XEM NGƯỜI VIỆT TRÊN



CÁC TIN KHÁC    »
ĐỌC NHIỀU NHẤT»

« Trở về trang trước

Tết này mà không về thì đi luôn đi!
Tuesday, February 05, 2013 2:59:32 PM





LTS:
“Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email:
conguyetnga@gmail.com.

 

Tết này mà không về thì đi luôn đi!

 

Thưa chị Nguyệt Nga và anh Vân Tiên,

Năm nay tôi đã 50, vì hoàn cảnh gia đình, nói đúng ra là do mồ côi cha mẹ, tôi phải lo cho các em để bù đắp. Nay các em tôi đã có gia đình yên ấm. Tôi có một bussiness nho nhỏ, không giàu có hơn ai, nhưng tôi sống thoải mái, cũng có dư tiền để khi muốn cho các cháu cũng không lấy gì làm khó khăn.

Tôi định ở vậy không lấy chồng, nhưng duyên số đưa đẩy khiến tôi quen anh. Anh ly dị vợ đã 20 năm, có ba con gái, anh nuôi con nên tình cha con của họ rất thắm thiết. Các em tôi không đồng ý, nói rằng khi không rước họa vào thân, ăn yên ở yên không muốn.

Các em nói thì kệ chúng nó, chúng tôi vẫn tiến đến chuyện sống chung. Tôi chính thức ở với anh từ hơn một năm nay. Tôi vui lắm, ngày xưa tôi sống một mình, chiều buôn bán về nhà thui thủi, nay có anh, chuyện trò nhà ấm cúng hẳn lên. Ở đời nếu mọi chuyện cứ trôi thế thì nói làm gì.

Anh ở với tôi chừng ít lâu thì bố anh bệnh, anh đi thăm, ở với ông già 1 tháng thì về lại. Về chưa được bao lâu thì bố anh vào nhà thương, anh lại đi, và vì gần cuối năm nên anh ở lại ăn Tết luôn với bố. Sau Tết anh về, bố lại bệnh, anh lại đi lần thứ 3. Tôi cũng xin thưa là, ông già ảnh năm nay 85 tuổi, ông đang bệnh ung thư kỳ cuối, hiện ở với bà vợ thứ hai cũng xấp xỉ 80. Họ có hai con chung cũng ở gần đó, chồng tôi là con trai cả, con của bà trước.

Anh nói với tôi, anh mồ côi mẹ từ thuở bé, anh muốn trả hiếu cho cha, anh không muốn khi cha già mất mà anh không có mặt. Tôi biết nói sao đây. Tính đến hôm nay là anh đã đi hơn 5 tháng. Tôi vì nhớ anh, cũng đã bỏ tiệm đi thăm bố anh khoảng 1 tuần. Nhưng tôi không thể đi hoài được, buôn bán càng ngày càng khó khăn. Mỗi lần đi, đâu phải chỉ là tiền vé, còn trăm thứ tiền, quà cáp, biếu xén... bà con thì quá đông, ai cho ai bỏ, nên có lẽ tôi chỉ đi lần nữa khi ông già mất.

Năm hết Tết đến, vậy mà anh vẫn phải hầu cha, không thấy nói năng gì chuyện về với tôi. Hỏi đến thì cứ nói, bố cần anh, mấy đứa em bố không tin. Tôi biết ăn nói làm sao đây? Chúng tôi về với nhau mới hơn một năm mà anh đã thăm bố ba lần, tổng cộng gần 8 tháng. Vậy là sao? Tôi thật hết sức muốn nói với anh, Tết này mà không về thì đi luôn đi.

Ðó là chưa kể lúc anh ở với tôi, vì cũng gần nhà cô con gái, chỉ đi bộ 5 phút là đến, nên chiều nào dọn dẹp từ tiệm về là anh cũng chèo kéo tôi qua nhà con gái ăn cơm và chơi với cháu. Tôi thì phần mệt vì suốt ngày buôn bán, phần muốn về nhà nằm nghỉ để chuẩn bị ngày mai ra tiệm. Anh nại cớ tới nhà con ăn thì tôi khỏi phải nấu.

Tôi làm sao để thay đổi được tình trạng này. Tôi nghĩ chắc vì vậy mà anh không lấy ai được trong suốt 20 năm ly dị vợ. Cái kẹt là tôi yêu và nhớ ảnh.

Kh.

 

*Góp ý của cô Nguyệt Nga:

Thưa cô Kh. Ông cụ bố chồng cô năm nay đã 85 tuổi, lại đang bị ung thư giai đoạn cuối, chắc cụ cũng không sống được bao lâu. Chồng của cô Kh. là con cả, theo lề thói của người Việt Nam ta, rất trọng trưởng nam, tất cả mọi việc trong gia đình đều phải hội ý với trưởng nam. Ý kiến của người mẹ không được tôn trọng bằng, huống chi là mẹ kế. Nói thế để cô Kh. hiểu, mà đỡ bớt phần nào phiền bực và không vui với anh ấy.

Nguyệt Nga hiểu lắm cái cảm giác của cô Ba khi người chồng cứ bỏ mình mà đi, dù là đi vì lý do rất chính đáng, nhất là vào thời gian đầu sống với nhau.

Chắc là cô Ba cũng đã từ chối đôi ba cuộc tình, phần vì thương các em, nhưng chắc cũng nhiều phần vì không tìm ra người ưng ý. Nay gặp anh ấy, cô Ba đã sống rất vui, bỏ ngoài tai lời can ngăn của các em thì chắc anh ấy cũng phải có nhiều ưu điểm nổi trội. Có hiếu với cha mẹ già và ở vậy suốt 20 năm để nuôi các con trưởng thành cũng là một ưu điểm lớn, chỉ phải tội, anh ấy “phát huy” ưu điểm này hơi quá nên làm cô Ba giận.

Cô Ba yêu chồng, anh ấy là người tốt, thương cha mẹ và các con, người như thế cầm chắc trong tay sẽ rất thương yêu vợ. Chuyện của ông cụ, cụ cũng không còn sống bao lâu nữa. Cô Ba cũng đã chịu được hơn 8 tháng cảnh nhớ thương chồng, cô Ba ráng thêm tí nữa để trọn nghĩa với người lớn và trọn tình với người phối ngẫu. Nếu nay cô Ba nói lời quyết liệt, thế nào anh cũng vì yêu cô Ba mà về, nói dại miệng, lỡ ông cụ ra đi đúng vào lúc ấy thì mình mang tiếng cả đời đó cô Ba.

Cách cư xử của cô Ba, người tốt như anh ấy chắc sẽ thấm hiểu mà đền đáp lại bằng năm bằng mười.

Chuyện ăn cơm mỗi tối ở nhà con gái, cô Ba nên nói thẳng với anh ấy mọi thứ, rằng là cô Ba cần nghỉ ngơi và muốn có thời gian riêng tư với nhau.

Nguyệt Nga tin chắc với con người nhân ái, hiểu biết như anh ấy, mọi việc sẽ qua đi một cách tốt đẹp cô Ba à.



« Trở về trang trước

comments powered by Disqus