Macron, Le Pen và giới hạn của chủ nghĩa dân tộc

Lê Mạnh Hùng

Vòng đầu của cuộc bầu cử tổng thống tại Pháp đã cho thấy một chiều hướng mới trong chính trị quốc tế. Vào lúc này phân chia chính trị quan trọng nhất không còn là giữa tả và hữu nữa mà giữa những người chủ trương dân tộc chủ nghĩa và những người ủng hộ mở cửa ra với thế giới. Năm cao điểm và đột phá của nhưng người dân tộc là năm 2016 với Brexit tại Anh và chiến thắng của ông Donald Trump tại Hoa Kỳ. Nhưng cuộc bầu cử hôm Chủ Nhật vừa qua tại Pháp khuyến dụ rằng Pháp và hầu hết Châu Âu lục địa hãy còn đứng ở phía quốc tế của lằn ranh phân chia.

Cuộc đấu tranh giữa bà Marine Le Pen và ông Emmanuel Macron trong vòng chót của cuộc bầu cử hôm 7 Tháng Năm tới sẽ là cuộc một cuộc đấu tranh điển hình giữa một người dân tộc và một người quốc tế. Bà Le Pen muốn rút Pháp ra khỏi khối tiền tệ chung Châu Âu, tăng thuế quan, mở lại kiểm soát biên giới và cắt giảm di dân. Ông Macron là một người ủng hộ Liên Hiệp Âu Châu, tin tưởng vào mậu dịch tự do cũng như là có một thái độ cởi mở đối với người tỵ nạn. Các cuộc thăm dò dư luận vốn tiên đoán chính xác rằng ông Macron sẽ thắng bà Le Pen sát nút trong vòng đầu nay khuyến dụ rằng ông sẽ đạt được một chiến thắng quyết định trong đợt hai của cuộc bầu cử với trên 60% số phiếu. Cố nhiên là còn đến hai tuần nữa người ta mới đi bầu trở lại và trong hai tuần đó nhiều chuyện có thể xảy ra dẫn đến chiến thắng của bà Le Pen. Nhưng chúng ta hãy cứ tin tưởng rằng có nhiều triển vọng là các cuộc thăm dò này đúng và nước Pháp sẽ có một vị tổng thống quốc tế.

Bởi vì cuộc đấu tranh Macron-Le Pen là một phần của một cuộc đấu tranh ý thức hệ quốc tế, kết quả cuộc đầu phiếu tại Pháp chắc chắn là được theo dõi một cách chuyên chú bởi phần còn lại của thế giới. Một chiến thắng cho ông Macron sẽ được đón nhận một cách vui mừng tại Berlin và Brussels, nhưng lại với thất vọng tại điện Kremlin và văn phòng Bầu Dục của Tòa Bạch Ốc. Còn tại Luân Ðôn người ta sẽ đón nhận môt cách nửa vui nửa buồn.

Bà Le Pen vận động tranh cử với những đề tài tương tự như ông Trump tuy rằng lời lẽ của bà ôn hòa hơn. Bà không đòi cấm mọi người Hồi Giáo vào nước Pháp chẳng hạn. Gia đình Le Pen hăng say ủng hộ ông Trump và ngược lại ông tổng thống Mỹ cũng đã khuyến dụ mạnh mẽ trên Twitter rằng ông ủng hộ bà Le Pen làm tổng thống Pháp. Tuy nhiên nếu ông Trump có thất vọng vì bà Le Pen thất cử thì những cố vấn của ông về an ninh quốc gia chắc sẽ thở phào nhẹ nhõm. Thất vọng của điện Kremlin nếu ông Macron thắng cử sẽ mạnh hơn nhiều. Ông Macron là ứng cử viên độc nhất ủng hộ một đường lối cứng rắn chống lại nước Nga của ông Putin. Một ngân hàng Nga cũng cho đảng của bà Le Pen khá nhiều tiền – có thể là một phần của việc điện Kremlin đầu tư vào việc gây rối loạn tại Liên Hiệp Châu Âu.

Phản ứng của Luân Ðôn có thể là một hỗn hợp giữa e ngại và thư giải. Chính phủ của bà Theresa May bác bỏ việc người ta cho Brexit là một hành dộng bài ngoại và nhấn mạnh đến Anh Quốc tiếp tục ủng hộ mậu dịch tự do và một Liên Hiệp Châu Âu mạnh. Nhưng vấn đề với Anh là Liên Hiệp Châu Âu rõ ràng là coi Brexit là một biểu hiện của tinh thần dân tộc chủ nghĩa cần phải giải quyết một cách cương quyết để khỏi lây lan. Trên phương diện này, một chiến thắng của ông Macron thì vừa tốt vừa xấu cho Anh. Ông Macron biểu tượng cho một Liên Hiệp Châu Âu đoàn kết và vững mạnh – điều mà bà May nói muốn thấy. Thế nhưng khó khăn đối với Luân Ðôn là sức mạnh và sự đoàn kết đó có nhiều triển vọng được thể hiện qua một đường lối rất cứng rằn trong thương thuyết về Brexit. Ngược lại một chiến thắng của bà Le Pen sẽ đưa Châu Âu đi vào một con đường mới và đầy nguy hiểm nhưng lại có thể giúp làm nhẹ vấn đề thương thuyết Brexit vì có triển vọng rằng không còn một Liên Hiệp Châu Âu để thương thuyết.

Một cách rộng rãi hơn, nếu ông Mcron chiến thắng trong vòng hai sắp tới thì nó sẽ xác nhận một sự chuyển hướng trong chính trị Châu Âu với những thất bại của cánh hữu dân tộc chủ nghĩa trong các cuộc bầu cử gần đây tại Áo và Hòa Lan cũng như sự suy thoái của họ tại Ðức nơi mà sự ủng hộ của dân Ðức cho đảng AfD (Alternativ fur Deutschland) nay rớt xuống hàng một con số trong các cuộc thăm dò ý kiến. Một chiến thắng cho đảng của bà Angela Merkel nay có nhiều triển vọng hơn. Các đảng theo chủ nghĩa dân tộc nay đã lên nắm chính quyền tại Ba Lan và Hungary nhưng hạch tâm nguyên thủy của Châu Âu (6 nước đầu tiên ký vào thỏa hiệp Rome năm 1957) vẫn còn đứng vững trước cao trào dân túy.

Tuy nhiên nếu có chiến thắng trong cuộc bầu cử lần này ông Macron sẽ còn phải đối phó với một vấn đề khó khăn nhất. Làm sao đưa nước Pháp ra khỏi cái vòng lẩn quẩn tăng trưởng kinh tế thấp, thất nghiệp cao và nợ nần gia tăng là một vấn đề đã vượt quá khả năng của một loạt các tổng thống từ ông Jacques Chirac đến ông Nicolas Sarkozy và ngay cả ông tổng thống hiện nay Francois Hollande vốn đã bổ nhiệm một ông bộ trưởng trẻ tuổi đầy năng động và hăng say là làm bộ trưởng kinh tế tên là Emmanuel Macron để đưa nước Pháp ra khỏi cái vòng này.

Tổng thống Phi Luật Tân thay đổi quyết định, tiếp tục tập trận với Mỹ

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Già nửa nhiệm kỳ, ông Trọng ‘chống tham nhũng’ tới đâu?

Có ít nhất một điểm chung giữa ông Nguyễn Phú Trọng và ông Tập Cận Bình: Cả hai đều chọn “chống tham nhũng” là sách lược cơ bản trong trung hạn và có thể cả dài hạn.

Câu chuyện về báo chí tự do

Gần 350 tờ báo trên toàn Hoa Kỳ đã hưởng ứng lời kêu gọi của tờ Boston Globe, về “mối nguy của cuộc tấn công của chính phủ vào báo chí.”

Tập Cận Bình không dám đánh bom nợ

Ông Tập Cận Bình nắm trong tay một số công trái Mỹ “khổng lồ,” hơn ông Putin cả chục lần. Cộng Sản Trung Quốc có thể dùng đến bom nguyên tử.

Tập Cận Bình đuối sức

Trong ba năm qua ông Tập Cận Bình bắt các ngân hàng phải giảm bớt những món nợ đã chồng chất trong hàng chục năm, đang có nguy cơ sụp đổ.

Cứ trả lại Trịnh Xuân Thanh là hết khủng hoảng ngoại giao?

Tròn một năm sau cuộc khủng hoảng ngoại giao Đức-Việt, cơn khủng hoảng thứ hai mang tên Slovakia-Việt và cả EU-Việt s4 là thời kỳ đóng băng kéo dài nhiều năm.

Sau Bùi Tín, Tô Hải, lớp sóng mới vẫn dâng lên

Bùi Tín và Tô Hải mới ra đi, nhưng có thể an lòng. Vì chắc họ đã nhìn thấy những thế hệ con cháu mình vẫn giữ vững lòng yêu nước

Câu chuyện di dân

Hôm Thứ Năm, 9 Tháng Tám vừa qua, thân phụ và thân mẫu của Đệ Nhất Phu Nhân Melania Trump đã tuyên thệ để trở thành công dân Hoa Kỳ ở New York.

Donald Trump tấn công, Tập Cận Bình thụ động

Sau khi Tổng Thống Donald Trump phát pháo tấn công thật, Chủ Tịch Tập Cận Bình đã tính nước cờ kết thân với Liên Âu, Nga và Nhật Bản...

Giáo dục hư hỏng vì Cộng Sản

Vụ gian lận thi cử tại tỉnh Hà Giang, lan qua các tỉnh Sơn La, Lạng Sơn và toàn thể miền Bắc chỉ là một phần nổi cho thấy cảnh thối nát từ gốc rễ của đảng Cộng Sản Việt Nam.

Chính trường Việt Nam nửa cuối 2018 sẽ tái hiện nửa cuối năm 2015?

Trong suốt mùa Hè đó, cái tên “tướng chữa bệnh” đã bắt chết với một Phùng Quang Thanh còn sống sờ sờ và gây ra một làn sóng hiếu kỳ, ngờ vực cùng dự cảm nguy biến về một âm mưu kinh khủng nào đó đã hình thành