‘Mandarin Returns Home’: SAT scores climb for Asian Americans


By Andrew Lam, New America Media



According to The National Center for Fair and Open Testing, there’s a disturbing trend in SAT scores in America.











Since 2006, the score over all has fallen 20 points, dropping from 1518 to 1498 in 2012, six years later. White students’ average score has fallen by a relatively small 4 points, though other ethnic groups have fallen by as much as 22 points.



There’s one exception, however. Asian American students are scoring higher than ever before, and on average this population has seen their score rise by a shocking 41 points.



The news does not shock the population that scores the highest, of course. Academic achievements have long been a nourished dream for many Asian Americans, a population in which 2 out of 3 are immigrants. It harkens back to the imperial courts of China and Japan and Vietnam. And these dreams of academic success have survived long journeys and refugee camps and, for many, they became a reality in America, where two out of three in the Asian American population are immigrants.



Take my friend H. for example. In his first semester at UC Berkeley, H. painted a picture that harked back to a foreign and distant past. In it, a young mandarin in silk brocade and hat, flanked by banner-carrying soldiers, rides an ornate carriage down the road along which peasants stand and watch.



We had just met then, and when he saw me looking at his painting, H. said, “Do trang nguyen ve lang” — Vietnamese for “Mandarin returns home after passing the Imperial Exam.”



But H. didn’t need to explain. Like many Asian students from Confucian-bound countries — Vietnam, Singapore, Korea, Japan, and of course, China, what a family friend often called “chopstick nations” — I could easily decipher the image.



In some ways, for us scholarship boys, it is the equivalent of Michael Jordan flying in the air like a god doing a slam-dunk — a dream of glorious achievement.



H. was driven by an iron will to achieve academic success.



While his dorm-mates put up posters of movie stars and sports heroes, the image he drew and hung above his desk was a visual sutra that would help him focus. There was no question of failure. Back home, an army of hungry, ambitious and capable young men and women were dying to take his place, and for H., a boat person who barely survived his perilous journey across the South China Sea, “dying to” was no mere idiomatic expression.



No surprise then that almost three decades since my college days, Asian Americans dominate higher education.



Though less than five percent of the country’s population, Asian Americans typically make up 11 to 30 percent at the country’s best colleges. In California, Asians form the majority of the UC system. And at Berkeley, Asian undergraduates reached the 39 percent mark in 2012, whereas whites are at 29 percent.



The dream of upward mobility in Asia existed long before America ever existed. For over a millenia something of the American Dream had already taken place in East Asia, through the system of Mandarin examinations.



Clans and villages pooled resources and sent their brightest to compete in the imperial court in hopes of having one of their own becoming a mandarin.



Mandarins of various rankings, indeed, were selected by how well they fared through the extremely rigorous examinations. Those brilliant few who passed were given important bureaucratic duties and it was they who ran the day-to-day operations of imperial court.



A mandarin could become governor, a judge, or even marry into the royal family. They oversaw the daily organizing of the government. A peasant thus could rise high above his station, honoring his ancestors and clans in the process. And it all hinged on his ability to pass the exams.



That penchant for education hasn’t changed a whole lot since the fall of the Qing Dynasty (1644-1911). If anything it has become intensified because the modern education system in various countries — but especially in the United States — has given opportunities to far more people than ever before.



Given this shared value, it is no surprise that many Asian parents work three jobs, live in two separate continents for the sake of their children, or spend all their savings for private schools and private tutors in order that their children will have a chance at a good education. And consequently, their children, sharing a deep sense of filial piety and obligation, find that they need to honor and fulfill their debt by achieving academic success.



The danger is that many learned to measure the world, themselves and their children solely through a pedagogic lens. That is, education is so worshiped that not getting good grades often means failing to achieve one’s destiny and thereby failing one’s own and one’s family’s expectations, bringing shame and loosing face.



Indeed, what’s barely explored, sadly, is the darker narrative, that subterraneous stream that runs parallel to this shining path to academic success. And for those who fail to make the grade, for those who buckled under the academic pressure, there’s often a profound identity crisis that often leads to disappointment, depression, and, in some cases, even suicide.



Besides, the real struggle begins after graduation. For many who did well on tests as students, that same momentum and drive fades when they reached professional life. Then there’s the glass ceiling that barely cracks: for despite enormous change and progress, there’s the persistent view of Asian Americans — preserving ties to their homeland and private cultures — as permanent outsiders.



The reality is that to become real mandarins in America, it takes more than high scores on the SAT.



Andrew Lam is the author of “Perfume Dreams: Reflections on the Vietnamese Diaspora,” East Eats West: Writing in Two Hemispheres,” and, his latest, “Birds of Paradise Lost,” a collection of story about Vietnamese refugees in the Bay Area, which is now available on Kindle

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Giới thiệu thơ: Nguyễn Phương Thúy, Đỗ Tấn Đạt, Tâm Dzao.

I. Một bài thơ cũ: Tuần này chúng tôi giới thiệu nhà thơ Hoàng Trúc Ly. Tiểu sử tác giả: Nhà thơ Hoàng Trúc Ly tên thật là Đinh Đắc Nghĩa, sinh năm 1933 tại Đà Nẵng, nguyên quán Bình Định....

Một ông ở Texas bị mất 9 ngón tay và cả hai chân vì biến chứng cúm

video
Một người đàn ông 51 tuổi ở tiểu bang Texas mới đây vừa bị cưa cả hai chân dưới đầu gối và chín ngón tay vì các biến chứng do bệnh cúm gây ra. Bản tin của tờ báo địa phương Star-Telegram cho hay hôm 3 Tháng Giêng, ông Brian Herndon bị sốt nhẹ. Nhưng sang đến ngày hôm sau, thân nhiệt của ông vẫn không sút giảm.

Trúng số $560 triệu, nhưng vì muốn ẩn danh, không lấy được tiền

Một phụ nữ ở tiểu bang New Hampshire vừa trúng độc đắc hơn nửa tỷ đô la, nhưng lại không lấy được tiền, chỉ vì bà không muốn thế giới biết mình là ai.

Tiệm CaliBurger ‘nhìn mặt’ khách hàng, có thể đoán sẽ mua gì

Một tiệm bán hamburger ở thành phố Pasadena hiện là nơi thử nghiệm kỹ thuật giúp cho khách hàng vào mua không cần phải rút ví trả tiền, vì đã nhận ra mặt của họ, theo bản tin của đài truyền hình KABC 7.

Giám đốc CDC Mỹ từ chức do xung đột quyền lợi tài chánh

Người được Tổng Thống Donald Trump bổ nhiệm vào chức vụ giám đốc Trung Tâm Kiểm Soát Phòng Ngừa Dịch Bệnh Mỹ (CDC), bà Brenda Fitzgerald, bất ngờ đệ đơn từ chức hôm Thứ Tư, sau khi có các nguồn tin cho hay bà từng mua cổ phiếu của các công ty thuốc lá.

Nhớ Đinh Cường.

Phạm Xuân Đài Họa sĩ Đinh Cường sinh năm 1939 tại Thủ Dầu Một, VN, sống ở Huế, Đà Lạt và Sài Gòn cho tới năm 1989. Hiện ông cư ngụ tại Burke, Virginia, Hoa Kỳ. Ông là học sinh trường...

Đô la Mỹ tiếp tục xuống giá

Giá trị đồng đô la Mỹ tiếp tục đi xuống so với tiền tệ các nước kinh tế quan trọng trên thế giới, và các nhà xuất cảng ở Mỹ rất vui mừng.

Nhớ Đinh Cường

Phạm Xuân Đài Tuần qua, trong khi xem lại một số giấy tờ cũ, tôi tình cờ thấy mấy bức thư của họa sĩ Đinh Cường. Trong thời gian tôi làm báo Thế Kỷ 21 từ năm 1993 đến 2007 tại...