CÁC TIN KHÁC    »
ĐỌC NHIỀU NHẤT»
« Trở về trang trước

Giây phút Âu Châu của Hoa Kỳ
Friday, January 04, 2013 5:20:04 PM




 

Lê Phan

 

Cũng những cuộc họp thượng đỉnh kéo dài thâu đêm, cũng những thỏa thuận đạt được vào lúc quá nửa đêm, Âu Châu đang nhìn qua bờ Ðại Tây Dương và thấy chính trị Hoa Kỳ cũng chẳng khác gì chính trị của họ.

Trong suốt ba năm vừa qua, phải nói là các lãnh tụ Hoa Kỳ đã nhìn vào lề lối Âu Châu giải quyết cuộc khủng hoảng đồng Euro một cách khinh khi. Từ Tòa Bạch Ốc đến Ðiện Capitol, người ta tỏ ra không thể hiểu nổi tại sao các chính trị gia Âu Châu lại thiếu khả năng giải quyết những vấn đề kinh tế đến thế. Họ không hiểu tại sao các chính trị gia Âu Châu ghiền giải pháp giờ chót và ngắn hạn. Và họ bày tỏ ngạc nhiên tại sao các lãnh tụ lão thành của những quốc gia lâu đời lại không thể nào đồng ý nổi cho một chiến lược lâu dài cho đồng tiền chung Âu Châu.

Ở Âu Châu này không ai chối cãi là những lời chỉ trích đó sai. Nhưng nhìn sang bên kia bờ đại dương, Âu Châu nghĩ Hoa Kỳ nên sờ lên gáy. Nền kinh tế Hoa Kỳ không đến nỗi tệ hại như ở Âu Châu, nhưng sự thất bại của các chính trị gia, tiêu biểu là dàn xếp quá giờ thứ 11 để tránh cái thảm họa được gọi là “fiscal cliff”, đã cho thấy vấn đề của Washington cũng chẳng mấy khác vấn đề của khu vực đồng Euro. Ðiều mỉa mai hơn nữa là cũng như Âu Châu, cái gọi là cuộc khủng hoảng này thực ra là tự tạo, chẳng ai làm cho mình mà tự mình gây nên vấn đề cho mình.

Hoa Kỳ đang giống Âu Châu ở nhiều điểm.

Trước hết là không làm sao vượt ra khỏi được những giải pháp vá víu. Cuộc khủng hoảng đồng Euro đã ngày càng trầm trọng chỉ vì các chính trị gia Âu Châu liên tục không làm sao giải quyết được những điểm yếu kém về cơ cấu của đồng tiền chung. Thay vì vậy họ đưa ra liên tiếp một loạt những giải pháp tạm bợ, thường được điều đình đến quá nửa đêm. Vấn đề của Hoa Kỳ không phải như vậy. Thay vì đối diện với một cuộc khủng hoảng nợ tức thời, như nhiều quốc gia Âu Châu đang gặp phải, Hoa Kỳ cần giải quyết một lỗ hổng dài hạn giữa lợi tức thâu từ thuế và những hứa hẹn công chi, đặt biệt là trong lãnh vực chăm sóc sức khỏe, trong khi đừng bóp nghẹt nền kinh tế quá mức trong ngắn hạn. Nhưng các chính trị gia nay cũng như ở Âu Châu, đã trở thành ghiền cái trò “để lại hậu xét”.

Thỏa thuận lần này, đạt được sau những phiên họp “thượng đỉnh” liên miên vào đêm Giao Thừa Dương lịch, thông qua bởi Thượng Viện vào những giờ đầu tiên của Năm Mới và bởi Hạ Viện sau đó trong ngày, đã giúp tránh được viễn ảnh đáng sợ của một cuộc suy thoái thứ nhì. Và cũng như các cuộc họp thượng đỉnh để giải quyết các cuộc khủng hoảng ở Âu Châu, nó đã tạm thời tránh được thảm họa: Thay vì rút ra khỏi nền kinh tế đã cạn kiệt nếu rơi xuống vực thẳm 5% thì con số đó nay sẽ là một sự xiết chặt tài chánh trên 1% vào năm 2013. Thị trường mừng hú.

Nhưng được bao lâu? Họ chỉ hoãn chứ nào có chấm dứt việc tự động cắt giảm trong hai tháng, vào đúng lúc mà Quốc Hội sẽ cũng phải bỏ phiếu nâng trần nợ nếu Bộ Tài Chánh có tiền để trả nợ. Như vậy chúng ta sẽ lại chứng kiến thêm nữa những màn đu dây mà chính Tổng Thống Barack Obama cũng đã phải bảo “làm mọi người sợ hết hồn”.

Dĩ nhiên cũng như ở Âu Châu, cái băng keo tạm kéo dài hai tháng đó không giải quyết được tí gì cả. Nếu nhìn qua bất cứ một lăng kính nào khác ngoài thời hạn hai tháng thì đó chỉ là một sự thất bại tệ hại. Dàn xếp sau cùng thu được ít thuế hơn là đề nghị của Chủ Tịch Hạ Viện John Boehner đưa ra trong khi điều đình. Và nó không bao gồm bất cứ một cải tổ nào về vấn đề an sinh mà Tổng Thống Obama đã có lúc chuẩn bị tính đến.

Lý do của kết quả đáng buồn này là vì ảnh hưởng quá mức của những nhóm quyền lực, một sự việc vẫn thường xuyên xảy ra ở Âu Châu. Sự việc là Âu Châu không làm sao vượt lên nổi khỏi quyền lợi hạn hẹp của mỗi quốc gia, dầu cho là qua việc ai chi tiền cứu nguy hay ai kiểm soát ngân hàng, đã làm cho họ không làm sao có được những thỏa thuận dung hòa cần thiết để bảo đảm cho tương lai của đồng tiền chung. Các vị trong hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa ở Hoa Kỳ có vẻ cũng chứng tỏ không thể nào đạt được một thỏa thuận bao quát, cả hai đều bị thúc đẩy bởi các nhóm cực đoan và quá tập trung vào việc đạt nhượng bộ từ phe bên kia để có thể hợp tác bền vững nhằm bảo đảm tương lai ngân sách cho quốc gia.

Còn một điểm tương đồng nữa là việc các chính trị gia đã không làm sao thành thực được với cử tri. Cũng như Thủ Tướng Angela Merkel và Tổng Thống Francois Holland tránh không dám nói thực với người Ðức và người Pháp về những điều gì cần làm để cứu nguy cho đồng tiền chung, cả ông Obama lẫn các lãnh tụ Cộng Hòa đã không đủ can đảm để nói với người Mỹ về những gì cần phải làm để giải quyết cái mớ bòng bong ngân sách hiện nay. Bên Dân Chủ giả vờ cho là không cần có thay đổi gì cho Medicare hay Social Security. Giải pháp của bên Cộng Hòa cũng nực cười không kém, luôn bao gồm những cắt giảm công chi không được nói rõ là cắt từ đâu, và họ coi tăng thuế là xã hội chủ nghĩa. Mỗi bên chỉ thích lên án phe bên kia, củng cố cho sự phân cực vốn đã ngăn cản tiến bộ.

Những người lạc quan dĩ nhiên bảo là Hoa Kỳ sẽ khó mà phải đối diện với một cuộc khủng hoảng nợ kiểu Âu Châu trong tương lai gần, nhưng ngọn lửa chậm tự nó cũng là một vấn đề. Một trong những ảnh hưởng phụ của cuộc khủng hoảng ở Âu Châu là nó bắt các quốc gia trong và ngay cả ngoài khu vực đồng Euro tăng tuổi về hưu và không hứa hẹn quá mức về hưu bổng hay y tế. Nhưng về lâu về dài thì vấn đề sẽ bùng lên. Ấy là chưa kể ngân sách quốc phòng. Với Medicare, Social Security và Quốc Phòng chiếm gần hết ngân sách, không cắt giảm những khoản này mà nhất định đòi cắt phần còn lại thì thật khó hiểu.

Ðiều đáng buồn nhất của thỏa thuận tuần này là có vẻ như hai phe Cộng Hòa và Dân Chủ không thấy ảnh hưởng tai hại của tranh chấp nhỏ mọn đảng phái cho đất nước họ. An ninh quốc gia không phải chỉ nằm ở số xe tăng, tàu thủy, phi cơ hay hỏa tiễn mà một quốc gia sở hữu. Chính vì không làm sao giải quyết nổi cuộc khủng hoảng đồng Euro, vị thế của Âu Châu trên trường thế giới đã xuống đến đất đen. Câu hỏi được đặt ra là tại sao các quốc gia khác tin tưởng vào sự lãnh đạo của Hoa Kỳ, khi Hoa Kỳ có vẻ không có đủ khả năng để giải quyết bất cứ một vấn đề nào trong nước? Và trong khi các nền dân chủ Tây phương, từ Âu Châu đến Hoa Kỳ tê liệt, Trung Quốc đang có những quyết định để tiến tới.

Nguy hiểm lắm thay.



« Trở về trang trước

comments powered by Disqus