CÁC TIN KHÁC    »
ĐỌC NHIỀU NHẤT»
« Trở về trang trước

Tại sao nhất định phải bầu cho ông Romney?
Monday, November 05, 2012 8:05:01 PM



Bài liên quan

 

 

Tâm Việt

 

Mấy hôm nay, với ngày bỏ phiếu gần kề mà các con số thăm dò dư luận vẫn san sát giữa hai ứng cử viên tổng thống, đương kim Tổng Thống Obama và cựu Thống Ðốc Mitt Romney. Thậm chí đến các báo lớn, đầy kinh nghiệm ở xứ này cũng không báo nào dám ức đoán là ai sẽ thắng. Càng nhìn vào các con số đó càng rối trí.

 

Các cuộc thăm dò dư luận

 

Một cách tóm lược, cả năm trời trước cuộc tranh luận đầu tiên giữa hai ông vào ngày 3 tháng 10, 2012, ở Ðại Học Colorado ở Denver, có thể nói là ông Obama được xem là ăn trùm so với những con số người ta dành cho ông Romney. Qua cuộc tranh luận đầu tiên, người ta khám phá ra một ông Romney khác hẳn trong ý nghĩ của nhiều người: Ông tỏ ra quả quyết, nắm vững vấn đề, có chính sách kinh tế sáng sủa, hỏi đến đâu vanh vách trả lời đến đó. Ngược lại, ông Obama đưa ra một hình ảnh mù mờ, không nắm vững các câu hỏi, thậm chí có một chỗ còn nói: “Can we change the subject?” (“Chúng ta đổi sang đề tài khác được không?”)

Sau đó, dư luận đổi hẳn về hai ông. Các con số về phía ông Romney tăng hẳn trong khi các con số ủng hộ ông Obama xuống một cách nhanh chóng. Trên những khối cử tri lớn như phụ nữ, nếu trước đó ông Obama nắm đa số tưởng như không thể đảo ngược được, nghĩa là hơn hẳn ông Romney tới 18-19-20%, thì sau cuộc tranh luận đầu tiên, ông Romney đã bắt kịp tới độ chỉ cách nhau chừng 1-2 điểm (tỷ như 48% ủng hộ ông Obama còn 47% ủng hộ ông Romney), mà như ai cũng biết, phụ nữ là hơn một nửa dân số. Tóm lại, trong khi đàn ông da trắng vẫn đều đều ủng hộ mạnh ông Romney, hơn ông Obama cả chục điểm, thì về mặt phụ nữ ông Romney đã xóa hẳn được hố ngăn cách giữa hai người.

Như vậy, ông Obama chỉ còn nắm được ưu thế gần như tuyệt đối trong trường hợp lá phiếu của người da đen, phần nào ưu thế áp đảo trong trường hợp lá phiếu của người Latino (gốc Trung Nam Mỹ), và một phần của các nhóm gốc Á Ðông. Tóm lại, đa phần lá phiếu của các thiểu số. Ngược lại, những nhóm dân tộc gốc Á như Philippines hay Việt Nam nói chung vẫn còn ngả nhiều phần về bên Cộng Hòa.

 

Mấy cuộc tranh luận còn lại

 

Tiếp sau là cuộc tranh luận giữa hai ứng cử viên phó tổng thống vào ngày 11 tháng 10 giữa ông Joseph Biden bên Dân Chủ và ông Paul Ryan bên Cộng Hòa. Trong hai người này thì Phó Tổng Thống Biden là người được nhiều người biết đến trong khi ông Paul Ryan, một dân biểu ở tiểu bang Wisconsin, thì không được công chúng biết đến nhiều. Trong cuộc tranh luận này, cả hai bên đều tỏ ra là những người nắm được vấn đề và những con số nhưng ông Biden bị xem là có hai điểm phản cảm: Ông thích cắt ngang đối phương, cướp lời của ông Ryan, rồi lại tỏ ra khinh khỉnh với một cái cười nhe hai hàm răng rất vô duyên trong khi ông Ryan tìm cách trả lời câu hỏi của người điều hợp. Kết quả là khán thính giả đánh giá ông Ryan xử sự đẹp hơn, có tính cách “presidential” (“như một ông tổng thống”) hơn và từ một người ít được công chúng biết đến, ông đã trở thành một tranh luận viên có hạng và có tư tưởng.

Cuộc tranh luận thứ hai (16 tháng 10) giữa hai ứng cử viên tổng thống diễn ra ở Ðại Học Hofstra ở New York. Trong cuộc tranh luận này, ông Obama đã tập luyện kỹ hơn và cũng ở trong một môi trường ông quen thuộc hơn, như được đi đi lại lại, đến gần người hỏi (từ trong cử tọa chứ không phải từ một điều hợp viên). Kết quả hơi thất vọng vì những câu hỏi của cử tọa không được sâu sắc lắm nếu không muốn nói là có tính cách “cò mồi,” do đó ta không học được cái gì thực sự mới từ hai ứng cử viên. Hai ông chỉ nhắc lại những lập trường họ đã có sẵn và bà con đã được nghe từ cuộc tranh luận đầu. Chỉ có hai câu hỏi về chính sách ngoại giao nên vấn đề này cũng không được đào sâu. Tuy nhiên, vụ quân khủng bố Lybia giết ông Ðại Sứ Mỹ Christopher Stevens và ba nhà ngoại giao Mỹ ở Benghazi vào đêm 11 tháng 9 đã gây ra một cuộc tranh cãi sôi nổi giữa hai ông. Việc người nữ điều hợp viên hôm đó lại tranh cãi với ông Romney để bảo vệ ông Obama đã bị coi là một sự can thiệp vô lối.

Phải đợi đến cuộc tranh luận thứ ba và cuối cùng, ngày 22 tháng 10 ở Florida, tập trung vào các vấn đề ngoại giao người ta mới thấy ông Obama lấy lại được sự tự tin và không hiểu sao đêm đó, ông Romney lại không mạnh dạn đả kích ông Obama về biến cố Benghazi mà ông có thể nắm chắc phần thắng. Vì lý do đó, người ta cho là ông Obama đêm hôm đó có thể coi là thắng 48% so với 40% cho là ông Romney thắng (theo CNN).

Có thể nói là các cuộc tranh luận, nhất là cuộc tranh luận đầu tiên, đã làm cho các con số đổi thay một cách kịch tính. Các con số đổi thay này đã buộc cả hai đảng phải chuyển hướng cả cuộc vận động trong tuần cuối cùng như bên Cộng Hòa tập trung vào tiểu bang Pennsylvania, chẳng hạn, để có thể đánh đổi với cử tri đoàn bên tiểu bang Ohio có thể về tay ông Obama.

 

Những khác biệt chính giữa hai ông Obama và Romney

 

Nhờ các cuộc tranh luận và các bài phân tích ở trên các báo, Mỹ cũng như Việt, nếu chúng ta loại được ra những phần chủ quan của mình thì tôi cho là ta có thể tóm lược các khác biệt chính giữa hai ứng viên tổng thống là như sau.

Ông Obama là người “incumbent” đang cầm quyền nên chúng ta có thể thấy ngay là “sự đổi thay” mà ông xem là châm ngôn của ông khi tranh cử vào năm 2008, ông đã không giữ được những lời hứa như ông tuyên bố. Ông hứa cắt số người thất nghiệp xuống đến mức 5.2% nhưng ngày nay, mức thất nghiệp ở Mỹ vẫn là gần 8% (7.9%). Ông hứa cắt sự thâm thủng ngân sách thì chuyện này không hề xảy ra. Trong bốn năm, ông đã tiêu pha tới mức cộng thêm 5.2 nghìn tỷ vào công nợ của xứ này (bằng 50 tổng thống đầu tiên của nước Mỹ trên 200 năm cộng lại). Ông hứa tạo ra công ăn việc làm nhưng 23 triệu người Mỹ vẫn không có công ăn việc làm. Dưới trào của ông, 47 triệu người Mỹ phải dựa vào food stamps. Rõ ràng là nước Mỹ không thể mãi mãi đi gánh những món nợ này vậy mà ông xin một nhiệm kỳ 4 năm nữa.

Trái lại, bỏ ra ngoài những vấn đề như an ninh quốc phòng mà đảng Cộng Hòa bao giờ cũng lưu tâm hơn đảng Dân Chủ (như ông Obama thì đã dự tính cắt ngân sách quốc phòng hàng 400 500 tỷ trong khi ông Romney thì hứa sẽ không cắt), ông Romney tuy chưa là tổng thống song cũng đã tỏ ra là một nhà doanh nghiệp thành công và là một ông thống đốc có thành tích làm việc với lưỡng đảng. (Một tỷ dụ: Ðể thông qua được luật về bảo hiểm y tế ở Massachusetts, ông Romney đã làm việc với cả đảng Dân Chủ đối lập trong khi ông Obama đã dựa vào đa số của đảng Dân Chủ ở Thượng Hạ Viện Mỹ để đẩy xe hồ lô Obamacare của ông qua Quốc Hội, không thèm nói chuyện với phe Cộng Hòa để đạt được mục đích của ông.) Chính vì thế mà ông Romney đã tuyên bố sẽ tìm cách đẩy lui cái luật mà đến chính Tối Cao Pháp Viện của Mỹ cũng gọi là một thứ thuế đánh vào người dân.

Vì không có kinh nghiệm kinh doanh bao giờ nên ông Obama tiêu tiền vô tội vạ như chính quyền Việt Cộng ở quê nhà, cứ đầu tư vào đâu thì lỗ nặng ở đó (như vụ Solyndra mất đứt 300 triệu và nhiều vụ bỏ tiền vào các hãng khác nữa, nhưng hai cái gói kích thích trên 800 tỷ song chỉ nuôi các hãng xây cất mà không đẻ được ra bao nhiêu công ăn việc làm, như cứu các hãng xe hơi GM, v.v. bằng tiền của nhà nước...). Trái lại, ông Romney không những đã tạo ra hãng Bain Capital rất thành công đẻ ra nhiều công ty nổi tiếng (và công ăn việc làm) như Staples, v.v. Khi ông được giao cho vụ Thế vận hội ở Salt Lake City mà lúc bấy giờ đang lỗ vốn to vì quản trị bê bối, ông đã xoay chiều và không những làm cho thế vận hội ấy thành công mà khi kết thúc còn thừa được ra 100 triệu đô la.

Vẫn biết, ông Romney chưa làm tổng thống nên những lời tuyên bố của ông lúc này chỉ là hứa hẹn. Nhưng nhìn vào thành tích hoạt động của ông thì ông đã tỏ ra có nhiều khả năng thành công trên nhiều lãnh vực và đặc biệt biết làm việc với mọi người, ngay cả với người của đảng khác. Về mặt này những thành tích của ông vững vàng hơn những thành tích không cả có (như trong doanh trường) của ông Obama vào năm 2008. Thêm vào đó, ông Obama chỉ biết nghe mình, không cả nghe những người thân cận nhất như Ngoại Trưởng Hillary Clinton của ông.

Ðó, theo tôi, là những lý do chính đáng nhất để tôi và tôi nghĩ nhiều cử tri người Mỹ gốc Việt khác nên và có lẽ cần bỏ phiếu cho ông Romney lên làm tổng thống.



« Trở về trang trước

comments powered by Disqus