Ba, người đàn ông hoàn hảo của con

(Hình minh họa: Getty Images)

Lê Trang

LGT: Tháng Năm Lễ Mẹ. Tháng Sáu Lễ Cha. Nhân dịp này, nhóm Kết Nối Việt trên Facebook – nơi quy tụ khá đông những thành viên là người gốc Việt sống khắp nơi trên thế giới – tổ chức một cuộc thi viết “bỏ túi” mang tên “Đấng Sinh Thành.” Với sự đồng ý của Ban Quản Trị Nhóm cũng như của các tác giả, Nhật Báo Người Việt sẽ lần lượt đăng tải một số bài viết là những câu chuyện, những tâm tình có thật liên quan đến tình mẫu tử, tình phụ tử trên nhật báo Người Việt, Người Việt Online và Facebook Người Việt. Kính mời quý độc giả đón xem.

****

Viết về người đàn ông em yêu quý, kính trọng nhất trên đời

Ba em là một người đàn ông gốc Bắc nhưng lại yêu thương vợ con theo cách riêng của mình. Không gia trưởng, không trọng nam khinh nữ, không tụ tập nhậu nhẹt. Trong mắt em, ba là người đàn ông hoàn hảo.

Ba là tài xế xe tải, được mệnh danh là “mũi tên xanh” vì chạy tốc độ và độ “điêu luyện” khi lái xe. Trong trí nhớ thì tuổi thơ của em cũng vắng bóng ba rất nhiều. Ba đi lái xe suốt có khi một tháng, nhanh thì một tuần về một lần. Nỗi nhớ ba lúc ấy của em chỉ là nhớ đồ ăn. Mỗi lần ba về, mẹ lại nấu món có thịt có cá. Cuộc sống khó khăn khi ấy có cơm ăn là ngon chứ mong gì đến đồ ăn.

Một lần em nói với ba, “Con thích ba ở nhà vì ba ở nhà con mới được ăn thịt.” Ba biết chuyện nên nói mẹ lần sau đừng như vậy, cứ mua đồ ăn ngon cho mẹ con, ba đi lái xe toàn được ăn ngon.

Cuộc sống người lái xe vất vả vô cùng. Khi mọi người đi làm, thì họ cũng rong ruổi trên đường. Khi mọi người ngủ ngon, họ vẫn lái xe trên đường.

Do áp lực công việc, ba em bị tai nạn, thế là từ ông tài xế, ba em ở nhà đi chạy xe thuê, ai gọi thì đi cho họ. Và đây chính là lúc em nhận ra ba em là người hoàn hảo.

Hàng ngày ba phụ mẹ mọi việc. Mùa Đông lạnh, ba dậy sớm giặt hết đồ cho cả nhà. Mùa Hè ba phụ mẹ nấu kem túi để bán. Ba em rất khéo tay. Ba có tới 10 hoa tay, vì thế từ lúc ba ở nhà điểm bài kỹ thuật của em cao ngất!

Khi gia đình khó khăn nhất là lúc mẹ mang bầu em gái, cùng lúc đó ba mẹ quyết định vay mượn để mua xe cho ba. Những tưởng cuộc sống đã yên bình, ai ngờ một lần nữa ba bị tai nạn. Người ta nói ba thoát chết là một kỳ tích. Nhưng sau tai nạn ba bị “sốc tâm lý,” đã có lúc ba khủng hoảng tự hành hạ bản thân và tìm đến cái chết. Lúc ấy mẹ bụng bự chưa sanh, em thì quá nhỏ chỉ biết ôm ba mà khóc.

Rồi cũng không biết bằng cách nào mà ba vượt qua chuyện đó và làm lại từ đầu.

Sau năm năm ba trả hết nợ và mua xe mới và cũng đúng thời điểm đó ba quyết định “Nam tiến.”

Cuộc sống mới ở miền đất mới dù được anh chị em bên vợ giúp đỡ nhưng vẫn khó khăn. Chưa có nhà nên cả gia đình em ở trong căn nhà cũ của dì, mái ngói tường gỗ, mùa mưa thì dột nên ba phải lấy bạt nhựa căng lên. Có đêm mưa to nước nhiều rách bạt, thế là nào nước mưa cứt mèo đổ ào lên giường, cả nhà em được tắm giặt cả đêm, sáng mai ba lại căng bạt.

Cuộc sống ngoài Bắc đã ổn, nay vào đây ba phải làm lại tất cả. Sáng dậy ba phụ mẹ giặt giũ nấu nướng đồ ăn cho con cái vì nhà em sống chung với dì. Rồi ba ra tiệm học nghề sửa máy phát cỏ. Hơn hai năm cuộc sống đã bớt khó khăn, ba quản lý một xưởng sửa máy phát cỏ, máy kéo, máy cày và tự làm máy bơm nước.

Rồi một ngày trước khi em thi đại học, ba không nói một câu mà từ giã cuộc đời…

Ba đi để lại trong em nỗi nhớ thương khôn nguôi…

Tuổi thơ của ba sống trong khổ cực. Ba thiệt thòi vì ông nội mất sớm không được đi học đầy đủ. Là con út nhưng ba lại không được yêu thương. Theo lời kể của người già trong họ, lúc ông nội còn sống ông cưng ba nhất, nhưng khi ông mất thì bà nội lại bắt ba nghỉ học. Có người nói ba là con riêng của ông nội.

Trong trí nhớ của em, chưa bao giờ thấy ba mẹ to tiếng với nhau. Ba là người con rể mà ông bà ngoại thương nhất. Khi ba mất, bà ngoại của em khóc và nói đổi cho bà để ba được sống tiếp. Nhà có hai con gái nhưng ba không ép mẹ sinh con trai, vì mỗi lần sinh nở mẹ luôn sanh khó.

Từ một người tài xế xài tiền lớn, ba trở thành ông bán kem thu từng đồng lẻ. Từ ông chủ xe tải, ba trở thành anh học việc. Ở vị trí nào, ba cũng là một người đàn ông trụ cột gia đình, vẫn nấu ăn, giặt đồ phụ vợ. Hỏi rằng ba em có phải người đàn ông hoàn hảo hay không?

Em viết không hay, như một đứa học trò bập bẹ tập làm văn. Nhưng đó là tất cả những gì em muốn nói ra để gửi về ba, ở một nơi rất xa… (Lê Trang)

Mời độc giả xem chương trình nấu ăn “Chè chuối khoai lang”

Bài liên quan

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Ba tôi, người có công ‘dí cách mạng’

Ba tui là thương binh phe có công “dí cách mạng” bị thương trên chiến trường cánh tay phải bị đứt gân do đạn pháo nên bị liệt hẳn, cánh tay trái may mắn không sao.

Cha dượng

Năm nay tôi dự định sẽ về nhà nấu một bữa thật ngon cho gia đình. Gọi ông bằng một tiếng "Ba,” cảm ơn ông vì đã mang lại cuộc sống tốt đẹp cho tôi.

Mẹ, con nhớ mẹ!

Mỗi lần mẹ ghé thăm thì mừng lắm, nhưng khi mẹ nói là mẹ về, lòng tôi chùng xuống, buồn thúi ruột, vậy mà cái mặt tôi cứ giả bộ tỉnh rụi để mẹ ra đi khỏi bận lòng. Bóng mẹ vừa khuất con hẻm thì nước mắt tôi ròng ròng tuôn chảy và lòng thầm nói: “Mẹ, con nhớ mẹ!”

Con mong một phép màu

Tôi không biết phép màu có thể một lần nữa đến với gia đình tôi không, vì giờ đây, con trai duy nhất của tôi, là kết quả của thụ tinh nhân tạo, do vợ chồng tôi hiếm muộn, lại mắc phải căn bệnh quái ác SMA teo cơ tủy sống, type 2!

Không quay được chút gì

Chúng ta hãy quay những thước phim khi cuộc đời ta vui vầy, nhưng quan trọng hơn cả, là ta hãy sống bên gia đình một cách ân tình, vì gia đình chính là duyên phận biết có lặp lại ở kiếp sau không….

Tình thương của mẹ – tôi biết tìm ở đâu?

Thứ tình cảm thương yêu như bao bậc cha mẹ đã và đang dành cho các con họ, tôi mãi mãi biết tìm ở đâu bây giờ?

Bài học từ mẹ

Con đừng bắn chim nữa. Đâu có bao nhiêu thịt đâu mà ăn. Con thử nghĩ coi, nó đang tha mồi cho con nó, con giết nó rồi mấy đứa con nó cũng chết theo. Giống như giờ mẹ mà chết thì ai nuôi con?

Nén nhang tâm tưởng gởi tới Má chồng

Thiệt tình là tiếng Má lâu lắm rồi tôi không gọi, nhắc tới tự nhiên nước mắt trào ra, bởi Má ruột tôi thì khuất bóng đã lâu, mà Má chồng thì cũng gần chục năm rồi. Buồn nữa là tiếng Má hình như cứ vắng dần, vắng dần ở xung quanh. Mà chính tui, hồi sinh con, cũng bắt chước kêu Mẹ, rồi con quen mất, giờ tiếc!

Tâm sự của một đứa con lai

Tôi lớn lên không giống những đứa trẻ chung quanh. Bởi tôi là một đứa con lai. Do má tôi chửa hoang mà có.

Quả trứng gà sinh đôi

Tui ngồi chồm hổm, mặc khói cay bay vào mắt, háo hức nhìn Má cẩn thận đập quả trứng sinh đôi đó vào chén, nêm tí nước mắm, tí tiêu, hành lá, rồi pha thêm nước lã, quấy đều xong mới chiên.