Người đã đi nhưng người vẫn ở bên ta

Kiều Mỹ Duyên

Bà Nguyễn Thị Hạnh Nhơn. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Tôi vừa vào nhà thương thăm chị Hạnh Nhơn, trên đường về tôi khóc. Mẹ tôi mất 20 năm, đây là lần đầu tiên tôi khóc. Tôi thương chị Hạnh Nhơn lắm, cách đây hơn một tuần tôi có hỏi chị Hạnh Nhơn:

-Chị có khỏe không?

Chị nói:

-Cả tuần này mình không ăn được Duyên à, mình không cãi được số trời!

Giọng nói của tôi trùng xuống, tôi an ủi chị Hạnh Nhơn:

-Chị còn sống lâu mà, thương phế binh, cô nhi, quả phụ cần đến chị, nhất định chị phải sống lâu.

Một ngày tôi gọi cho chị Hạnh Nhơn, cho đến khi con gái chị ấy trả lời:

-Mẹ cháu mệt lắm không nói chuyện được.

Sau đó, tôi được cho biết chị Hạnh Nhơn được đưa vào nhà thương ngày Thứ Tư, cho đến hôm nay là bốn ngày, giải phẫu xong máu cứ chảy, sạn trong thận, lâu quá không chữa.

Chị Hạnh Nhơn làm việc nhiều quá quên cả chính mình, chị hiền lành, phúc hậu. Cuối tuần chị tham gia sinh hoạt cộng đồng, có nhiều khi buổi sáng đi hội đoàn này, buổi tối đi hội đoàn khác, bao giờ cũng đến sớm về muộn, không bao giờ đến muộn về sớm, chị ấy rất lịch sự, ai cũng thương.

Có nhiều lúc tôi nói: “Chị Hạnh Nhơn ơi, chị phải nghỉ ngơi chứ đi nhiều quá có hại cho sức khỏe của chị, nhất là chân của chị bị đau.”

Chị nói: “Nhiều hội đoàn giúp cho thương phế binh, bây giờ người ta mời mình không đi không được.”

Và bây giờ chị nằm ở ICU, các con, dâu, rể, cháu nội, cháu ngoại, ở phòng chờ đợi, người nào mặt mày cũng hốc hác, khi tôi vừa vào tới cửa thì một anh cựu quân nhân nói:

-Tôi ở đây từ sáng đến giờ.

Khuôn mặt anh buồn bã.

Tôi không viết tiếp được nữa rồi, cầu Trời khẩn Phật cho chị thoát khỏi cơn nguy kịch này và trở về nhà sống vui vẻ với bốn thế hệ con cháu chít.

Cầu xin quý vị lãnh đạo tinh thần cầu nguyện cho chị Hạnh Nhơn. 

Ngày hôm sau

Không biết bài hát ngọt ngào nào vẫn văng vẳng đâu đây có câu: “Người đi nhưng người vẫn còn ở bên ta.”

Trung Tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn đã đi rồi, thật sự đã đi rồi, nhưng những người thương chị vẫn nghĩ chị vẫn còn ở đâu đây, vẫn tươi cười với mọi người.

Chiều Thứ Năm, 20 Tháng Tư, ở chùa Bảo Quang, Santa Ana, Hòa Thượng Thích Quảng Thanh làm lễ cầu siêu cho chị, trước một tuần chúng tôi đọc thông báo là lễ cầu an, lúc đó chị còn đang nằm trong bệnh viện Fountain Valley, nhưng sau đó vài ngày thì chị qua đời, nên lễ cầu an trở thành cầu siêu, mong linh hồn của chị sớm tiêu diêu nơi cõi Niết Bàn.

Buổi lễ bắt đầu 6 giờ chiều nhưng 5 giờ, bà con đã đến rất đông ở sân chùa, ở phòng tiếp tân, mọi người im lặng không một tiếng nói, chỉ gật đầu chào nhau. Bàn thờ của chị Hạnh Nhơn trong chánh điện, hoa lan màu tím, màu trắng cũng buồn như đưa tiễn người đi không bao giờ trở lại.

Các con của chị Hạnh Nhơn, con trai, con gái, dâu, rể, cháu nội, cháu ngoại, không ai khóc, có lẽ hết nước mắt vì khóc mấy ngày qua. Hòa Thượng Quảng Thanh bận rộn chuẩn bị cho buổi lễ, cùng các anh chị em trong Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ VNCH. Ðại Úy Nguyệt khóc nức nở kể:

-Những ngày cuối của chị, em vào nhà thương một ngày ba lần.

Thoa, Nguyệt, mang một chậu hoa thật to vào chùa. Chị Hoa mắt cũng đỏ hoe, chắc khóc quá nhiều, anh Nguyên Văn Ức, Nguyễn Phán, anh Nhựt….

Tất cả đều im lặng, có lẽ nỗi đau đớn bất ngờ đến với anh chị em nên anh chị không còn cất tiếng nói.

Tôi còn nhớ những lần họp đại hội nữ quân nhân thế giới thì các chị, dù có người làm bà nội, bà ngoại nhưng nói chuyện vui đùa như lúc còn trẻ thơ, riêng chị Hạnh Nhơn thì thường cười chứ không nghịch như các chị khác.

Các ký giả đến rất sớm có lẽ vì thương mến chị Hạnh Nhơn như Thanh Phong của báo Viễn Ðông. Ký giả Thanh Phong nói:

-Khi được tin chị Hạnh Nhơn ở nhà thương, tôi vội vã vào thăm không ngờ là lần cuối.

Ký giả Thanh Phong nói với giọng ngậm ngùi, thương tiếc.

Ký giả Lâm Hoài Thạch của báo Người Việt đến chùa thật sớm, và nhắc về những kỷ niệm với chị Hạnh Nhơn.

Ông Bùi Bỉnh Bân mang máy thu hình, khuôn mặt buồn hiu.

Ký giả Thanh Huy của Việt Báo không nói nên lời vì thương tiếc một người chị kính yêu đã qua đời.

Hòa Thượng Thích Chơn Thành đứng trước chánh điện, bà con thỉnh an thầy, thầy vui vẻ trả lời. Có Giám Sát Viên Andrew Ðỗ và Luật Sư Lê Công Tâm. Có lẽ là những người quen nên những câu chuyện về chị Hạnh Nhơn có nhiều kỷ niệm để nói lắm. Có lần chị Hạnh Nhơn nói với tôi sau một buổi lễ ở chùa Bảo Quang:

-Giám Sát Andrew Ðỗ rất lịch sự, Hòa Thượng Quảng Thanh mời giám sát viên và mình lên trước chánh điện, lúc đó tổ chức lễ ngoài trời, khi bước ra lối đi, thì ông nhường cho mình, mình nhường cho ông cuối cùng không ai chịu đi trước, cho nên mình phải đi trước vậy.

Ông bà mình thường nói: “Vô tri bất mộ.”

Hiểu nhau mới quý nhau.

Hôm nay mọi người tề tựu ở đây, để cầu siêu cho chị Hạnh Nhơn, gồm gia đình chị, Phật tử chùa Bảo Quang, những người quen biết quý mến chị như Mục Sư David Huỳnh của Câu Lạc Bộ Tình Yêu Không Biên Giới, có người đạo Công Giáo, Tin Lành, Hòa Hảo, Cao Ðài cũng có mặt, người già, người trẻ… chánh điện có thể chứa được 332 người, nhưng số người ngồi, và người đứng rất nhiều.

Chị Hạnh Nhơn trước khi qua đời đã trăng trối với gia đình rằng, thỉnh Hòa Thượng Thích Quảng Thanh lo tang lễ cho chị và sau khi hỏa táng sẽ để tro cốt của chị ở chùa Bảo Quang, Hòa Thượng Quảng Thanh nhắc lại những lời trăng trối của chị. Hòa thượng cũng đã vào bệnh viện tụng kinh cho chị trước ngày chị ra đi.

Hòa Thượng Chơn Thành nói về chị Hạnh Nhơn và cuộc đời vô thường, về triết lý của nhà Phật, rất thâm thúy, Giám Sát Viên Andrew Do ca ngợi công đức của chị Hạnh Nhơn, với Bắc Ðẩu Huân Chương, và Báo Quốc Huân Chương trong quân lực VNCH, và ông cũng nhấn mạnh tuổi trẻ theo gương của chị Hạnh Nhơn.

Hòa thượng viện chủ mời đại diện các hội đoàn, nhà báo lên phát biểu, hay các ca sĩ lên hát tặng cho chị Hạnh Nhơn nhưng tất cả đều im lặng, cho đến giờ tụng kinh.

Trên bàn thờ chị, hình của chị tươi cười như đang ngồi đây để chứng kiến mọi người tỏ lòng thương yêu chị, tiếc thương chị. Mấy ngày nay đồng bào ở khắp nơi trên thế giới, kể cả ở Việt Nam cầu nguyện cho chị sớm tiêu diêu nơi cõi Niết Bàn.

Hòa Thượng Thích Minh Dung, viện chủ chùa Quang Thiện, và Phật tử đêm đêm tụng kinh cầu siêu cho chị Hạnh Nhơn, chúng tôi ở đây 42 năm chưa bao giờ thấy một người ra đi mà được nhiều người cầu nguyện như thế.

Khi nhắc đến chị Hạnh Nhơn, mọi người đều nhớ đến Ðại Nhạc Hội Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH đã 10 lần, tất cả tiền thu được đều gởi về tặng cho thương phế binh và cô nhi quả phụ ở quê nhà, chị Hạnh Nhơn làm việc miệt mài không ngừng nghỉ.

Chị Hạnh Nhơn ra đi để lại bao nhiêu tiếc thương cho nhiều người, tôi nghe tiếng nức nở ở trong chùa, có người vừa tụng kinh vừa khóc, một cư sĩ cầm tay chị vừa tụng kinh vừa khóc ở nhà thương, và cư sĩ này cũng vừa tụng kinh và nước mắt rơi ở trước chánh điện của chùa Bảo Quang.

Hòa Thượng Quảng Thanh rất chu đáo trong lễ cầu siêu này, thầy mời mọi người dùng cơm trước khi vào chánh điện vì thầy biết nhiều người đi làm xong đi thẳng về chùa, đâu có ăn trước khi tụng kinh. Thầy mời mọi người nhiều lần nhưng không ai chịu ăn tối, đợi sau khi tụng kinh một số người mới dùng cháo vào buổi tối và một số người ra về.

Có người từ các quốc gia khác về đây thăm người nhà hoặc du lịch đến chùa gặp lúc tụng kinh chị Hạnh Nhơn, họ cùng cầu nguyện cho chị.

Một buổi lễ cầu siêu mà đầy đủ thành phần hiếm lắm. Trước khi vào nhà thương, trong một cuộc điện đàm chị nói với tôi:

-Duyên ơi, mình yếu rồi, phái đoàn đến Arizona với Trúc Hồ để gặp Thượng Nghị Sĩ John McCain, nhờ ông ấy vận động với Quốc Hội Hoa Kỳ làm luật để đưa các anh thương phế binh VNCH sang định cư ở Hoa Kỳ, mình không đi được.

Nhiều lần chị tâm sự nguyện vọng của chị là đưa anh em thương phế binh sang Hoa Kỳ, chị tha thiết với vấn đề này.

Và trước Tết chị cũng nói với chúng tôi, chị muốn Giám Sát Viên Andrew Ðỗ và Tổng Hội Sinh Viên ngồi lại làm việc với nhau vì tuổi trẻ có sức mạnh. Ðiều chị nói, tôi đã có tâm tình với một số người thân của chúng tôi.

Chị Hạnh Nhơn đã ra đi nhưng anh chị em trong hội sẽ tiếp tục làm việc, đại nhạc hội Cám Ơn Anh vẫn tiếp tục được tổ chức ở San Jose mùa Hè này. Chị Hạnh Nhơn ở cõi vĩnh hằng chắc chắn sẽ phù hộ cho anh chị em, và phù hộ cho các anh thương phế binh, các chị quả phụ và các cháu cô nhi ở quê nhà, và hy vọng nguyện vọng của chị Hạnh Nhơn đưa được các anh em phế binh sang Hoa Kỳ định cư.

Ðồng hương thương chị Hạnh Nhơn chắc chắn sẽ tiếp tục giúp đỡ cho hội.

Chị Hạnh Nhơn làm việc cho đến khi được đưa vào nhà thương, 91 tuổi, 67 vào Hướng Ðạo, suốt cuộc đời giúp người, có bao nhiêu người làm việc ở tuổi này? Chị Hạnh Nhơn ơi, mọi người thương chị, chị mỉm cười trên cõi Niết Bàn chị nhé. Xin đồng hương ở trong nước cũng như nước ngoài cầu nguyện cho chị.

Ngày thứ hai, Như Hảo và tôi đến thăm chị Hạnh Nhơn, một cư sĩ đang cầu nguyện cho chị, vừa đọc kinh vừa nắm tay chị, giọng của họ nức nở, đau đớn làm cho mọi người xúc động. Như Hảo nắm tay chị Hạnh Nhơn một cách thân thiện, Như Hảo đưa cho tôi xem một tấm hình của chị Hạnh Nhơn, và nói:

-Chị Hạnh Nhơn mới tặng cho em một tấm hình em và chị ấy chụp chung trong ngày đại hội kỷ niệm 120 năm Quốc Học, và 100 Ðồng Khánh, hai người cười rất tươi.

-Em cũng học Ðồng Khánh, chị Hạnh Nhơn cũng học Ðồng Khánh.

Tôi tụng kinh trong lúc y tá vào, gỡ bịch máu, và gắn bịch khác vào, giải phẫu xong thì máu chảy ra nhiều. Ðó là lý do đưa chị đến tử vong.

Như Hảo khóc ngay trong phòng ICU, ra khỏi phòng bệnh Như Hảo nói:

-Khuôn mặt chị Hạnh Nhơn hồng hào không có vẻ gì là người bệnh, vẫn còn đẹp như thường ngày.

Như Hảo khóc cho đến khi đi ra, và cho xe chạy vẫn còn nức nở, trước mắt là đèn đỏ, Như Hảo nhấn ga thêm, tôi la lên thắng, thắng, thắng, tôi không muốn chết trong lúc còn nhiều việc chưa hoàn tất.

Tôi định ngày hôm sau đi thăm chị Hạnh Nhơn trước khi đến sở làm nhưng buổi sáng vừa thức dậy thì được tin chị đã qua đời, tôi vội vàng viết tin gởi đi cho tất cả mọi người để những người thân cầu nguyện cho chị Hạnh Nhơn được siêu thoát.

Chị là cây cổ thụ, là bóng mát của nhiều người, không ngờ chị ra đi sớm quá, ai cũng nghĩ chị còn làm việc ít nhất chục năm nữa. Chị đẹp, nụ cười thật tươi, dù tóc bạc trắng, như bà tiên trong truyện cổ tích.

Tôi muốn gào lên:

-Chị Hạnh Nhơn ơi, chúng em thương chị lắm, sao chị nỡ bỏ chúng em mà đi? Nguyện cầu chị sớm về cõi Niết Bàn và phù hộ cho thương phế binh, cô nhi tu sĩ và phù hội cho mọi người thương yêu nhau chị nhé!

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 25 tháng 4 năm 2017


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Hội Nghị Trung Ương 7 và dấu hỏi Đinh Thế Huynh

Hội Nghị Trung Ương 7 của đảng Cộng Sản Việt Nam đã trôi qua êm đềm vào đầu Tháng Năm năm 2018 mà không có sự xáo trộn lớn trong “tứ trụ.”

Bầu cho người nào?

Việc tranh cử tại khu 7 thật đáng buồn vì đa số quý vị bên ngoài phê phán chụp mũ tàn nhẫn. Xin cùng nghe lại câu thơ cũ. Ôi Việt Nam cùng Việt Nam gây hấn, muôn đời sau để hận cho dòng sông.

Điện Trời

Toàn bộ 5 thành viên của California Energy Commission đã đồng thanh biểu quyết chấp thuận kế hoạch ĐIỆN TRỜI, trong một thời gian ngắn kỷ lục.

Mẹ Têrêsa

Tôi nghĩ người được nhiều người gọi là mẹ nhất trên thế giới khi còn tại thế phải là mẹ Têrêsa (Mother Teresa).

600 cán bộ chiến lược nặn ra từ khuôn mẫu giáo điều

Với 600 quan chức hủ lậu, như 600 robot theo mô hình các thế kỷ cũ, toàn đồ cổ mốc meo, tư duy già nua, đất nước sẽ đi vào thời kỳ mạt vận.

Mì lạnh Bình Nhưỡng

Với tôi, món mì lạnh Bình Nhưỡng gợi lại một kỷ niệm về chuyến đi Nam Hàn lần đầu, năm 1966 hay 67 gì đó, trong phái đoàn báo chí Việt Nam Cộng Hòa được chính phủ Nam Hàn mời.

Vụ ‘mất bản đồ Thủ Thiêm’ sẽ dẫn đến một đại án quốc gia?

Ngay vào lúc này, nếu ông Trọng muốn mở điệp vụ “truy tìm tấm bản đồ thất lạc,” thì có nghĩa là nhắm trực tiếp vào trách nhiệm của Lê Thanh Hải - cựu chủ tịch và cũng là cựu bí thư TP.HCM.

100,000 của cô giáo

Người ta vẫn ngạc nhiên- hay thất vọng- thấy chưa có một tác phẩm lớn lột trần hết cái xã hội băng hoại ở Việt Nam ngày nay.

Hãy quan tâm đến bản án 13 năm tù của Trần Anh Kim

Ngày 29 Tháng Tư, 2018, chúng tôi tổ chức đi Thái Bình để gặp và trao quà cho hai gia đình tù nhân lương tâm là Trần Anh Kim và Nguyễn Văn Túc. Cả hai đều ở Thái Bình là những tù nhân nổi tiếng.

Vụ Thủ Thiêm: Thất lạc lương tâm hay lộng quyền thách thức luật pháp

Bản đồ, nếu thực đã có, cũng không mất, trừ phi ai đó cố tình thủ tiêu nó. Và ai đó, chắc chắn phải là kẻ có, hoặc từng có quyền lực.