Pháp cấm bán mọi loại pháo dịp Quốc Khánh 14 Tháng Bảy
PARIS, Pháp (NV) – Chính phủ Pháp, vào hôm Chủ Nhật, 9 Tháng Bảy, đã ban hành sắc lệnh cấm “các loại pháo bông” trong dịp mừng Quốc Khánh 14 Tháng Bảy sắp tới.
Lệnh cấm này được đưa ra vì vụ cảnh sát bắn chết một thiếu niên 17 tuổi, là Nahel Merzouk, hồi cuối tháng trước ở Nanterre, dẫn tới các cuộc bạo động và đốt phá tại nhiều thành phố trong nước ngay sau đó.

Tuy nhiên, lệnh cấm này không áp dụng cho những cuộc đốt pháo bông chính thức do các địa phương thực hiện.
Pháo bông đã được dùng làm vũ khí phổ biến trong một tuần lễ biểu tình bạo động vừa qua tại Pháp, tạo nên những hỗn loạn tệ hại nhất tại các thành thị trong nước kể từ gần 20 năm qua.
Ngay cả những lúc bình thường vào những năm trước đây, các cuộc tụ tập bắn pháo bông trong đêm trước Lễ Độc Lập cũng thường bị ngăn chặn vì các thiếu niên dùng pháo ném vào người nhau.
Thủ Tướng Elizabeth Borne tuyên bố rằng, ngoài biện pháp giới hạn hoạt động bắn pháo bông, một lực lượng cảnh sát “khổng lồ” sẽ được khai triển nhằm giữ gìn an ninh, trật tự và nhằm “bảo vệ người dân Pháp trong dịp đại lễ có bối cảnh tế nhị này.”
Vị nữ thủ tướng nói với báo Le Parisien rằng nhiều người “hết sức lo lắng” về khả năng xảy ra các vụ bạo động mới trong ngày lễ lớn sắp tới.
Có hơn 3,700 người bị cảnh sát bắt giữ vì có liên quan tới những cuộc biểu tình phản đối hồi gần đây, trong đó ít nhất cũng có tới 1,160 trẻ vị thành niên.
Lễ Quốc Khánh Pháp, còn được gọi là Ngày Phá Ngục Bastille, là ngày khởi đầu cuộc Cách Mạng Pháp, diễn ra vào ngày 14 Tháng Bảy năm 1789, tức là cách nay hơn 200 năm. (TTHN)
Lạm dụng tình dục 17 đàn ông, cựu linh mục ở New Orleans lãnh 25 năm tù
NEW ORLEANS, Louisiana (NV) – Một cựu linh mục Công Giáo ở Louisiana bị kết án 25 năm tù sau khi nhận tội đánh thuốc mê và lạm dụng tình dục 17 người đàn ông mà ông gặp tại một khu du lịch nổi tiếng ở New Orleans, AP loan tin hôm Chủ Nhật, 9 Tháng Bảy, theo bản cáo trạng.
Ông Stephen Sauer, 61 tuổi, nhắm các “con mồi” ở khu du lịch “French Quarter” nổi tiếng của thành phố. Đó là những người say xỉn, đi lạc, hoặc cần được giúp đỡ, theo Chánh Biện Lý Paul D. Connick Jr. của Jefferson Parish.

Cáo trạng cho biết hành vi phạm tội của cựu linh mục xảy ra từ năm 2019 đến năm 2021, và nhiều nạn nhân là người ngoài tiểu bang Louisiana.
Một cuộc điều tra bắt đầu vào năm 2021 sau khi bị cáo Sauer gửi một chiếc máy tính đến một tiệm sửa chữa đồ điện tử ở New York.
Các kỹ thuật viên tìm thấy hàng trăm hình ảnh cho thấy đã xảy ra các vụ tấn công tình dục.
Nhà chức trách New York xác định những hình ảnh được chụp ở Louisiana và thông báo cho Sở Cảnh Sát Jefferson Parish.
Các biện lý cho biết cựu Linh Mục Sauer đã cho chất kích thích vào đồ uống của nam giới tại các quán bar hoặc cho họ uống thuốc ngủ sau khi họ say rượu. Sau đó, bị cáo chở các nạn nhân về nhà ở ngoại ô Metairie, New Orleans. Tại đây ông chụp ảnh hoặc quay video những người đàn ông đang mê man, bất tỉnh, và rồi lạm dụng tình dục nhiều người trong số họ.
Trong quá trình điều tra, cảnh sát phát hiện bị cáo Sauer đã chia sẻ hình ảnh với những người khác qua một trang web hoặc qua email.
Cựu Linh Mục Sauer bị kết án hôm Thứ Sáu sau khi thừa nhận 13 tội lạm dụng tình dục, chín tội hiếp dâm cấp độ ba, 17 tội quay hình lén, và 16 tội nhẹ về sở hữu ma túy và sở hữu dụng cụ ma túy.
Chánh Án Shayna Beevers Morvant tuyên phạt bản án 25 năm cho bị cáo Sauer, buộc liệt vào danh sách tội phạm tình dục và cấm liên lạc với 12 nạn nhân.
Chánh Biện Lý Connick cho biết giới chức điều tra xác định được nhiều nạn nhân vì bị cáo Sauer đã chụp ảnh bằng lái xe hoặc các hình thức nhận dạng khác của họ. (MPL) [đ.d.]
Dân luật: Luật Thương Mại – Kỳ 2
Luật Sư tại California và Washington. Luật Sư LyLy Nguyễn chuyên về Luật Khánh Tận Chương 7,3cho cá nhân và cơ sở thương mại, xóa hết các loại nợ, tranh tụng trước Tòa Khánh Tận và khai phá sảnhủy bỏ nợ thuế. Về Hoạch Định Tài Sản, Luật Sư LyLy chuyên thảo Di Chúc và Tín Mục (trust), ủy quyền điều hành tất cả tài sản, dặn dò săn sóc y tế khi bất lực và hoạch định kế nghiệp. Về Luật Thuế,Luật Sư LyLy đại diện cho thân chủ trường hợp bị kiểm thuế, xin ngưng tịch thâu tài sản vì thiếu thuế, đại diện biện hộ trước Tòa Án Thuế và điều đình xin giảm nợ thuế. Về Luật Thương Mại, Luật Sư LyLy giúp thành lập công ty và tổ hợp hùn hạp. Ngoài ra, Luật Sư LyLy còn rất giàu kinh nghiệm về thuế lợi tức cá nhân, thuế trả nhân công, thuế mua bán và thuế tài sản ở hai cấp liên bang và tiểu bang. Nếu cần, tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 17151 Newhope Street, Suite 113, Fountain Valley, California 92708. Ðiện thoại: (714)-531-7080. Email: [email protected]; website: www.lylylaw.com
LyLy NgLuyễn, ESQ, JD, LLM

“Thằng Bờm có cái quạt mo
Phú ông xin đổi ba bò chín trâu,
Bờm rằng Bờm chẳng lấy trâu,
Phú ông xin đổi một xâu cá mè,
Bờm rằng Bờm chẳng lấy mè,
Phú ông xin đổi một bè gỗ lim,
Bờm rằng Bờm chẳng lấy lim,
Phú ông xin đổi con chim đồi mồi,
Bờm rằng Bờm chẳng lấy mồi,
Phú ông xin đổi nắm xôi, Bờm cười…”
… Câu chuyện ngụ ngôn dân gian trên ngụ ý chê cười thằng Bờm là một anh nhà quê ngu ngốc, thiếu khôn ngoan chỉ vì tham ăn nắm xôi nên bỏ mất cơ hội vớ bở đổi cái quạt mo lấy nhiều thứ quý giá hơn nhiều. Trên khía cạnh luật pháp, đây là một thí dụ rất tốt để tìm hiểu Luật Khế Ước là một lãnh vực quan trọng nhất trong Luật Thương Mại Hoa Kỳ mà chúng tôi đã trình bày khái niệm trong tuần trước.
Vậy khế ước là gì? Các luật gia thường dùng vài từ ngữ chính yếu làm nền tảng cho các giao dịch thương mại và áp dụng luật khế ước như giao ước (a promise) là một lời giao hẹn sẽ làm hay không làm một điều gì vào một thời điểm trong tương lai. Hai yếu tố quan trọng của giao ước là trách nhiệm và tương lai.
Khi ai hứa hẹn làm điều gì có nghĩa là người ấy sẽ chắc chắn phải làm việc ấy vào thời gian đã hứa, chứ không có nghĩa sẽ làm việc ấy khi có dịp hay là sẽ làm việc ấy nếu không đổi ý. Một từ ngữ khác là thỏa thuận (an agreement) là một cuộc trao đổi lời hứa mà cả hai bên đều cam kết sẽ làm cho nhau một điều gì trong tương lai.
Bộ Luật Thương Mại Đồng Nhất UCC (Uniform Commercial Code) áp dụng trên toàn thể Hoa Kỳ (ngoại trừ tiểu bang Lousiana vẫn còn ảnh hưởng theo dân luật Pháp) có định nghĩa giao ước là đồng ý giữa hai bên bằng lời nói hay hành động trong các trao đổi, dù là dịch vụ thương mại hay thi hành một việc nào đó.
Theo định nghĩa trên, trước hết phải hiểu ngôn ngữ song phương (the language of parties) là những điều được đôi bên nói hoặc viết ra khi cam kết với nhau để mô tả quan hệ giữa đôi bên cùng lề lối giao dịch trước đó (course of dealing) lẫn lề lối đã thực hành những điều hứa hẹn (course of performance). Ngoài ra, ngôn ngữ thông dụng còn dùng danh từ khế ước hay hợp đồng (contract) để chỉ một thỏa thuận viết thành văn bản được hai bên đặt bút ký kết. Do đó, khế ước là một văn kiện pháp lý bắt buộc những người ký kết phải thi hành theo pháp luật.
Khế ước được lập dưới bất cứ hình thức nào mà đôi bên muốn với nguyên tắc căn bản, là người giao kết phải hội đủ khả năng hứa hẹn và khả năng thi hành được điều đã hứa bằng hành động tương lai. Hứa hẹn được xác nhận dễ nhất bằng cách hiểu rõ nghĩa những lời hứa, tuy nhiên cũng có những hẹn ước không cần đến lời nói.
Điều luật về lập khế ước (contract formation) bắt đầu từ những đồng ý rõ rệt mà đôi bên biểu thị trong việc ký kết. Thông thường khế ước được lập do một bên khởi sự bằng mời chào dạm hỏi (offer) và bên kia hoàn tất bằng chấp thuận (acceptance). Thí dụ như Phú ông liên tiếp đưa lời dạm hỏi thằng Bờm đổi hết trâu bò, cá mè, gỗ lim, chim đồi mồi để lấy cái quạt mo nhưng Bờm từ chối tất cả, cuối cùng là đề nghị đổi … nắm xôi thì được Bờm chấp nhận, sự trao đổi giữa hai người đã hình thành một hợp đồng có hiệu lực theo Luật Khế Ước. Tuy nhiên, trong thực tế rất khó tìm được một hợp đồng hoàn hảo theo lý thuyết vì phần nhiều khế ước ẩn chứa ngôn từ mơ hồ thiếu chính xác.
Khế ước cần phải rõ ràng, vì đó là bằng chứng của sự thỏa thuận và giúp cho tòa án đặt căn bản trong những vụ xử bội tín. Án lệ Texaco v. Pennzoil Co. (1987) là một vụ xử bội ước, với số tiền đền lớn nhất trong lịch sử tư pháp Hoa Kỳ về một khế ước không có văn bản ký kết.
Theo đó, công ty dầu Pennzoil muốn mua hãng Getty Oil để sát nhập và bành trướng hoạt động. Sau một thời gian thương lượng hội đồng quản trị Getty Oil chấp thuận nhượng cho Pennzoil ba phần bảy tổng số cổ phiếu của Getty với giá $112 một cổ phần. Luật sư đại diện Pennzoil và hội đồng quản trị Getty Oil tổ chức một buổi lễ có đại diện đôi bên bắt tay nhau và hai công ty cùng ra một thông cáo chung chính thức công bố thoả thuận này, dù rằng chưa có thẩm quyền nào của Getty Oil kịp ký nhận bản khế ước do Pennzoil soạn thảo sẵn. Ngày hôm sau, một đối thủ của Pennzoil là công ty dầu Texaco tìm đến Getty Oil đề nghị mua 100% hãng này với giá cao hơn là $125 một cổ phần. Hội đồng quản trị
Getty Oil liền bỏ phiếu chấp thuận gạt bỏ Pennzoil ngay và chấp nhận đề nghị của Texaco.
Pennzoil bèn đệ đơn kiện Getty Oil bội ước và kiện Texaco là thủ phạm gây ra chuyện. Bồi thẩm đoàn trong vụ này đã xử Texaco phải bồi thường thiệt hại $7.53 tỷ cho Pennzoil cộng thêm $3 tỷ tiền phạt vạ (sau được tòa phá án giảm xuống còn $1 tỷ) cùng $590 triệu tiền lãi. Hậu quả vụ này khiến cho Texaco cuối cùng phải đi đến phá sản và các luật gia nêu câu hỏi là giữa Getty Oil và Pennzoil chưa có hợp đồng ký kết chính thức thì có hiệu lực không? Pennzoil lý luận rằng cả hai bên đã bắt tay công bố thỏa hiệp như vậy là có đầy đủ yếu tố lập khế ước rõ ràng.
Giữa Pennzoil và Getty Oil trước đó đã từng nhiều lần thương nghị bất thành, sau cùng Pennzoil chịu nhượng bộ mua cổ phần với giá cao hơn $1.50 (thành $112) theo đề nghị của Getty. Hội đồng quản trị Getty đã trả lời thỏa thuận, đại diện hai bên đã bắt tay nhau, nổ rượu sâm-banh chúc mừng cùng ra thông cáo chung chính thức. Dù rằng còn nhiều chi tiết chưa được bàn định, nhưng mục đích chính của dịch vụ này đã rõ rệt, Pennzoil cho là đầy đủ lý do để tin tưởng rằng Getty đã đồng ý và lời hứa coi như được ràng buộc.
Getty và Texaco chống đối lại rằng, đó không phải là biểu hiệu của thỏa thuận vì hai bên trên nguyên tắc còn đang trong vòng thương thảo chi tiết hợp đồng. Với một thương vụ lớn như vậy, Getty tin rằng khế ước cần phải viết thành văn kiện dài với rất nhiều điều khoản để thi hành, do đó việc bắt tay và ra thông cáo chung không đủ yếu tố ràng buộc thành giao kết mà chỉ là dấu hiệu chứng tỏ cuộc thương nghị còn đang tiếp diễn.
Sau bốn tháng rưỡi xử đi xử lại nhiều lần tại tòa án quận Harris, tiểu bang Texas, tòa vẫn xử cho Pennzoil thắng kiện. Ở xứ “cao bồi” này buôn bán phải giữ chữ tín không phải đợi đến lúc “bút sa gà chết,” cái bắt tay vẫn bị trả bằng giá khủng khiếp gần $10 tỷ bởi lẽ cũng có giá trị bằng lời nói hay chữ viết.
Theo án lệ trên, một khế ước hay hợp đồng không hẳn cần thiết phải viết ra thành văn bản. Chỉ cần hai bên tỏ thành ý thỏa thuận thì lời hứa miệng cũng đủ ràng buộc. Tuy nhiên, có vài loại khế ước phải viết ra với chữ ký mới có hiệu lực. Những điều hứa hẹn này được chi phối do luật về Lừa Đảo (Statute of Frauds). Theo đó, liệt kê những loại giao kèo có tính cách dễ bị lừa gạt cần phải viết ra rõ ràng mới có hiệu lực thí dụ như: giấy nợ, giấy hôn thú, bằng khoán bất động sản (nhà cửa, đất đai) hay những giao kèo có hiệu lực trên một năm hoặc có giá trị trên $500.
Luật về Lừa Đảo được đắc dụng bảo đảm khế ước vì khi ký văn bản hợp đồng có nghĩa người ký tỏ ra đứng đắn thi hành giao ước. Tuy nhiên, tòa án cũng nới lỏng áp dụng của Luật Lừa Đảo để xét xử một vài trường hợp đặc biệt không có văn kiện chính thức nhưng có thể chứng minh bằng nhiều hình thức khác như thư từ, mẫu đơn, chi phiếu hay biên lai do đôi bên đưa ra thế vì khế ước.
Ngoài ra, các văn bản đôi khi không cần đến chữ ký đầy đủ mà chỉ cần đến dấu tích như chữ ký tắt, đóng dấu hay triện, dấu lăn tay, … cũng có giá trị như chữ ký. Hàng ngày, trong hộp thư xuất hiện nhan nhản những thư mời cấp thẻ tín dụng VISA hay Master Card chấp thuận trước (pre-approval) với lãi xuất thật cao cùng nhiều thứ tiền không tên khó nuốt được in bằng chữ rất nhỏ ở mặt sau là những cái bẫy rất thịnh hành hiện nay dĩ nhiên đều có hiệu lực pháp lý một khi bất cẩn ký nhận.
Bất cứ ai cũng có quyền lập khế ước, nhưng có hai nhóm người được luật khế ước miễn trừ là trẻ vị thành niên chưa đến tuổi trưởng thành hợp pháp (thường là mười tám tuổi) và những người bị bệnh thần kinh. Hai nhóm này được liệt vào loại không có khả năng ký kết (lack the capacity to contract) do đó lập giao kèo với những người này đều bị coi như vô hiệu (voidable). Tuy nhiên, tòa án cũng đặt ra một số ngoại lệ, thí dụ giao kèo với một trẻ vị thành niên để cung cấp những đồ thiết dụng như thực phẩm, săn sóc y tế, hay giáo dục thì cũng có hiệu lực kể cả trường hợp trẻ vị thành niên khai man số tuổi sẽ bị buộc phải trả những gì đã nhận theo giao kết.
Như vậy, một khi hai người hứa hẹn và bằng lòng với nhau thì giao kết ấy luôn luôn hợp pháp? Thực ra không hẳn như vậy mà còn tùy thuộc vào tính cách hợp lệ của lời hứa theo nguyên lý trao đổi (consideration doctrine) có nghĩa là, một điều gì cho đi để bù lại một điều gì nhận được từ người khác. Theo nguyên lý này, tất cả các cuộc trao đổi hai chiều đều có hiệu lực.
Trở lại thí dụ chuyện thằng Bờm, Bờm nhận nắm xôi của Phú ông để đổi lấy cái quạt mo dĩ nhiên là một cuộc trao đổi hợp lệ, vì cả Bờm lẫn Phú ông đều hành xử quyền tự do lập khế ước của mình, do đó có thể coi như một hợp đồng có hiệu lực vì khi giao ước cả hai bên đều hiểu rõ giá trị của lời mình hứa.
Giả sử ngay từ lúc đầu, Phú ông vì thích cái quạt mo quá và Bờm nhận lời ngay đề nghị đổi ba bò chín trâu, sau đó Phú ông thấy tiếc trâu mà đưa ra tòa xin đòi lại vì lẽ giá trị của cái quạt và trâu bò quá chênh lệch nhau, thì chắc chắn tòa sẽ bác bỏ lời xin của Phú ông. Bờm vẫn thắng kiện, vì chỉ có mỗi một cách thẩm định giá trị công bằng của cuộc đổi chác là sự tự nguyện của người mua và người bán trong việc ký kết hợp đồng.
Tuần tới, chúng tôi tiếp tục mục tìm hiểu luật thương mại với các trường hợp tòa xử các vụ đặc biệt liên hệ đến khế ước thiếu công bằng.
Cũng như thường lệ, người viết xin xác nhận nội dung của những loạt bài tìm hiểu luật pháp này chỉ có mục đích sử dụng với tính cách thông tin (information) giúp quý độc giả một vài kiến thức tổng quát về luật pháp Hoa Kỳ mà thôi và không thể coi như liên hệ của luật sư với thân chủ (attorney- client relationship). Do đó, nếu có vấn đề liên quan đến luật, quý độc giả vẫn cần thảo luận với một luật sư chuyên môn về trường hợp của quý vị.
Cộng Hòa muốn tăng tuổi đi bầu lên 25 và nghỉ hưu lên 70 là thực chất hay kiếm phiếu?
Mai Phi Long/Người Việt (tổng hợp)
WESTMINSTER, California (NV) – Nhằm gây tiếng vang trong cuộc bầu cử sơ bộ, các ứng cử viên thường đưa ra những quan điểm thách thức những chuẩn mực đang tồn tại.
Phía Dân Chủ, không có ứng cử viên đáng kể nào thách thức quyết định ra tái tranh cử năm 2024 của Tổng Thống Joe Biden, do đó, những ý tưởng “táo bạo” nhất được đưa ra từ phía Cộng Hòa đối lập, theo nhà phân tích Zachary B. Wolf, đài CNN, nhận định.

Hai ý tưởng táo bạo, nổi bật nhất của các ứng cử viên Cộng Hòa đưa ra là tăng tuổi bỏ phiếu hợp pháp lên 25, thay vì 18 như hiện nay, và tăng tuổi nghỉ hưu lên 70.
Tăng tuổi bỏ phiếu từ 18 lên 25
Một đề nghị đang thu hút sự chú ý là tăng tuổi bỏ phiếu hợp pháp lên 25. Điều này có nghĩa là dưới 25 tuổi không được đi bầu. Ý tưởng này được ứng cử viên Vivek Ramaswamy (Cộng Hòa), một doanh gia trong kỹ nghệ sinh học, ủng hộ.
Tuy nhiên, ý tưởng này phải đối mặt với rào cản đáng kể vì Tu Chính Án Thứ 26 bảo đảm người 18 tuổi trở lên có quyền bỏ phiếu.
Ông Ramaswamy có đưa ra những trường hợp ngoại lệ khi áp dụng nâng tuổi bầu cử, chẳng hạn như cho phép quân nhân hoặc những người đang thi hành các “yêu cầu nghĩa vụ quốc gia” được bỏ phiếu.
Doanh gia này tin rằng bằng cách nâng tuổi bỏ phiếu, sự tham gia nghĩa vụ công giữa những người từ 18 đến 25 tuổi sẽ tăng lên, theo nhật báo Washington Post (WaPo).
Ông Joe Mitchell (Cộng Hòa), cựu dân biểu tiểu bang Iowa, chủ tịch sáng lập tổ chức Run GenZ, chú trọng cử tri Cộng Hòa trẻ tuổi, nhận định ý tưởng nâng tuổi bầu cử của ông Ramaswamy như sau: “Tôi tin rằng 99% cử tri Cộng Hòa trẻ tuổi sẽ nhạo báng đề nghị này.”
Ngoài ý tưởng “đáng nhạo báng” như nêu trên, ứng cử viên Ramaswamy còn đề nghị những người chưa tới 25 tuổi muốn bỏ phiếu phải qua một kỳ thi sát hạch về nghĩa vụ công dân.
“Ý tưởng này chẳng khác gì luật kỳ thị thời Jim Crow, khi đòi hỏi cử tri phải đậu một cuộc thi sát hạch. Quý vị sẽ trượt dốc khi đòi hỏi cử tri Mỹ thêm những điều kiện khác, ngoại trừ việc là công dân,” ông Mitchell chỉ trích, theo WaPo ghi nhận
Đáng chú ý, phía Dân Chủ lại muốn điều ngược lại: Hạ tuổi bỏ phiếu xuống 16.
Việc trao trọng trách công dân cho những cử tri 16 tuổi được sự ủng hộ của cả cựu Chủ Tịch Hạ Viện Nancy Pelosi.
Các ứng cử viên đồng ý tăng tuổi về hưu lên 70
Một đề nghị quan trọng khác tập trung vào việc tăng tuổi nghỉ hưu lên để bảo vệ quỹ An Sinh Xã Hội và Medicare.
Những người ủng hộ ý tưởng này, bao gồm các ứng cử viên Cộng Hòa như cựu Đại Sứ Nikki Haley và cựu Phó Tổng Thống Mike Pence. Hai ứng cử viên này cho rằng việc nâng tuổi hưu, trước mắt chỉ ảnh hưởng chủ yếu đến những người Mỹ trẻ tuổi nhất, những người được cho là sẽ có thời gian làm việc lâu hơn so với các thế hệ trước.
Tuy nhiên, khi được hỏi về các chi tiết cụ thể của ý tưởng tăng tuổi nghỉ hưu, các ứng cử viên trên không đưa ra một câu trả lời rõ ràng.
Khi được hỏi về tăng tuổi nghỉ hưu mà bà đề xuất cho những người hiện đang ở độ tuổi 20, cựu Đại Sứ Haley trả lời rằng cần phải tính toán thêm. Như vậy dấu hiệu này cho thấy bà cũng chưa rõ ràng, nhất quán về quan điểm này.
Còn cựu Phó Tổng Thống Mike Pence, trong lần xuất hiện trên CNN hồi Tháng Sáu, nói úp mở rằng việc nâng tuổi hưu chỉ là một trong những chủ đề về ngân sách và chi phí quốc gia. Sau đó, ông Pence cho rằng cần khuyến khích giới trẻ bỏ tiền cho những quỹ đầu tư về An Sinh Xã Hội.
Riêng ông Ron DeSantis, thống đốc Florida, hôm vận động tranh cử tại New Hampshire, nhìn nhận rằng quỹ An Sinh Xã Hội trong tương lai “sẽ khác đi một ít” với thế hệ trẻ.
Uỷ Ban Nghiên Cứu Cộng Hòa tại Hạ Viện đề nghị nâng tuổi hưu lên 70
Ý tưởng nâng tuổi hưu lên 70 là đề nghị của phía Ủy Ban Nghiên Cứu Cộng Hoà (RSC) tại Hạ Viện, do Dân Biểu Jim Banks (Cộng Hòa-Indiana) làm chủ tịch.
Theo tiêu chuẩn hiện nay người bước vào tuổi 65 có thể bắt đầu nộp đơn xin hưởng Medicare, RSC đề nghị kéo dài thêm 5 năm, có nghĩa là phải chờ đến 70 tuổi, theo CBS News.
Tuổi về hưu để nhận tiền An Sinh Xã Hội cũng tăng lên 70, trong lúc hiện nay người ở độ tuổi từ 66 đến 67 có thể nhận trọn số tiền này.
Lý do cần tăng tuổi về hưu được RSC nêu ra là “phép màu y khoa” giúp con người sống lâu hơn. Trong khi số lượng người cao niên gia tăng, sinh suất Mỹ lại giảm, nên không có đủ thế hệ trẻ làm việc để cáng đáng các mức chi tiêu cho ngân sách.
Các nhà phê bình cho rằng những đề nghị như thế của các chính trị gia Cộng Hòa đều thiếu chi tiết cụ thể và không giải quyết được những tác động và hậu quả rộng lớn hơn. Trọng tâm dường như chỉ tập trung vào các mối quan tâm về tài chính, bỏ qua những khó khăn khó lường mà người Mỹ cao niên có thể gặp phải nếu phải làm việc lâu hơn để được hưởng trợ cấp hưu trí. Việc không có một kế hoạch toàn diện làm dấy lên nghi ngờ về cam kết thực sự của các chính trị gia này trong việc bảo vệ lợi ích của người dân Mỹ.
Đảng Cộng Hòa lập luận rằng những thay đổi đối với quỹ An Sinh Xã Hội và Medicare là cần thiết do dự kiến thiếu hụt kinh phí, vì theo dự trù, quỹ sẽ cạn kiệt vào năm 2035. Điều này có thể làm giảm lợi ích cho người thụ hưởng, các khoản tiền có thể giảm xuống khoảng 75% đến 80% so với toàn bộ số tiền mà họ xứng đáng được hưởng sau khi đóng góp suốt cả cuộc đời làm việc. Ngoài ra, Medicare cũng đang đối mặt với những thách thức về tài chính khi số lượng người cao tuổi trong nước tăng lên.
Do đó, phía Cộng Hòa đề nghị cắt giảm chi tiêu và tăng số tuổi về hưu lên 70 như một giải pháp nhằm hoá giải vấn đề.
Những người chỉ trích cho rằng những thay đổi mà Cộng Hòa đề nghị sẽ làm trầm trọng thêm tình trạng mất an ninh, tạo khủng hoảng tiền hưu cho giới cao niên sau này. [đ.d.]
Dù được tăng lương, công chức CSVN vẫn bỏ chạy vì không đủ sống
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Công chức, viên chức nhà nước CSVN vẫn theo nhau bỏ việc vì lương không đủ sống dù được tăng lương từ đầu Tháng Bảy.
Trang mạng của chính quyền trung ương ngày Chủ Nhật, 9 Tháng Bảy, dẫn lại bản tin của TTXVN nói rằng “Tình trạng công chức, viên chức thôi việc, bỏ việc vẫn tiếp diễn.” Đây là điều được Bộ Nội Vụ nêu ra giữa tuần qua khi tổ chức hội nghị với các địa phương.

Hội nghị có mục đích “sơ kết sáu tháng đầu năm, triển khai nhiệm vụ công tác sáu tháng cuối năm 2023” với sự tham dự của lãnh đạo 63 tỉnh, thành phố cả nước. Trong đó, người ta thấy nêu ra tình trạng công chức, viên chức bỏ chạy, đồng thời, lại phải tuyển dụng những người thay thế.
Theo các con số nêu ra trên bản tin, trong sáu tháng đầu năm này, sở nội vụ các địa phương đã tuyển dụng 2,242 công chức và 12,002 viên chức, gộp chung là 14,244 người điền thế vào vị trí những công chức, viên chức bỏ chạy trong khoảng hai năm qua. Không thấy nêu ra con số công chức viên chức bỏ chạy từ giữa năm 2022 đến thời điểm hiện tại.
Trong guồng máy hành chính, công quyền tại Việt Nam, công chức là người được nhà nước tuyển dụng và bổ nhiệm vào một ngạch công chức hoặc được giao cho một công vụ thường xuyên trong một cơ quan nhà nước ở trung ương hoặc tại các địa phương. Người này được lãnh lương từ ngân sách nhà nước mà Quốc Hội biểu quyết hàng năm.
Còn viên chức là những người cũng được nhà nước tuyển dụng nhưng làm ở những “đơn vị sự nghiệp công lập” theo chế độ hợp đồng làm việc, có thời hạn hay không có thời hạn. Tiền lương thì lấy từ “quỹ lương” của cơ quan này (có thu hay không có thu). Như vậy, bác sĩ, y tá, giáo viên, chuyên viên nghiên cứu khoa học, có thể chỉ là viên chức, không phải công chức.
Chỉ thấy Bộ Nội Vụ nêu lại con số hơn 38,000 công chức, viên chức trong guồng máy nhà nước bỏ chạy từ đầu năm 2021 đến giữa năm 2022. Nguyên nhân chính là đồng lương quá thấp, không đủ sống trong khi trách nhiệm và áp lực công việc quá nặng nề. Số người bỏ chạy phần lớn là giáo viên và bác sĩ, y tá.
Năm ngoái, nhiều bản tin, bài viết đã phơi bày thực trạng thê thảm của công chức cán bộ CSVN với đồng lương chết đói. Một bác sĩ sau sáu năm học và thêm một năm rưỡi thực tập mới được cấp giấy phép hành nghề, “lương chưa được nổi 3 triệu đồng” sau khi trừ bảo hiểm y tế. Tương tự, lương của giáo viên cũng chỉ khởi đầu được hơn 3 triệu đồng, sau đó dần dần được nâng bậc thì sẽ đỡ hơn nhưng mất nhiều năm.

Từ đầu Tháng Bảy này, lương căn bản công chức viên chức được tăng từ 1,490,000 đồng (khoảng $63) lên thành 1,800,000 đồng (hay khoảng gần $79). Từ mức căn bản này, tiền lương được nhân với một hệ số tùy theo bậc lương. Dù vậy vẫn là mức lương chết đói trong khi vật giá tiếp tục leo thang, số công chức, viên chức mà nhà cầm quyền tuyển dụng vào chưa được một phần ba số người bỏ chạy.
Theo báo cáo kể trên, trong năm 2022, cả nước có hơn 16,000 giáo viên bỏ việc, tính trung bình, cứ 100 giáo viên thì một người bỏ việc. Còn gần 10,000 viên chức tại các cơ sở y tế công đã nghỉ việc từ đầu năm 2021 đến giữa năm 2022, trong đó có hơn 5,000 bác sĩ y tá.(TN) [đ.d.]
























