Bước đường đấu tranh cho công lý và dân chủ của tôi

Hồi ký Hồ Thị Bích Khương

LTS: Bà Hồ Thị Bích Khương, 42 tuổi, một người dân khiếu kiện bị tịch thu tài sản bất công hơn 20 năm rồi sau trở thành một thành viên của Khối 8406 và đấu tranh dân chủ. Bà bị nhà cầm quyền CSVN truy tố tội “tuyên truyền chống nhà nước” với bản án 2 năm tù và thả ra ngày 26 Tháng Tư, 2009.

Trong bản hồi ký mà bà Hồ Thị Bích Khương dành cho nhật báo Người Việt phổ biến, bà kể lại những ngày bà ở trong tù.

(Kỳ 8)

Tôi nói, chửi một hồi dài vậy, nhưng không công an nào dám lên tiếng quát tháo chửi bới hay đe dọa lại tôi. Tay cán bộ trại giam này không đánh đập tôi và hắn có cho biết, “Ở đây theo nhiều quản giáo nói thì tôi là một tù nhân đặc biệt mà đã trên 20 năm công tác bây giờ các quản giáo mới gặp...”

Các quản giáo đối với tôi cũng khác biệt với các phạm nhân khác, có vẻ tốt hơn và quan tâm hơn, họ vẫn luôn động viên tôi nhiều và thông cảm cho tôi phải chịu nhiều oan ức. Quản giáo nói rằng nếu Bích Khương mà ngoan một chút thì sẽ được về ngay thôi. Tôi hỏi quản giáo như thế nào là “ngoan” có phải là cứ để mặc nhiên cho nhà cầm quyền cộng sản ăn cướp chứ gì thì chỉ thấy họ im lặng.

Trong những lúc như thế quản giáo thường cười và đứng dậy bỏ đi nói rằng không nói chuyện với Bích Khương được cũng có thể là do biết tôi không sợ đòn nên họ không đánh tôi cũng có thể do sợ tôi kiện thì dù thế nào cũng phải hối lộ mất tiền cho cơ quan chức năng cộng sản nên họ tránh đối đầu với tôi. Mỗi khi tôi nói chuyện với phạm nhân hoặc hát cho họ nghe thì công an cũng chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng tôi thôi, nhưng lại đánh đập phạm nhân khác thẳng tay rất dã man.

Các quản giáo thường vẫn luôn động viên tôi nhiều có ý thông cảm cho tôi phải chịu nhiều oan khuất, thiệt thòi và cũng có thể là do biết tôi không sợ đòn rất có bản lĩnh nên mỗi khi tôi nói chuyện với phạm nhân hoặc hát cho họ nghe thì công an quản giáo trại giam cũng chỉ nhắc nhở, “Bích Khương à! Biết Bích Khương bức xúc nhưng Bích Khương đừng quậy kẻo chúng học theo mất trất tự trại giam. Bọn này rất hư hỏng không phải như Bích Khương, đừng chơi với chúng vì bọn này không đánh không được đâu, chúng nó là tù hình sự hoàn toàn khác Bích Khương...”

Người quản giáo chỗ tạm giam tù nữ trông coi tôi ở khu này tên là Nguyễn Thị Liên, người này khá quan tâm tôi và tâm lý với các phạm nhân, nhưng tôi vẫn thấy có lúc đánh phạm nhân. Lúc đầu khi mới đến đây nhìn thấy tôi góp ý đã nói rằng, “Bích Khương không đồng ý, pháp luật không cho phép đánh người, cô Liên làm vậy là trái pháp luật đó, người ta đi tù có tội thì sẽ có bản án, không ai được phép đánh người mà việc hát hò cho mọi người hát cho vui, việc đó không sao cả việc hát không ảnh hưởng đến nhà tù đâu.”

Mặc dù người cán bộ quản giáo này rất quan tâm đến tôi, luôn đáp ứng các nhu cầu cần thiết cho tôi nếu có khả năng, nhưng tôi kiên quyết phản đối việc đánh người của chị ta. Thế rồi cán bộ quản giáo này cũng gật đầu đồng ý, sau này tôi không thấy đánh phạm nhân nữa, nhưng những người tham gia ca hát cũng thường xuyên bị nhắc nhở sát sao. Họ không giám gọi tên Bích Khương nữa, tôi gọi họ cũng không dám thưa. Tổng đài không còn có sự giao lưu mà buộc trở thành đài phái thanh tuyên truyền pháp luật. Không được nói chuyện giao lưu với tôi nữa nên có nhiều người tù cũng rất khó chịu.

Những người tù đặt cho tôi cái tên khác để tiếp tục nói chuyện. Họ gọi, “Bích Khương ơi ! bây giờ công an không cho nhà tớ gọi Bích khương nữa vậy nên tớ đặt tên cậu là Hoàng Lan, nhà tớ biết khi nào công an đi tuần nhiều sẽ không nói chuyện, khi nào ít người chúng tớ gọi Hoàng Lan ơi thì Hoàng Lan kết nối diễn đàn để nhà tớ được giao lưu nha...” Tôi thấy vui vui cũng đồng ý nhưng chỉ ít ngày sau ở những dãy nhà khác họ lại bị đánh đập vì tội giao lưu với tôi.

Biết không thể im lặng và chấm dứt được việc đánh đập, nên tôi lại phải lên tiếng tôi thuyết phục họ phải lên tiếng phải đấu tranh, chỉ cho họ biết là công an không được phép đánh họ, công an đánh họ là vi phạm pháp luật và công ước quốc tế. Thì khi ấy họ bảo rằng Hoàng Lan khác chúng tớ khác, chúng tớ là những người có tội nên Hoàng Lan đồng ý chơi với nhà tớ thì khi nào vắng công an mới chơi cho vui. Diễn đàn giao lưu ca nhạc lại tạm được phục hồi, tiếp đó là giao lưu văn hóa và chính trị, dĩ nhiên cái tên Hoàng Lan cũng chỉ được thời gian ngắn là bị công an phát hiện ra nên không cho tù tiếp xúc nói chuyện với tôi nữa...

Thế rồi cứ mỗi lần công an phát hiện ai gọi tên Hoàng Lan là họ bị đánh nên tôi lại gào thật to, “Ðào hố thật sâu đẩy lũ đánh người xuống và lấp vôi lại chúng nó đang vi phạm pháp luật đấy. Chúng tao hát cho nhau nghe để vui vẻ thì chúng mày lại đánh chúng tao. Vậy chúng mày là người hay là dạng gì vậy. Chúng mày không muốn mọi người vui vẻ hay sao, chúng mày là con người thì họ cũng con người. Tao hỏi nhé, thế ai đánh chúng mày thật đau đớn, tàn bạo chúng mày có tức giận không? Nội quy nhà tù cũng không cấm tù nhân hát cơ mà, chúng mày làm sai bao nhiêu là việc thế ai xử lý chúng mày đây?”

Có những công an nghe vậy cũng chạy đến hỏi thật ngô nghê, “Này chị Khương chị bảo chúng tôi sai thì chúng tôi sai gì nào?”

Tôi đáp ngay, “Chúng mày đánh người tàn ác như thế, vậy chúng mày không sai thì đúng ở đâu, điều luật nào cho phép chúng mày đánh người? Chúng mày đưa tao coi để tao hết chửi, tao sẽ chửi mãi mỗi khi thấy chúng mày vi phạm pháp luật, đánh đập đàn áp tù nhân trong này. Chúng mày vừa phải thôi chứ nếu cứ để cho họ vui vẻ, thoải mái tư tưởng thì chỉ dễ điều tra sự việc phá án thôi, vậy mà sao lại không hiểu ra chuyện đơn giản như thế.”

Do việc đấu tranh của tôi như thế liên tục nên rồi việc đánh người cũng ít dần đi. Các tù nhân họ ví và gọi tôi như Bà Trưng, Bà Triệu hoặc ít nhất như là liệt sĩ cộng sản của VN - cô Võ Thị Sáu... điều này làm tôi buồn cười quá. Bởi vì thực ra tôi đâu có phải muốn như vậy mà chẳng qua đây vốn dĩ là cái bản lĩnh và tính cách của tôi do cha mẹ sinh ra từ bé rồi.

(Còn tiếp)

Những Bài Liên Quan:
  • Khởi đăng hồi ký Hồ Thị Bích Khương trên báo Người Việt (Friday, July 24, 2009 2:45:50 PM)
    Trong bản hồi ký mà bà Hồ Thị Bích Khương dành riêng cho Nhật Báo Người Việt phổ biến, bà kể lại những ngày bà ở trong tù CSVN. Bắt đầu từ 25 Tháng Bảy, 2009, Nhật Báo Người Việt và Người Việt Online (www.nguoi-viet.com) cho đăng nhiều kỳ để giới thiệu cùng độc giả nội dung cuốn hồi ký này.
  • Hồi ký Hồ Thị Bích Khương - Kỳ 2 (Saturday, July 25, 2009 2:22:53 PM)
    Tôi nói ngay với chúng: “Lũ cướp ngày chúng mày dùng quyền lực sức mạnh trong tay muốn cướp của ai mà chẳng được”. Cuối cùng chúng đẩy tôi lên xe và chở về nhà để chuẩn bị cuộc khám xét chỗ ở của bà cháu và mẹ con tôi.
  • Hồi ký Hồ Thị Bích Khương - Kỳ 3 (Saturday, July 25, 2009 5:53:04 PM)
  • Hồi ký Hồ Thị Bích Khương - Kỳ 4 (Monday, July 27, 2009 2:03:12 PM)
    Sau 4 hay 5 ngày nghe tôi chửi, vì tôi đã nhịn ăn 5, 6 ngày rồi nên kiệt sức mệt quá không chửi được nữa, sức khỏe suy sụp rất nhiều, thể lực không còn mạnh mẽ gì như mấy hôm trước nữa, tất nhiên tinh thần và ý chí đấu tranh thì không gì có thể bẻ gãy được tôi.
  • Hồi ký Hồ Thị Bích Khương - Kỳ 5 (Tuesday, July 28, 2009 12:12:15 PM)
    Ngày 5 Tháng Năm 2007 điều tra viên đến nói rằng, “cơ quan điều tra đã quyết định thay đổi điều tra chị với tội danh khác, từ điều 88 chuyển sang điều 258 của Bộ Luật Hình Sự để điều tra các hành vi của chị...”
  • Hồi ký Hồ Thị Bích Khương - Kỳ 6 (Tuesday, July 28, 2009 7:27:12 PM)
    Tôi chưa nói hết câu thì tên Hồ Trung Cung đã giáng thẳng tay đánh tôi hộc máu mồm ngay tại buồng cung, lúc ấy máu đổ ra lai láng khắp phòng hỏi cung.
  • Hồi ký Hồ Thị Bích Khương - Kỳ 7 (Thursday, July 30, 2009 3:16:16 PM)
    Cũng từ đó các “ca sĩ” bị công an trại giam rất tức giận nên chúng lôi cổ ra đánh đập tàn bạo các tù nhân ca sĩ này. Các cán bộ trại giam này không dám đánh đập tôi vì chúng biết tôi dạng tù bất trị đòn roi chẳng nghĩa lý gì cả thậm chí tôi còn đánh lại chúng nữa.
NGUOI VIET Online (www.nguoi-viet.com)
Tìm kiếm bài :
Nguoi-Viet

Promote Your Page Too
Tin Khác