XEM NGƯỜI VIỆT TRÊN



CÁC TIN KHÁC    »
ĐỌC NHIỀU NHẤT»

« Trở về trang trước

Giám mục, tu sĩ, giáo dân đòi chấm dứt độc tài độc đảng
Saturday, February 09, 2013 1:45:19 PM




 

Võ Long Triều

 

Nhân cơ hội Hà Nội tổ chức lấy ý kiến nhân dân cho bản dự thảo Hiến Pháp mới, đông đảo quần chúng khắp nơi trong xứ ủng hộ bản kiến nghị do 72 nhà trí thức cộng sản yêu cầu bỏ độc quyền cai trị với điều 4 Hiến Pháp.

Hàng ngàn người không dè dặt, sợ hãi, họ công khai ký tên kêu gọi đảng chấm dứt độc tài trả lại các quyền căn bản cho người dân như Hiến chương Liên Hiệp Quốc và Công ước Quốc tế quy định mà Hà Nội đả cam kết tôn trọng nhưng không khi nào thi hành. Trong số đông người ký tên đó có giám mục, tu sĩ và giáo dân Công Giáo.

Sự kiện nêu trên chứng minh nhiều đảng viên cao cấp đã ý thức được sự tai hại của độc tài độc đảng, dẫn đất nước vào thế suy đồi, đưa dân tộc đến chỗ diệt vong, bị Tàu đô hộ. Bản kiến nghị là sự phản đối công khai, là hình thức cảnh cáo, là sự thúc giục quần chúng dấy lên phong trào đòi quyền sống. Sự hướng ứng nhanh chóng của hàng ngàn người là dấu hiệu của quần chúng không còn chấp nhận bị lừa đảo và đàn áp nữa.

Bộ Chính Trị và Trung Ương đảng chắc chắn biết rõ điều đó, nhưng các tập đoàn lãnh đạo cộng sản vẫn tiếp tục chìm đắm trong sai lầm, chủ quan, dùng bạo lực đàn áp để tồn tại. Họ không còn đường thối lui dù biết rằng phải có ngày tàn, nên manh ai nấy vơ vét, cất giấu.

Dù có kiến nghị hay thỉnh cầu gì đi nữa, người ta vẫn biết rằng, đảng và nhà nước bất chấp, không nghe, không hiểu, vì lý do họ không thể “Tự Sát” như cựu Chủ tịch Nhà nước Nguyễn Minh Triết đã khẳng định: “Bỏ điều 4 Hiến Pháp là tự sát.”

Vấn đề còn lại là nhà cầm quyền sẽ không ngần ngại, thẳng tay dùng bạo lực đàn áp khi cần để tồn tại. Và nhân dân sẽ nổi dậy đòi quyền sống, nếu không sẽ chết dần trong đói khổ và tù đày. Bên nào thắng cuộc? Vận nước sẽ chứng minh.

Người ta còn nhớ ngày Chủ Nhật, 1 tháng 7 năm 2012, công an, quân đội và bọn côn đồ hành hung tàn bạo linh mục và giáo dân mang thương tích trầm trọng tại Con Cuông. Ngày đó Ðức cha Nguyễn Thái Hợp, giám mục địa phận Vinh đang công tác ở nước ngoài tuyên bố với báo Eglise d'Asie của Pháp: “Chúng tôi sẽ đòi công lý cho những nạn nhân vụ bạo hành.” Ngài còn giải thích: “Những vụ xẩy ra quá đặc biệt, khiến đa số người Công Giáo không thể khoan nhượng. Nhà cầm quyền đi quá xa. Tại xứ tôi người ta thường nói: Khi vượt quá một ranh giới nào đó người ta phải phản ứng.” Giám Mục Nguyễn Thái Hợp đã phán như vậy mà tại sao giáo dân còn khoan nhượng?

Nhà cầm quyền đã luôn luôn đi quá xa, vượt quá ranh giới, chừng nào người Công Giáo chúng ta mới phản ứng? Chừng nào sẽ có năm trăm ngàn giáo dân Công Giáo xuống đường một lần nữa? Chừng nào có một vị giám mục tuyên bố như cựu Giám Mục Cao Ðình Thuyên? Ông nói: “Có 500,000 Cao Ðình Thuyên chứ không phải có một.” Ý nghĩa là ông gián tiếp biểu đồng tình với giáo dân xuống đường rồi.

Ðã có dấu hiệu cho thấy lần phản bác điều 4 Hiến Pháp nầy có ba vị giám mục ký tên vào bản kiến nghị đòi bỏ độc quyền cai trị. Ðó là các vị Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, người đã từng tuyên bố xấu hổ khi di chuyển ra nước ngoài với hộ chiếu người Việt Nam, công dân của một chế độ cộng sản bạo tàn, bị người ngoại quốc khinh khi xem thường, Giám Mục Ngô Quang Kiệt được giáo dân sùng kính, vâng phục cho nên nhà cầm quyền Hà Nội lo sợ đến nỗi phải kiện cáo tới Vatican để yêu cầu ông phải nghỉ hưu tại tu viện Châu Sơn. Ngài đã im hơi lặng tiếng lâu rồi, bây giờ mới xuất hiện đòi chấm dứt độc tài độc đảng. Hai vị giám mục khác cùng ký tên là Giám Mục Nguyễn Chí Linh, phó chủ tịch Hội Ðồng Giám Mục và Giám Mục Nguyễn Thái Hợp, chủ tịch Ủy Ban Công Lý Hòa Bình. Cùng với khoảng năm mươi linh mục và nhiều giáo dân Công Giáo khác đồng ký.

Ðối với các tu sĩ Công Giáo, họ không thể trực tiếp tham gia hoạt động chính trị vì giáo luật phân biệt đạo và đời rõ rệt. Các ngài chỉ có thể bày tỏ ý kiến đúng sai, nhưng không thể trực tiếp lãnh đạo phong trào chính trị. Ðiều đó là nhiệm vụ của giáo dân. Kinh Thánh so sánh người Công Giáo như hạt muối trong xã hội, có trách nhiệm làm cho môi trường sống tốt lành hơn. Năm 1957 tôi được hân hạnh dự Ðại Hội Sinh Viên Á Châu tại La Mã, Ðức Giáo Hoàng Piô thứ XII trực tiếp giảng và khuyến khích giáo dân nên dấn thân vào chính trị, làm cho xã hội tốt lành. Giáo dân Việt Nam ngày nay sẽ có ai là những người dấn thân lãnh đạo phong trào đòi công lý, tự do nhân quyền cho dân tộc?

Người ta phá nhà thờ, dẹp tu viện, người ta đập phá cây thánh giá ở Ðồng Chim, viện cớ vì sự an toàn của đê điều trong khi hàng ngàn căn nhà cao từng sát bên cạnh, xây trái phép vẫn được tôn trọng và an toàn.

Cây Thánh giá là tượng trưng “Thần Thánh” của đạo Công Giáo. Người ta đập phá sao năm trăm ngàn giáo dân ở đâu không bảo vệ? Ngày xưa Kinh Thánh chép lại rằng: Trước cửa đền thờ Jerusalem có bọn con buôn lộng hành, chính Chúa Giêsu rút thắt lưng đánh đuổi bọn chúng không cho phép làm ô nhiễm nơi thờ phượng Chúa Cha.

Ngày nay người ta phá nhà thờ, đập nát Thánh giá, quăng tượng và chén thánh ra đường, giáo dân đâu?

Sẽ có những ai theo gương Chúa Giêsu và nghe lời dạy của Giáo Hoàng Piô thứ XII, dấn thân lãnh đạo Phong trào đòi Công lý và Hòa bình, đòi quyền sống và quyền làm người tự do cho dân tộc Việt Nam?



« Trở về trang trước

comments powered by Disqus