Bước đường đấu tranh cho công lý và dân chủ của tôi
Hồi ký Hồ Thị Bích Khương
LTS: Bà Hồ Thị Bích Khương, 42 tuổi, một người dân khiếu kiện bị tịch thu tài sản bất công hơn 20 năm rồi sau trở thành một thành viên của Khối 8406 và đấu tranh dân chủ. Ðơn khiếu kiện của bà, những bài viết vạch ra cái xấu cái ác của Cộng Sản được bà phổ biến khá nhiều trên Internet. Bà bị nhà cầm quyền CSVN truy tố tội “tuyên truyền chống nhà nước” với bản án 2 năm tù và thả ra ngày 26 Tháng Tư 2009.
Trong tù, bà đã bị cai tù đánh đập dã man nhưng không bẻ gẫy được ý chí kiên cường của một phụ nữ tuy thể xác yếu đuối nhưng lại quá nhiều nghị lực và nhất quyết đòi công bằng xã hội cho bằng được dù phải hy sinh đến đâu.
Mới đây, bà bị một xe tải đâm trọng thương khi đứng bên lề đường trên quốc lộ 1 A ở một khu vực thuộc tỉnh Thanh Hóa trên đường từ Hà Nội về quê nhà ở Nghệ An trong một tai nạn rất đáng ngờ vực.
Bà đã từng bị một kẻ tông xe gắn máy khi đi xe đạp ở thị trấn Nam Ðàn tỉnh Nghệ An cũng đã bị thương nặng hồi năm 2006 trước khi bị bỏ tù. Chồng bà, khi bà đang đi khiếu kiện ở Hà Nội, mấy năm trước đó cũng đã chết bí mật và xác bị thả trôi sông dù ông là một người bơi lội rất giỏi. Bà yêu cầu nhà cầm quyền địa phương mở cuộc điều tra thì không được trả lời.
May mắt hơn chồng nhưng bà đã chết hụt tới hai lần. Hiện bà đang được điều trị ở một bệnh viện trong tỉnh Thanh Hóa sau khi đã được giải phẫu bắt vít giữ những xương bị gẫy từ tai nạn ngày 14 Tháng Bảy 2009.
Trong bản hồi ký mà bà Hồ Thị Bích Khương dành cho nhật báo Người Việt phổ biến, bà kể lại những ngày bà ở trong tù.
(Kỳ 9)
Ngày 25 Tháng Bảy 2007 là hết một lệnh tạm giam bọn an ninh điều tra không lấy được một lời khai nào của tôi, và chúng cũng không ép được một chữ ký nào trong bản hỏi cung. Công an Cộng Sản Việt Nam dường như đã chán làm việc với tôi quá rồi, bởi chúng không thiết gọi tôi đi cung nữa vì biết chẳng kết quả gì. Các lần đi lấy cung tôi không còn như các lần đầu là có đến hai ba người nữa mà chỉ còn một người theo thôi. Ðiều tra viên Nguyễn Hồng Tuyến đến tuyên bố gia hạn thêm 3 tháng tạm giam và nói: “Tôi sẽ cố gắng kiên trì với chị 3 tháng nữa để làm việc với chị. Nếu chị vẫn cương quyết không chịu khai nhận không chịu ký vào văn bản thì chúng tôi cùng bằng mọi cách dùng bằng chứng để buộc tội chị vậy”. Tên điều tra viên lại nói rằng: “Nhưng chị đã đưa những thông tin đó lên mạng làm ảnh hưởng đến đất nước, đến danh dự của chế độ chính trị XHCN VN rất nghiêm trọng. Tôi biết chị không hiểu luật pháp sâu sắc và nhiều như anh em an ninh chúng tôi. Thế nhưng những bài viết của chị rất nguy hiểm, vì nó gây thiệt hại rất lớn cho đất nước, cho nhà nước và chế độ, những thiệt hại đó không thể xác định được cụ thể như vật chất...” Tôi đáp lại ngay: “Không đúng những bài viết đó chỉ ảnh hưởng đến nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam độc tài, chỉ ảnh hưởng đến bè lũ cướp ngày đang lợi dụng pháp luật làm trái pháp luật để ăn cướp, ảnh hưởng đến chế độ độc tài phát xít mới kiểu Cộng Sản và XHCN đang tồn tại và hành hạ nhân dân, hành hạ mọi người trên đất nước Việt Nam thôi. Những bài viết đó đã vạch trần bộ mặt vừa thối tha bẩn thỉu của nhà cầm quyền Cộng Sản, những bài viết đó bênh vực và bảo vệ những người dân thấp cổ bé họng trên đất nước Việt Nam đang bị nhà cầm quyền Cộng Sản hành hạ. Hành động bảo vệ quyền và lợi ích của nhân dân không thể là hành động làm thiệt hại cho đất nước được. Hơn nữa những bài viết đó yêu cầu nhà cầm quyền Cộng Sản phải làm việc theo hiến pháp và pháp luật, các bài viết đấy không có gì là có tội cả vì đó là sự thật, nó chỉ sai một lời chú thích, nhưng lời chú thích đó không phù hợp với bài viết, điều đó chứng tỏ rằng đó là do sơ xuất do người đánh máy nhầm lẫn chứ không phải người viết, nếu cần chúng mày hãy thả tao ra nhất định tao sẽ đính chính trên mạng cho đúng sự thực. Trên thực tế cả chú và tôi đều thừa biết rằng trong quá trình bắt giữ và điều tra chưa có một bằng chứng nào có thể chứng minh những bài viết trên mạng là do tôi viết và phát tán, nên chưa cần nói đến nội dung, mặc dù nội dung bài viết phản ánh sự thật...” Nghe xong tôi nói, điều tra viên nói rằng: “Chưa có rồi sẽ có thôi”. Tôi cười, Hì! Hì.
Tôi nói tiếp với viên sĩ quan an ninh điều tra trẻ tuổi: “Tôi biết công an Cộng Sản có thể nói và làm ra tất cả những gì nếu chúng muốn, mặc dù những chứng cứ của chúng không có cơ sở, không có sức thuyết phục thì nó cũng gọi là chứng cứ, tài liệu... Bởi lẽ công an Cộng Sản nắm quyền hành trong tay, có nhà tù trong tay, chúng thích nói gì là nói, thích kết luận ra sao là quyền của của công an CSVN. Công an Cộng Sản cũng như báo chí Cộng Sản mà thôi, nó là công cụ của đảng Cộng Sản thì đảng Cộng Sản muốn gì thì phải làm thứ đó và sẽ là sẽ rêu rao thứ đó...
Tôi hỏi chú nhé, chú có nhớ tờ báo Tiền phong, tờ báo chú đưa ra đọc cho tôi nghe viết về ông Nguyễn Khắc Toàn có liên quan đến tài sản của tôi mà công an đang thu giữ không???. Chú đã đọc cho tôi nghe cụ thể: “Nguyễn Khắc Toàn đã giao cho Nguyễn Văn Túc và Vũ Văn Tài (ở tỉnh Thái Bình) 4.5 triệu đồng để số cầm đầu khiếu kiện mua điện thoại liên lạc, máy ghi âm và trang trải tiền tàu xe lên Hà Nội; hỗ trợ Ðặng Thế Hải (Bắc Giang) 2 triệu đồng, Trần Kim Anh (Thái Bình) 750USD; cấp cho Hồ Thị Bích Khương (Nghệ An) 1 máy vi tính, 1 máy ảnh kỹ thuật số, 1 điện thoại di động để làm phương tiện hoạt động...” Chú còn nói nó là báo Tiền phong một tờ báo vô tư nhất của thời đại. Bây giờ bây giờ, chú nhìn thấy các giấy tờ mua máy móc của tôi là ai mua rồi chứ? Như vậy chú biết rõ cái vô tư của báo chí dưới sự quản lý của đảng Cộng Sản Việt Nam, và cái vô tư của công an Cộng Sản, cũng như cái vô tư của đảng Cộng Sản Việt Nam đó thôi. Rõ ràng nó làm theo cái tiêu chí hãy: “Vô tư đi hãy làm thế nào để cướp được càng nhiều càng tốt, vô tư đi hãy làm thế nào để tài sản của dân biến thành của riêng mình, vô tư đi hãy biến tất cả những gì của nhân dân thành của đảng CSVN, vô tư đi hãy biến nhân dân thành nô lệ của đảng mình, vô tư đi hãy chà đạp và lội lên đầu nhân dân để tồn tại mãi mãi...”
Tôi nói một hồi dài xong tay điều tra viên nói lại: “Chị mở miệng nói sặc mùi phản động, chống phá đảng, nhà nước và chế độ. Tôi yêu cầu chị hãy bỏ tất cả những chữ Cộng Sản sau các câu nói đó đi...” Tôi hỏi lại nó: “Tại sao tôi lại phải bỏ nhỉ, báo chí Cộng Sản, công an Cộng Sản phục vụ cho đảng Cộng Sản mà. Chú biết không tôi còn biết rõ tâm địa và mục đính của bài báo đó là gì nữa đấy...” Ðiều tra viên Nguyễn Hồng Tuyến mỉm cười hỏi tôi: “Thế chị biết mục đích gì của bài báo là gì nào?” Tôi nói: “Là mục đích gì à, là mục đích để cướp, là chuẩn bị quy chụp cho ông Nguyễn Khắc Toàn vào tội lấy tiền của phản động lưu vong phá hoại và phản bội đất nước, là để ăn cướp tài sản của tôi và nói rằng tài sản của tôi liên quan đến phản động hải ngoại chứ sao nữa. Báo chí Cộng Sản Việt Nam đi trước tuyên truyền nhảm nhí để góp phần cho an ninh Cộng Sản cướp dễ dàng về sau. Báo chí loan tin để che mắt quần chúng nhân dân và lừa bịp xã hội chứ gì nữa...” Hắn nghe xong nói: “Chị nghĩ hơi bị sâu xa đấy, nhưng thực sự chẳng có gì là sâu xa cả đó là thực tiễn, thực tế của thời đại Cộng Sản Việt Nam là vẫn vậy mấy chục năm qua thế rồi.” Khi nói đến đây, tôi cũng không hiểu tại sao điều tra viên lại gật gật mỉm cười ra vẻ đồng ý với các nhận xét như thế của tôi về chế độ CSVN hiện nay và còn những ngày sau thì tay này lại có thái độ khác.
(Còn tiếp)