CÁC TIN KHÁC    »
ĐỌC NHIỀU NHẤT»
« Trở về trang trước

Thương nhớ anh Trần Xuân Đức
Thursday, February 07, 2013 4:39:54 PM




Chị sợ về nhà! Chị sợ bước lên bậc thềm, nơi bao tháng năm in đẫm bước chân anh, vào ra. Chị sợ nhìn căn phòng mình, nơi hơi hướm anh, còn đọng. Chị sợ con ngõ vào nhà, giờ đây chỉ mình Chị, khuya sớm...

Hôm thứ Tư, trước ngày anh đi, con trai út nằm mơ thấy Bố than: “Chết khó quá con ơi!”. Chị nghe mà không ngăn được nước mắt. Có điều gì đó dấu sâu trong lòng mà Anh không muốn thố lộ!? Vợ chồng mọi điều luôn có nhau. Giữa họ không có sự riêng tư. Vậy mà điều gì khiến anh không nói được? Nghe con kể lại, Chị băn khoăn, không một lúc nào yên, cố rà soát xem trong đời sống chung đã có điều gì vướng mắc. Mấy lần Chị muốn hỏi anh, điều gì khiến anh không thể thổ lộ. Nhưng thấy anh không khoẻ, thở dốc từng hồi, chị lại thôi, lại cố dằn xuống những ấm ức trong lòng.

Cuối cùng rồi Anh cũng nói cho Chị biết: Đó là nỗi âu lo, sợ chị không kham nỗi mọi chuyện khi anh ra đi! Anh sợ chi phí lễ tang quá khả năng của chị. Cả một đời thương vợ con, đến ngày cuối sắp ra đi anh cũng không dứt được nỗi bận tâm. Chị kể, mãi cho đến khi chị cho anh biết, gia đình sẽ không để chị lo một mình. Anh mới thở hắt ra và nhẹ nhàng xuôi tay. Tội nghiệp anh, lòng thương và lo cho vợ theo mãi đến cuối cuộc đời.

Sống bên nhau 25 năm, lúc nào với vợ con, anh cũng nhẹ nhàng, kín đáo chăm sóc. Biết Chị túi bụi công việc ở sở, nên đỡ đần được điều gì cho chị trong công việc nhà, anh đều sẵn lòng. Cứ nhìn cảnh anh ngồi ăn chung với chị, lặng lẽ, anh chăm sóc từng li từng tí, khi thay cái đĩa, khi gắp thêm thức ăn... mới thấy hết tình riêng của anh.

Anh muốn đền đáp thật đầy tình chị dành cho, nhất là những ngày cơn bệnh ập đến, làm sao mà anh không biết được với đồng lương hiện tại của chị, đã chi gần hết vào những lọ thuốc đặc biệt, khó kiếm với giá trên trời. Lòng người vợ, lúc nào cũng chỉ ước ao một điều là chồng được tai qua nạn khỏi, ao ước không chỉ bên anh từng ấy năm chung sống, mà mãi mãi.

Không, chị không đòi hỏi gì hơn là anh cứ còn đấy, cứ hiện diện trong nhà, dù là sự hiện diện mang lại bao bận rộn cho chị. Hôm tiễn anh, về nhà lạnh lẽo, trống trơn, hai mẹ con côi cút, chẳng màng đến cơm nước. Mãi hai hôm sau chị mới vào bếp nấu cho con trai miếng cơm lót lòng, không biết điều gì khiến, chị nấu canh bí đao hầm và xào tàu hũ cà chua. Cơm dọn lên, hai hàng nước mắt không kìm được, chị than thầm, hai món anh thích đây mà! vậy mà anh đang ở đâu vậy anh ơi!

Mấy tháng nằm một chỗ, chẳng lúc nào vắng bóng vợ con bên cạnh. Sức yếu, có lúc cơn bệnh cũng hành hạ tấm thân, nhưng biết những đứa con của mình ngày nay đã công thành danh toại, lòng anh cũng hân hoan, vui mừng. Anh nhắm mắt ra đi, để lại biết bao nhiêu là đau xót, nhớ thương cho con cháu, các em, cho người vợ đầu gối tay ấp bao năm. Nhưng sinh ký tử quy, sống là gửi thác là về. Chỉ mong rằng người có tâm lành như anh sẽ có một cuộc sống tốt đẹp, an bình ở nơi anh đến.

tp



Vĩnh Biệt Anh Đức


Vĩnh biệt ĐỨC ơi! Vĩnh biệt Đời!

Tiếc thương, thương tiếc, cũng đành thôi!

Ngặt nghèo bệnh khó, vô phương cứu

Cải số, than ôi! Chẳng đặng rồi!

Bao nhiêu Bạn hữu đang thân thiết

Một phút đành xa hết mọi người!

Mười bảy tháng Giêng ngày Anh mất

Chung nhau khấn nguyện, dạ bồi hồi.


Gia Đình Sư Phạm Sài Gòn Hải Ngoại



« Trở về trang trước

comments powered by Disqus