La Thăng, La Giáng, La Làng

Ngô Nhân Dụng

Dân Việt chẳng mấy ai quan tâm khi nghe tin ông Ðinh La Thăng bí thư Thành Ủy Sài Gòn, bị “kỷ luật.” La Thăng hay La Giáng, có thăng rồi có giáng, lên lên, xuống xuống chỉ là chuyện nội bộ của các tay chóp bu đảng Cộng Sản với nhau. Còn chế độ Cộng Sản thì tấn tuồng còn tiếp diễn.

Tới nay, đã có ba bốn ủy viên Bộ Chính Trị bị cảnh cáo kỷ luật như La Thăng, tuy nhiên lần này hơi khác. Trần Xuân Bách, Nguyễn Hà Phan được mời ra khỏi Câu Lạc Bộ Ba Ðình vì chính trị, hoặc khác biệt quan điểm, hoặc giành giựt địa vị. Trong bầy chó sói luôn luôn có một con đầu đàn, chúng sẵn sàng cắn cổ nhau chiếm ngôi thủ lãnh. Vụ La Thăng xuống thành La Giáng cũng có động cơ chính trị, vì Nguyễn Phú Trọng cần thủ tiêu các thủ hạ trong phe phái Nguyễn Tấn Dũng đang tan hàng. Nhưng nguyên do khiến Ðinh La Thăng sắp mất chức không hoàn toàn chỉ vì giành quyền lực. Lý do khác là Tiền, hàng triệu đến hàng tỷ đô la. Tiền là nguyên nhân lớn khiến bầy chó sói đang làm thịt lẫn nhau, vì bây giờ các đảng viên đều giác ngộ rằng có quyền là có tiền. Nắm quyền mà không biết biến hóa ra thành tiền thì thậm ngu, chí ngu, đám chúng sinh bên ngoài gọi là “Lú.”

Ðảng Cộng Sản đã thay đổi khiến nhiều đảng viên già tiếc quá khứ vàng son. Các đảng viên lớn tuổi hiện không có chức vụ, không nắm quyền hành, không có cơ hội tham nhũng làm giầu, bây giờ có thể đang ngồi thở than tiếc một thời “Ðảng còn trong sáng.” Thời đó, các đồng chí lãnh đạo chỉ giết nhau thôi! Ám sát, đầu độc, tai nạn xe cộ, tai nạn đi săn hay tai nạn tắm sông, quyết định hạ thủ các đồng chí do động cơ “hoàn toàn trong sáng!” Ðảng còn “giữ lý tưởng Cộng Sản” bởi vì cái “miếng đỉnh chung” hồi đó còn nhỏ quá, có chiếm cho một mình thụ hưởng cũng không ăn được mấy miếng. Dân chưa biết, có biết cũng chưa quen dùng đô la Mỹ. Vua quan được biếu vàng ôm nặng quá, cất giấu khó khăn. cùng lắm là đúc thành ghế, thành tượng vàng bày trong phòng khách, cũng bất tiện!

Bây giờ khác, kinh tế theo lối tư bản và đồng đô la Mỹ đã thay đổi mối tương quan giữa các đồng chí lãnh đạo. Vẫn nhờ chế độ độc quyền, độc đảng, nắm được quyền hành là sinh lợi lộc, điều này xưa nay ai cũng biết. Nhưng các đồng chí mới khám phá ra là lợi lộc có thể rất lớn, và rất “lưu hoạt” (tiếng ngân hàng Mỹ gọi là li-quýt) vì rất dễ cất giữ, dễ che đậy, không kềnh càng như vàng. Người khám phá ra vũ khí tiền bạc và mạnh tay sử dụng trong cơ cấu quyền lực đảng là Nguyễn Tấn Dũng. Thời Lê Ðức Thọ kéo Trường Chinh xuống hay Ðỗ Mười lật đổ Lê Khả Phiêu, họ phải dùng lý luận, nhân danh các chủ trương, đường lối, nhân danh cả “lý tưởng” và “ý thức hệ.” Nguyễn Tấn Dũng thay đổi sòng bài, không đánh tứ sắc mà đánh bài cào! Dũng làm chủ sòng, tận dụng thứ vũ khí mạnh hơn cả chủ nghĩa và lý luận: Tiền, trương mục ngân hàng, các ngân hàng nhận ký thác đồng tiền xanh, đô la Mỹ.

Nguyễn Tấn Dũng là người có “viễn kiến,” nhìn đâu cũng thấy tiền. Rừng, mỏ, đất đai, các hợp đồng khai thác hoặc thương mại là những thứ rất trừu tượng, tất cả đều có thể biến thành những dòng suối tuôn ra tiền, tích tụ suối thành sông, có thể chảy như thác. Nguyễn Tấn Dũng có đầu óc sáng tạo, bày ra nhiều cơ hội làm ra tiền hoàn toàn “trong vòng pháp luật.” Tất nhiên, chỉ có thứ pháp luật do một đảng độc quyền viết ra mới tạo được các cơ hội như vậy. Ruộng đất thuộc quyền làm chủ của tất cả nhân dân. Một câu như vậy viết trong Hiến Pháp rất trừu tượng cũng được biến hóa ra công cụ làm giầu. Bởi vì dân cầy không là chủ ruộng, họ chỉ được “nhân dân” cho quyền sử dụng, cho nên khi nào “nhân dân” lấy lại thì coi như đất được thu hồi! Bao nhiêu người bị cướp đất, cướp ruộng, nhưng trong ngôn ngữ lắt léo của đảng, những ruộng đất này chỉ “được thu hồi” mà thôi.

Thời đại Nguyễn Tấn Dũng đã sinh ra hai loại nhà giầu “mới lên.” Thứ nhất là những cán bộ nắm quyền ở địa phương, nhờ độc quyền của đảng thao túng ruộng đất làm giầu. Nhưng loại nhà giầu này chỉ làm ăn “quy mô nhỏ.”

Loại “nhà giầu mới” thứ hai không thèm “ăn quẩn cối xay” như thế. Ðám này nắm quyền ở trung ương, hoặc biết kinh doanh bọn quan lại đang cầm con triện và ký tên cấp giấy phép. Bọ họ làm ăn trên quy mô lớn. Những dự án bô xít, Formosa, cho thuê đất, thuê biển, thuê rừng đều nhân danh “chính sách lớn của đảng và nhà nước” và kinh tế toàn dân để biến tài người quốc gia thành những cái máng cho bầy heo tham lam vục mõm vào ăn. Các bộ trưởng và tướng lãnh thuộc quyền biết khai thác “đất quốc phòng” khắp nước, biến thành cơ sở kinh doanh, đã trở thành tỷ, tỷ phú. Những chính sách được công bố như tổng công ty, rồi lên tập đoàn kinh tế, chủ trương tập đoàn kinh doanh đa ngành của Nguyễn Tấn Dũng đều là các bộ máy chế hóa ra bao nhiêu tỷ, tỷ phú khác.

Tiêu biểu là Ðinh La Thăng, đứng đầu Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam (PVN) từ năm 2005 đến 2011, đã thực hiện đường lối Nguyễn Tấn Dũng biến dầu khí thành đủ các món khác ra tiền bỏ túi. Năm 2008 mua 20% ngân hàng Ocean Bank, rồi tiền chuyển từ trong ngân hàng đi đâu không biết, cho tới lúc ngân hàng trống rỗng. Năm 2015, đảng và nhà nước đứng ra lãnh nợ, mua Ocean Bank với giá “zero đồng.” Thời Hồ Sỹ Thoảng đứng đầu PVN, cơ hội tham nhũng cũng nằm đầy trước mắt nhưng thế hệ đảng viên cũ này chưa biết cách khai thác. Cùng lắm là xây dựng một nhà máy lọc dầu 500 triệu Mỹ kim nhưng khai là tốn đến một tỷ. Dưới sự chỉ đạo của Nguyễn Tấn Dũng, với đầu óc sáng tạo, PVN trở thành một kho vàng hầu như vô tận cho các tham quan chia chác.

Loại “nhà giầu mới” thứ nhất kiếm tiền bằng cách chiếm đoạt ruộng đất ở địa phương, khi nhìn thấy loại thứ hai khai thác tài nguyên toàn quốc, chắc phải ganh tị. Tại sao mình là ủy viên trung ương mà lại “nghèo hơn” mấy thằng suốt đời chưa bao giờ lên tới cấp ủy? Chúng nó còn khinh mình là đám nhà quê gà què ăn quẩn cối xay! Bao nhiêu năm theo đảng để làm gì nếu không được đi vung vít chuyển hàng trăm triệu đô la đi gửi ở nước ngoài?

Nguyễn Phú Trọng đã khai thác mối bất mãn ngấm ngầm này khi lật đổ Nguyễn Tấn Dũng. Ðàn em theo Nguyễn Phú Trọng thấy cơ hội tham gia vào hàng ngũ nhà giầu mới thứ hai mở ra trước mắt. Nhưng trước hết, phải tiêu diệt đám tàn quân của Nguyễn Tấn Dũng. Anh nào, chị nào khôn hồn quay đầu hàng phục có thể được bao che. Anh nào nhanh chân chạy sớm thì hy vọng thoát. Nhưng những tay to đầu còn sống sót vẫn cần phải thanh toán. La Thăng biến thành La Giáng khi bị tập đoàn Nguyễn Phú Trọng dùng món võ La Lối, La Làng, dùng hệ thống báo đài của đảng tấn công trước, hạ bệ sau.

Nhưng người dân Việt Nam không thấy La Thăng bị giáng là chuyện đáng quan tâm. Vì khi nào còn chế độ độc quyền độc đảng thì sẽ còn cơ hội cho những tập đoàn La Lối, La Làng, La Hò, La Hét khác khai thác tài nguyên của dân tộc, kiếm đô la chia chác với nhau.

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Già nửa nhiệm kỳ, ông Trọng ‘chống tham nhũng’ tới đâu?

Có ít nhất một điểm chung giữa ông Nguyễn Phú Trọng và ông Tập Cận Bình: Cả hai đều chọn “chống tham nhũng” là sách lược cơ bản trong trung hạn và có thể cả dài hạn.

Câu chuyện về báo chí tự do

Gần 350 tờ báo trên toàn Hoa Kỳ đã hưởng ứng lời kêu gọi của tờ Boston Globe, về “mối nguy của cuộc tấn công của chính phủ vào báo chí.”

Tập Cận Bình không dám đánh bom nợ

Ông Tập Cận Bình nắm trong tay một số công trái Mỹ “khổng lồ,” hơn ông Putin cả chục lần. Cộng Sản Trung Quốc có thể dùng đến bom nguyên tử.

Tập Cận Bình đuối sức

Trong ba năm qua ông Tập Cận Bình bắt các ngân hàng phải giảm bớt những món nợ đã chồng chất trong hàng chục năm, đang có nguy cơ sụp đổ.

Cứ trả lại Trịnh Xuân Thanh là hết khủng hoảng ngoại giao?

Tròn một năm sau cuộc khủng hoảng ngoại giao Đức-Việt, cơn khủng hoảng thứ hai mang tên Slovakia-Việt và cả EU-Việt s4 là thời kỳ đóng băng kéo dài nhiều năm.

Sau Bùi Tín, Tô Hải, lớp sóng mới vẫn dâng lên

Bùi Tín và Tô Hải mới ra đi, nhưng có thể an lòng. Vì chắc họ đã nhìn thấy những thế hệ con cháu mình vẫn giữ vững lòng yêu nước

Câu chuyện di dân

Hôm Thứ Năm, 9 Tháng Tám vừa qua, thân phụ và thân mẫu của Đệ Nhất Phu Nhân Melania Trump đã tuyên thệ để trở thành công dân Hoa Kỳ ở New York.

Donald Trump tấn công, Tập Cận Bình thụ động

Sau khi Tổng Thống Donald Trump phát pháo tấn công thật, Chủ Tịch Tập Cận Bình đã tính nước cờ kết thân với Liên Âu, Nga và Nhật Bản...

Giáo dục hư hỏng vì Cộng Sản

Vụ gian lận thi cử tại tỉnh Hà Giang, lan qua các tỉnh Sơn La, Lạng Sơn và toàn thể miền Bắc chỉ là một phần nổi cho thấy cảnh thối nát từ gốc rễ của đảng Cộng Sản Việt Nam.

Chính trường Việt Nam nửa cuối 2018 sẽ tái hiện nửa cuối năm 2015?

Trong suốt mùa Hè đó, cái tên “tướng chữa bệnh” đã bắt chết với một Phùng Quang Thanh còn sống sờ sờ và gây ra một làn sóng hiếu kỳ, ngờ vực cùng dự cảm nguy biến về một âm mưu kinh khủng nào đó đã hình thành