XEM NGƯỜI VIỆT TRÊN



CÁC TIN KHÁC    »
ĐỌC NHIỀU NHẤT»

« Trở về trang trước

Chuyện tình Việt Dzũng và BeBe Hoàng Anh
Friday, January 03, 2014 6:12:18 PM





Du Tử Lê
(Tiếp theo kỳ trước)

Như một vài thân hữu khác, Topaz Trần trở thành “thành viên” của nhóm NC rồi tuần báo Tay Phải (TP). Khi thời gian cho phép, đôi lần Topaz cũng cùng chúng tôi đi... “lưu diễn”.

Nói tới “lưu diễn”, tất cả chúng tôi đều trông vào Việt Dzũng, một trong vài yếu tố quyết định sự thành, bại của các chuyến đi, dù gần hay xa.

Ðám Cưới Việt Dzũng và Bebe Hoàng Anh (Hình: Ngọc Hoài Phương)

Cũng ngay từ những tháng khởi đầu của thập niên 1980s, Dzũng đã ủng hộ ý kiến, đem tờ NC đến với người đọc. Khi chúng ta không có một phương tiện quảng bá nào khác. Tôi lãnh nhiệm vụ liên lạc với nhà thơ Phạm Kim, đại diện NC ở thành phố Tacoma, tiểu bang Washington. (6) Bạn tôi sốt sắng nhận lời! Chúng tôi hào hứng “lên kế hoạch” với “mũi nhọn” chính là Việt Dzũng. Ðể thêm phần “rậm đám”, chúng tôi rủ Quỳnh Như ngâm thơ, Cao Ðông Khánh đọc thơ. (7) Ðoàn Vững thổi sáo... Tôi lo việc giới thiệu Nhân Chứng và, TN lo tất cả những việc không tên còn lại...

Dù mưa gió sập sùi suốt thời gian “gánh hát” chúng tôi có mặt tại Tacoma, nhưng sự thành công đã vang dội tới Seattle. Khiến nhà văn Huy Quang-Vũ Ðức Vinh, chủ nhiệm tờ Ðất Mới, liên lạc, mời chúng tôi đến Seattle, nói chuyện và trình diễn tại trụ sở Hội Thân Hữu Việt-Miên-Lào, Seattle... (8)

Ði đến đâu, Dzũng cũng được đồng bào các giới chào đón, như một biểu tượng thương yêu của người tỵ nạn. Có thể nhiều người không biết rằng, bên cạnh những “Kinh tỵ nạn”, tình ca quê hương, Việt Dzũng cũng có khá nhiều tình khúc. Từ những tình khúc nhẹ nhàng, xây trên nền quê hương khuất bóng, như “Tôi muốn mời em về”, tới những tình khúc viết về tình yêu đôi lứa. Trong số đó, cũng không ít những ca khúc đậm dấu đoạn lìa, chia tan... Ðiều này cũng dễ hiểu. Bởi căn bản, Dzũng vẫn là một người trẻ, (quá trẻ), lại cực kỳ nhạy cảm...

Việt Dzũng thường chỉ hát những tình khúc nặng cảm thức lứa đôi trong những trường hợp đặc biệt, với số bằng hữu thật giới hạn. Lý do, Dzũng muốn mọi người ghi nhận một hình ảnh về Việt Dzũng thôi. Ðó là hình ảnh Việt Dzũng của nhạc quê hương, tỵ nạn và đấu tranh. Dzũng nói, Dzũng không muốn ai thấy hình ảnh yếu đuối, ủy mị (?)của Dzũng. Dù ở đời thường, Dzũng rất dễ chảy nước mắt...

Trong sinh hoạt riêng tư, tôi và Lãm (một người bạn của tôi thưở đó), từng chứng kiến đôi lần những giọt nước mắt của Dzũng, ngập ngừng lăn khỏi đôi mắt trẻ thơ, trên khuôn mặt rất “babyface” ấy. Ðó là thời điểm của cuộc tình Dzũng và BeBe Hoàng Anh ở giai đoạn mới chớm...

Tôi nhớ, cuộc tình Việt Dzũng/ BeBe Hoàng Anh bắt đầu vào khoảng cuối năm 1984, khi Lãm giới thiệu BeBe Hoàng Anh với tôi, mục đích để BeBe Hoàng Anh tiếp tay, phát triển tờ báo TP. Vì BeBe Hoàng Anh chưa tốt nghiệp, nên hai người gặp nhau ở căn chung cư của Lãm, đường King, Santa Ana thường hơn ở tòa soạn. Khi “Cậu Út” của chúng tôi thú nhận đã “fall in love” BeBe Hoàng Anh, tôi và Lãm gia công vun vào, với tất cả yêu thương và, hân hoan dành cho đôi bạn trẻ.

Tuy nhiên, giai đoạn đầu của cuộc tình Việt Dzũng/BeBe Hoàng Anh có phần chập chờn, bấp bênh, với nhiều ngày Dzũng không gặp BeBe Hoàng Anh! Và, chúng tôi cũng không biết tìm BeBe Hoàng Anh ở đâu!

Do quá nhậy cảm, Dzũng rơi vào trạng thái tâm lý tựa như tuyệt vọng. Vì thế, nhiều đêm, Dzũng dục tôi dời căn chung cư của Lãm, trở về tòa soạn, đường Ranchero Way, để nghe Dzũng hát tình khúc...

Theo tôi, đó là những giây phút Dzũng sống thực nhất. Dzũng không che đậy, không kềm chế cảm xúc mình. Như thể nó không thể khác. Tình cảm thật? - Là thế đấy!

Cũng ở thời điểm này, không biết có phải do tâm trạng tuyệt vọng hay không, Dzũng đã phổ nhạc bài thơ “Thu khúc một” của tôi và, hát cho tôi nghe nhiều lần:

“trăng khuyết, như đời tôi
cũng thôi, một kiếp người
em về, khuya có vui (?)
tôi và đêm nhớ người...
gió biếc như tình tôi
cung chiều lên tiếng gọi
về kịp không hỡi em
vầng trăng ta khuyết rồi

(...)

em ở đâu đêm qua?
có nghe hồn anh tắt vội
buồn vương giọt nước mắt
cho giá lạnh cội áo quán

(...)

mây khói ru tình tôi
nhớ thương một kiếp người
em về khuya có vui (?)
tôi về đêm nhớ người
trăng khuyết như hồn tôi
ván quan đã đóng rồi
về kịp không hỡi em
vầng trăng ta khuyết rồi!” (9)

Khi Dzũng hát tới những câu “em về khuya có vui” hoặc “về kịp không hỡi em / Vầng trăng ta khuyết rồi”... (vốn là những câu hỏi - không có câu trả lời), thì đó cũng là lúc Dzũng nhắm mắt, mặc cho đôi dòng lệ lăn dài trên gương mặt trẻ thơ của mình. Phần tôi, tôi cũng không đủ sức đem mình khỏi chiếc ghế, dù chỉ để đặt tay lên vai Dzũng, như một cử chỉ dỗ dành, cảm thông... bất lực!!!

Những lúc ấy, tôi bẵng quên chính tôi cũng đang ngợp sâu trong những câu hỏi mình từng viết xuống - Mà cùng với nước mắt xót xa, tôi ước sao, tiếng hát, câu hỏi của Dzũng cất lên trong căn nhà lạnh lẽo, hoắm sâu dưới tầng tầng bóng đêm, có thể bay đến BeBe Hoàng Anh!!!

Bây giờ, khi tôi viết những dòng chữ này (thì) “ván quan” (câu chữ của Dzũng - không có trong nguyên bản thơ) đã thực sự “đóng rồi”... BeBe Hoàng Anh không chỉ “về kịp” mà hơn thế, BeBe Hoàng Anh đã “ở lại” giữa cuộc đời của Dzũng, một cách tốt đẹp, từ nhiều chục năm qua.

Nhiều ngày, từ khi nhận được hung tin về Dzũng, tôi lại tự hỏi, cách gì BeBe Hoàng Anh có thể vượt những “nhớ thương một kiếp người”, khi Dzũng không còn nữa? Vĩnh viễn không còn nữa! Dù chỉ một thoáng xuất hiện, đâu đó, trên mặt địa cầu này?

Du Tử Lê,
(Còn tiếp một kỳ)
________
(6) Sau thời gian tạm cư ở Tacoma, Phạm Kim di chuyển gia đình về thành phố Seattle. Tại nơi ở mới này, khoảng giữa thập niên 1990s, ông xuất bản tờ Người-Việt-Tây-Bắc; được ghi nhận là một trong vài tờ báo lâu đời và thành công nhất vùng.

(7) Nữ nghệ sĩ Quỳnh Như hiện phải điều trị dài hạn trong một Nursing Home ở quậm Cam. Nhà thơ Cao Ðông Khánh sinh năm 1941 tại Gia Ðịnh. Ông mất ngày 12 tháng 12 năm 2000, tại Houston, Texas.

(8) Cố nhà văn Huy Quang/Vũ Ðức Vinh sinh năm 1931 tại Hà Nội. Ông mất ngày 9 tháng 12 năm 2005 ở Seattle, tiểu bang Washington State. Là sĩ quan cấp tá binh chủng KQ/VNCH, năm 1965, ông được Thủ Tướng Nguyễn Cao Kỳ bổ nhiệm vào chức vụ tổng giám đốc cục Vô Tuyến Truyền Thanh. Trước năm 1954, ông đã có 2 tác phẩm do nhà Sinh Lực Hà Nội xuất bản. (Nguồn: Hoàng Song Liêm - Wikipedia - Tiếng Việt.)

(9) Bài “Thu khúc một” tôi viết và phổ biến khoảng giữa năm 1984. Việt Dzũng là người đầu tiên soạn thành ca khúc, với nhan đề “Trăng Khuyết”. Sau đó mới tới Vũ Thành An và Vĩnh Ðiện... “Trăng Khuyết” của VD được in lại trong “K. Khúc Của Lê / Tuyển tập 40 năm thơ-nhạc Du Tử Lê”, tr. 104. Nhóm Thân Hữu Du Tử Lê Tại Hoa Kỳ xb, 1998.



« Trở về trang trước

comments powered by Disqus