Bước đường đấu tranh cho công lý và dân chủ của tôi
Hồi ký Hồ Thị Bích Khương
LTS: Bà Hồ Thị Bích Khương, 42 tuổi, một người dân khiếu kiện bị tịch thu tài sản bất công hơn 20 năm rồi sau trở thành một thành viên của Khối 8406 và đấu tranh dân chủ. Ðơn khiếu kiện của bà, những bài viết vạch ra cái xấu cái ác của Cộng Sản được bà phổ biến khá nhiều trên Internet. Bà bị nhà cầm quyền CSVN truy tố tội “tuyên truyền chống nhà nước” với bản án 2 năm tù và thả ra ngày 26 Tháng Tư, 2009.
Trong tù, bà đã bị cai tù đánh đập dã man nhưng không bẻ gẫy được ý chí kiên cường của một phụ nữ tuy thể xác yếu đuối nhưng lại quá nhiều nghị lực và nhất quyết đòi công bằng xã hội cho bằng được dù phải hy sinh đến đâu.
Mới đây, bà bị một xe tải đâm trọng thương khi đứng bên lề đường trên quốc lộ 1A ở một khu vực thuộc tỉnh Thanh Hóa trên đường từ Hà Nội về quê nhà ở Nghệ An trong một tai nạn rất đáng ngờ vực.
Bà đã từng bị một kẻ tông xe gắn máy khi đi xe đạp ở thị trấn Nam Ðàn tỉnh Nghệ An cũng đã bị thương nặng hồi năm 2006 trước khi bị bỏ tù. Chồng bà, khi bà đang đi khiếu kiện ở Hà Nội, mấy năm trước đó cũng đã chết bí mật và xác bị thả trôi sông dù ông là một người bơi lội rất giỏi. Bà yêu cầu nhà cầm quyền địa phương mở cuộc điều tra thì không được trả lời.
May mắt hơn chồng nhưng bà đã chết hụt tới hai lần. Hiện bà đang được điều trị ở một bệnh viện trong tỉnh Thanh Hóa sau khi đã được giải phẫu bắt vít giữ những xương bị gẫy từ tai nạn ngày 14 Tháng Bảy, 2009.
Trong bản hồi ký mà bà Hồ Thị Bích Khương dành cho nhật báo Người Việt phổ biến, bà kể lại những ngày bà ở trong tù.
(Kỳ 17)
Khi trở về buồng giam tôi quyết định viết tiếp một lá đơn yêu cầu tại ngoại và làm rõ kẻ tôi nghi ngờ đã cho bài viết vào máy tôi là tên Hải để vu cáo cho tôi là người vi phạm pháp luật của CSVN. Người đó đã đến với tôi từng giới thiệu y là công an A-38, và cùng xuất hiện cùng với tên Minh công an PA-38 của tỉnh Nghệ An, nói là giám sát khiếu kiện để tham mưu cho các cấp chính quyền giải quyết khiếu nại cho tôi. Cũng như trong quá trình điều tra tôi đã khẳng định trong máy ảnh tôi hiện công an thu giữ tôi có chụp nhiều ảnh Hải có xe máy và có biển số xe, hãy đem máy ảnh để tôi nhận dạng giúp công an xác minh cần nữa sẽ đem ra đối chất. Ðồng thời tôi yêu cầu công an cho gặp mặt đối chất với quần chúng nhân dân những người có tên trong danh sách làm chứng về các bài viết trên mạng, mà quá trình điều tra trước đó cũng như hiện tại tôi chưa được gặp. Nhưng các yêu cầu của tôi không được đáp ứng gì hết dù là nhỏ nhất. Tôi chờ cho đến khi hết lệnh tạm giam thứ hai chúng cũng không có ý kiến gì cả.
Hết lệnh tạm giam 3 tháng vào thứ 2, ngày 25 Tháng Mười, 2007 điều tra viên tiếp tục đến đọc lệnh tạm giam thứ 3, lệnh này dài 2 tháng. Tôi hy vọng rằng lần này chúng sẽ làm rõ những yêu cầu của tôi và tôi sẽ được đối chất với tất cả các nhân chứng, nhưng không hề thấy gì, có lẽ vì không đủ cơ sở để buộc tội nên chúng trốn tránh ký vào bản kết luận.
Sau khi đọc lệnh tạm giam được ít hôm thì điều tra viên đem 1 bản kết luận chưa có dấu quốc huy bảo tôi xem trước. Tôi bảo với chúng rằng, “Tất cả những gì tôi yêu cầu làm rõ thì đã được làm rõ chưa, nếu được làm rõ thì chưa có gì để kết luận được, nên không cần đọc. Còn khi nào có kết luận chính thức mà kết luận tôi có tội thì tôi sẽ tố cáo các hành vi phạm trong quá trình điều tra lên cấp trên...” Ðiều tra viên tiếp tục ra về và chờ đến hết lệnh tạm giam thứ 3, tôi cũng chưa có bản kết luận điều tra.
Mãi đến ngày 25 Tháng Mười Hai, 2007 điều tra viên đến tiếp tục đọc lệnh tạm giam 20 ngày, điều đáng nói là lệnh tạm giam này lại là lệnh tạm giam của Viện Kiểm Sát nhân dân tỉnh Nghệ An tạm giam tôi để làm cáo trạng. Tôi cảm thấy vô lý nên viết đơn đến viện trưởng Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Nghệ an đề nghị viện trưởng xem xét lại lệnh tạm giam của viện, bởi theo quy định của pháp luật nếu hết 3 lệnh tạm giam của cơ quan điều tra sự thật vụ án chưa được làm sáng tỏ thì phải thả người. Thế mà hiện lúc ấy đã hết 3 lệnh tạm giam mà sự thật chưa được sáng tỏ, đáng lẽ viện kiểm sát ra lệnh cho cơ quan điều tra thả người theo luật định thì tại sao viện kiểm sát lại tạm giam tôi để làm cáo trạng?
Tôi nộp đơn được khoảng một tuần thì điều tra đến đem bản kết luận cho tôi bảo rằng, “Này chị tưởng chúng tôi cất giấu bản kết luận của chị à?” Tôi nói, “Tôi chẳng biết giấu hay gì cả chỉ biết làm việc sai trái không đúng nguyên tắc thì phản đối, có vậy thôi.” Hắn bảo tôi, “Ðến khi ra tòa nếu chị không chưởi bới tòa án mà chỉ nhẹ nhàng thôi thì chị sẽ được xử tụt khung có nghĩa là sẽ dưới 2 năm thôi. Bởi điều 258, khoản 2 mức hình phạt là 2 năm đến 7 năm...” Tôi đọc bản kết luận xong nói rằng sẽ khiếu nại và tố cáo cơ quan điều tra an ninh. Hắn ta bảo, “Thế chị không kiện thì không yên à?” “Ðúng đó.” Tôi nói với y như vậy.
Sau đó tôi nhận bản kết luận nhưng không ký tên nên hắn ta đem vào cho quản giáo. Ngày hôm sau quản giáo đem lại cho tôi xem và nói hãy giữ lấy. Tôi viết đơn khiếu tố gửi đến viện trưởng Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Nghệ An, giám đốc công an tỉnh Nghệ An, bộ trưởng Bộ Công An, Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư Trung Ương Ðảng Cộng Sản Việt Nam ngoài Hà Nội yêu cầu chỉ đạo làm sáng tỏ vụ án.
Nội dung lá đơn đó tôi đã chép lại nguyên văn trên bìa vỏ thùng mỳ tôm ăn liền và gửi được ra ngoài cho anh Nguyễn Khắc Toàn - một nhà báo tự do đấu tranh cho dân chủ nhân quyền ở thủ đô Hà Nội. Về sau này khi hết án được trở về nhà tôi biết rõ nội dung đơn tố cáo khiếu nại đó đã được công bố lên mạng Internet, nhưng do bản chất lỳ lợm của bọn tà quyền Cộng Sản Việt Nam chẳng có cơ quan nào trả lời hồi âm cho tôi cả. Dầu sao tôi vẫn rất vui mừng vì nội dung các đơn thư tố cáo ấy đã được thế giới bên ngoài biết đến sự đấu tranh của tôi trong lao tù CSVN vô cùng gian khổ và khắc nghiệt.
Hết lệnh tạm giam của Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Nghệ An, thì có 2 công an tỉnh mặt non choẹt đến đọc tiếp một lệnh tạm giam của cơ quan điều tra an ninh PA-24 của công an tỉnh để tiếp tục giam tôi điều tra tiếp. Tôi thấy trong lệnh tạm giam có nói căn cứ vào quyết định trả hồ sơ của Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Nghệ An. Tôi chỉ nghĩ rằng không có yếu tố kết tội tôi nên Viện Kiểm Sát phải trả hồ sơ, vì chúng không đọc quyết định trả hồ sơ nên tôi không rõ lý do trả hồ sơ của Viện Kiểm Sát. Quản giáo trông coi buồng giam tôi thắc mắc chẳng hiểu vụ án của Bích Khương rồi sẽ ra sao đây?
(Còn tiếp)