Sản phụ lại chết sau khi ‘vượt cạn’

GIA LAI (NV) Khoảng 5 giờ rưỡi sáng ngày 24 tháng 12, thêm một sản phụ qua đời sau cơn vượt cạn tại bệnh viện Gia Lai. Cái chết của sản phụ Nguyễn Thị Bình 34 tuổi và trẻ sơ sinh đã khiến gia đình nạn nhân phẫn nộ.









Thêm một sản phụ qua đời sau khi lâm bồn. (Hình: Việt Nam Net)


Trong khi đó, phó giám đốc bệnh viện Gia Lai, ông Bạch Anh Hùng chỉ lên tiếng xác nhận và hứa hẹn sẽ “thành lập hội đồng khoa học để xem xét trách nhiệm của các y bác sĩ trực.”


Hồ sơ bệnh án cho biết, bà Bình nhập viện khoảng 11 giờ đêm 23 tháng 12 để chờ sinh. Ðến 5 giờ rưỡi sáng ngày 24 tháng 12, bà Bình hạ sinh một bé trai nặng 3.6 kg. Sau khi đứa trẻ lọt lòng mẹ, bà Bình trở mệt, vật vã và tắt thở trên giường bệnh. Vài tiếng đồng hồ sau, bé trai sơ sinh – con của bà Bình, cũng qua đời.


Theo báo Tiền Phong, ông Bạch Sĩ Hùng xác nhận rằng các chỉ số siêu âm cho thấy tình trạng của sản phụ và thai nhi đều bình thường. Ông này cho biết, vì lẽ này mà các bác sĩ trực quyết định để bà Bình sinh thường mà không cần phải mổ.


Tuy nhiên, cuối cùng, theo nhận định của chính ông bác sĩ phó giám đốc bệnh viện Gia Lai, bà Bình lâm vào tình trạng “hội chứng tắc mạch ối,” tức là nước ối vào máu làm sản phụ bị tắc phổi, tắt mạch não… Còn bé sơ sinh có thể đã hít phải nước ối nên bị nghẹt đường hô hấp dẫn đến tử vong.


Cũng theo báo Tiền Phong, thi thể hai mẹ con sản phụ xấu số được đưa về quê nhà an táng.


Hôm 18 tháng 12 tại tỉnh Quảng Ngãi cũng đã diễn ra một cuộc hội thảo nói về tình trạng “tai biến sản khoa” xảy ra liên tiếp suốt thời gian gần đây. Thực trạng bệnh viện để chết người vì “sai lầm y khoa” được đưa lên bàn mổ. Phúc trình của cuộc hội thảo cho rằng Việt Nam là quốc gia “cá biệt” vì chưa hề nghiên cứu cũng như công bố các tài liệu nhìn nhận thực trạng này.


Phúc trình của Bác Sĩ Phan Quý Nam, cựu giám đốc bệnh viện Nguyễn Tri Phương cho rằng 600 bệnh viện lớn, nhỏ ở Việt Nam đều báo cáo láo khi nói rằng không hề phát nhầm thuốc cho một bệnh nhân nào, trong khi điều trị hàng triệu người mỗi năm. Theo ông, chỉ vì sợ để xảy ra sai sót thì thành tích cả năm của bệnh viện bị phủ nhận, cho nên các giám đốc bệnh viện đều phải nói láo. Ông Phan Quý Nam nói: “Vì không ai dám nói sự thật nên không ai tìm ra được nguyên nhân. Vì không biết nguyên nhân nên không ngăn ngừa được và vì vậy mà các y bác sĩ đã làm chết người liên tiếp, từ năm này đến năm khác.”


Báo Sài Gòn Tiếp Thị còn tường thuật vụ một cán bộ y tế của một bệnh viện lớn khẳng định rằng các vụ “tai biến sản khoa” xảy ra liên tiếp tại bệnh viện Quảng Ngãi suốt 6 tháng đầu năm 2012 vì nhiều nguyên nhân. Theo ông, các nguyên nhân đáng kể làm chết sản phụ và trẻ sơ sinh hàng loạt tại bệnh viện Quảng Ngãi gồm việc nhân viên y tế không được huấn luyện đầy đủ; thù lao, lương tháng của cán bộ y tế quá thấp khiến họ không làm việc tận tình; bệnh viện thiếu máy móc, thiết bị… Theo báo Sài Gòn Tiếp Thị, sau khi công khai nhận định của mình, ông cán bộ nói trên đã bị Bộ Y Tế khiển trách thậm tệ.


Dẫn chứng này của báo Sài Gòn Tiếp Thị cho thấy nhận định của ông Phan Quý Nam là khá chính xác. (PL)

Noel nhớ Má

 


Diệp Bảo Khương


 


Tối hôm qua tôi cùng thằng út đạp xe dạo một vòng chung quanh nhà ngắm thiên hạ giăng đèn kết hoa mừng ngày Chúa ra đời. Bánh xe quay đều đưa hai cha con tôi lang thang từ đầu trên tới xóm dưới. Có lẽ kinh tế còn èo uột khiến cho xóm láng giềng gần tiết kiệm nhiều hơn mọi năm nên có nhà đèn sáng như sao sa, có nhà tối đen như đêm ba mươi không bằng.









Hình minh họa: Khoa Vũ/Người Việt


Về đến nhà mình, ngõ trước sân sau gì cũng không có một ngọn đèn làm… thuốc. Con tôi thắc mắc sao đã gần đến ngày lễ rồi tôi vẫn chưa trưng bày gì hết. Tôi lặng thinh hồi lâu rồi mới nói:


-Ðâu phải lần đầu đâu con. Ðây là lần thứ hai nhà mình không đón Giáng Sinh rồi, con không nhớ sao!


Con tôi gật đầu, buồn buồn ngoái nhìn qua nhà hàng xóm rồi lặng lẽ dắt xe đạp vô ga ra cất.


Tôi nhớ những năm trước, cứ vừa xong lễ Thanksgiving, chúng tôi đã chuẩn bị trang hoàng nhà cửa với hy vọng nhà mình sẽ là nhà đón mừng Noel sớm và đẹp nhất trong xóm.


Trước đó một tuần, chúng tôi cắt cỏ sạch sẽ, tỉa lại cây cối cho gọn gàng, ngăn nắp. Tôi đã uốn nắn và tạo dáng cho những cây cảnh quanh nhà, như cây sồi với tàng lá tròn xoe như chiếc nấm rơm xinh xinh mà tôi đã bỏ biết bao công sức bấy lâu mới có được. Cây Holly Tree cũng vậy, đem từ vườn ươm về nó cứ như người rừng, lá cành chen nhau lung tung nhìn mất thẩm mỹ vô cùng. Thế là tôi vừa cắt xén vừa nắn ép nó vào khuôn phép, bây giờ cô nàng đã có dáng một cây thông xanh um, điểm thêm những chùm trái chín đỏ tươi lấp ló trong ngàn lá, nhìn duyên dáng lắm. Cây cọ cũng chịu chung một số phận, cứ tàu lá nào rủ xuống là tôi chặt trụi, chỉ để một ít trên ngọn, trông như những bàn tay khổng lồ chỉa thẳng lên trời xanh, xôn xao vẫy gọi những đám mây trời lửng lơ bay qua lại.


Mỗi năm chúng tôi thiết kế đèn đóm theo chủ đề khác nhau, không năm nào giống năm nào hết.


Có năm tôi treo đèn theo đề tài Vườn Hoa Cây Cảnh. Chiếc Nấm Rơm trở thành cây cam lúc liễu trái đủ màu đủ sắc.


Chàng cọ lẳng lơ đóng vai trái thơm xứ Hạ Uy Duy có mái tóc lởm chởm lấp lánh ánh đèn xanh biếc, diện chiếc áo màu vàng tươi khoe đủ cả trăm cả nghìn mắt nhấp nha nhấp nháy.


Nàng thông điệu đà đội chiếc vương miện đỏ rực trên đầu, trong lúc xiêm y là những bóng đèn màu sắc sặc sỡ đang cuống quýt đuổi nhau chạy vòng vèo lên xuống. Chẳng biết loanh quanh như vậy hoài đời đèn có mỏi mệt không nữa!


Lần khác chúng tôi ngầm tri ân nước Mỹ bằng cách trang trí cho tất cả cây cối, nhà cửa chỉ với ba màu trắng, xanh và đỏ. Mỗi lúc lên đèn nhà tôi cứ như là một lá cờ sao vĩ đại đang ngạo nghễ khoe màu khoe sắc, góp phần tô điểm cho đất nước đã cưu mang mình.


Mặt trời vừa đi ngủ là hình như tất cả các vì sao trên trời đều sa xuống, nhóm vui đùa trên các cây cỏ, nhóm nhảy múa trên viền mái nhà, hình như chúng cũng muốn góp phần nhộn nhịp cùng gia đình chúng tôi vui đón một mùa lễ hội thật an lành no ấm.


Ai đi qua nhà cũng đều ngừng lại trầm trồ chỉ trỏ làm chúng tôi vui lây, tạm quên đi cái hóa đơn điện sẽ làm cho tôi méo cả mặt. Ðúng là ở đời thú vui nào cũng có giá của nó cả.


Bảy năm qua nhà chúng tôi lúc nào cũng “đèn hoa giăng đầy ngõ” như vậy hết, nhất là những lần có Tía Má ở chung. Tôi không sao quên được nụ cười trên khuôn mặt nhăn nheo của má mỗi khi bà ngồi trên xe lăn để cho tôi đẩy đi ngắm đèn trong xóm. Ði ngang nhà nào má tôi cũng xuýt xoa khen sao họ trang trí đẹp và khéo quá, và bà bảo tôi xứ Mỹ này thật là sung túc thịnh vượng nên cách họ đón mừng lễ hội cũng khác hơn quê xưa.


Lạ một điều là khen ai thì khen, chứ những gì cha con tôi bỏ công ra chăm sóc cho nhà của mình, bà không khen một tiếng. Tôi chờ lâu quá bèn hỏi tại sao thì chỉ nhận được tiếng trả lời:


-Thằng tía mày!


Cuối xuống nhìn, tôi thấy ánh mắt của má tôi rạng rỡ khác thường, dường như những ánh đèn màu đang lung linh tỏa sáng trong đôi mắt đã mờ dần theo số tuổi.


Tôi hy vọng má con tôi sẽ còn rất nhiều lần đón mừng Giáng Sinh với nhau. Nhưng rồi tất cả mọi háo hức chờ đón Noel cho năm đó bỗng dưng đổ sụp.


Chiều hôm ấy đi làm về, mở cửa phòng, tôi thấy vắng tanh vắng ngắt không một bóng người. Tía Má tôi âm thầm về Việt Nam không cho chúng tôi hay. Tôi chết lặng vì tôi biết Tía Má yếu lắm. Liệu có đủ sức ngồi trên máy bay với chừng đó thì giờ không? Lỡ có đau ốm bệnh tật, các con đều ở xa thì biết xoay xở như thế nào? Bao nhiêu lo âu chiếm hết những suy nghĩ trong đầu. Tôi buồn vô cùng, buồn đến nỗi năm đó tôi nhất quyết không trang hoàng nhà cửa, không treo đèn treo đóm vì còn gì vui nữa mà đóm với đèn.


Tuy vậy, những mong mỏi còn có dịp được đón Tía Má về sống chung vẫn còn đầy âm ấp trong tôi. Tôi đi tìm mua những vật dụng ở các cửa hàng họ bán hạ giá sau X-Mas, hầu để chuẩn bị cho một đề tài khác vừa chớm hình thành trong đầu, và tôi quyết chí năm nay sẽ làm lạ hơn, lộng lẫy hơn những lần vừa qua, để cho Tía Má thấy thằng con có óc sáng tạo khác người như thế nào.


Nhưng bao nhiêu toan tính, ước mơ không bao giờ còn thực hiện được. Chỉ không đầy năm tháng tính từ ngày Tía Má tôi về quê, hung tin chấp chới bay về: Vĩnh viễn từ nay tôi không còn mẹ ở trên đời này nữa.


Hơn tám tháng trôi qua rồi nhưng niềm đau vẫn còn nhói trong lòng. Cứ gần đến ngày lễ Christmas là tôi cảm thấy buồn tủi hơn bao giờ hết. Nhìn thiên hạ nhộn nhịp nào đèn màu, nào cây thông Giáng Sinh, nào hoa quả quà cáp là tôi nhớ má tôi lắm. Nhớ dáng má ngồi trên xe lăn nheo nheo mắt ngắm đèn, nhớ nụ cười móm mém khi tôi hỏi má tôi có hài lòng khi thấy con mình có những ý tưởng ngộ nghĩnh trong cách trang hoàng cho lễ lộc.


Tôi ngồi lặng lẽ một mình trên chiếc xe lăn của má để lại, dõi mắt nhìn đèn màu nhà hàng xóm cứ nhấp nha nhấp nháy hoài. Ðèn ơi, má tôi đi xa lắm rồi, không về nữa đâu, đừng có nháy mắt đợi chờ nữa, đèn nhé!


Ủa, sao tự dưng mắt tôi nhòe nhoẹt như thế này, bụi bay vào mắt cay quá…

Trận Thường Ðức, cuộc thư hùng Nam-Bắc cuối cùng

* Vann Phan


 


Dẫn nhập


 


Mặc dù trận đánh tại Thường Ðức (từ ngày 15 Tháng Tám đến ngày 8 Tháng Mười Một năm 1974), cũng như trận Long Khánh hồi Tháng Tư năm 1975, không phải là trận đánh sau hết trong Chiến Tranh Việt Nam, nhưng đây phải được coi là cuộc đọ sức cuối cùng trong số hằng trăm, hằng nghìn trận thư hùng lớn, nhỏ của quân đội hai miền Nam-Bắc, một trận Ðiện Biên Phủ khác trên chiến trường Việt Nam mà kẻ chiến thắng là Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.


 


Có nhiều lý do dẫn tới nhận định trên:


1. Lý do thứ nhất là mức độ dữ dội của trận đánh tại Thường Ðức khi chưa bao giờ có đông đến như thế các lực lượng tham chiến và hỏa lực tập trung của cả hai bên trên một chiến trường nhỏ hẹp chỉ gồm có ngọn Ðồi 1062 và các đồi phụ chung quanh với cao điểm trận đánh kéo dài chưa đầy một tháng.


2. Lý do thứ hai là trận đánh này, dù mức độ ác liệt chỉ thua sút có trận Cổ Thành Quảng Trị và trận An Lộc, lại không được nhiều người biết đến do địa thế hẻo lánh của vùng giao tranh (giáp giới với vùng Hạ Lào) và do tình hình chính trị vào những ngày cuối của cuộc Chiến Tranh Việt Nam quá sôi động khiến báo chí Tây phương, vốn rất ồn ào, không đưa tin đúng mức vì họ không kịp hiểu hết tầm mức quan trọng của trận đánh mang ý nghĩa của một “cuộc thăm dò khả năng chiến đấu một mình” của quân đội miền Nam Việt Nam chống lại các lực lượng Cộng Sản sau khi quân chiến đấu Hoa Kỳ đã rút về nước.


3. Lý do thứ ba là số lượng cao của các lực lượng tinh nhuệ tham chiến: Quân đội Nhân dân Cộng Sản Bắc Việt có Sư đoàn 304 Ðiện Biên cùng Sư đoàn 324B và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa có Sư Ðoàn Nhảy Dù.


4. Lý do thứ tư là cán cân thăng bằng về hỏa lực và nhân sự giữa đôi bên coi như đã được tái lập sau khi sau khi các lực lượng chiến đấu của Hoa Kỳ đã thực sự rút lui khỏi chiến trường, đem theo luôn sức yểm trợ mạnh mẽ của máy bay oanh tạc và hải pháo của Không Quân, Hải Quân và Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ, trong khi, về mặt súng nặng, quân Bắc Việt đã đưa vào sử dụng một số trọng pháo tân tiến chưa thấy dùng trong Mùa Hè Ðỏ Lửa cách đó hơn hai năm. (Yếu tố này được đề cập tới để các nhà viết quân sử không còn lý do nào để bảo rằng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa có ưu thế về hỏa lực trong mọi trân đánh so với Quân đội Nhân dân Cộng Sản Bắc Việt.)


5. Lý do sau cùng là lòng quyết chiến, quyết thắng của cả đôi bên trong trận đánh khi Sư đoàn 304 Ðiện Biên, sau khi đã chiếm được Quận lỵ Thường Ðức và ngọn Ðồi 1062, một cao điểm chiến lược cực kỳ hung hiểm, chính thức thách đấu vời Sư Ðoàn Nhảy Dù để phân định cao thấp trong một trận đánh mà từ thời điểm cho tới chiến trường đều do họ chọn lựa.


Một số tài liệu về trận đánh này cho biết chính Cộng quân đã dùng giàn thun bắn thư rơi khiêu chiến, “thách ‘Ngụy’ Dù lên đánh”. Phải biết rằng phe Cộng Sản vẫn hết sức ấm ức khi đành chấp nhận thảm bại trong trận chiến Cổ Thành Quảng Trị hồi Mùa Hè năm 1972 sau khi bị các lực lượng Thủy Quân Lục Chiến và Nhảy Dù của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, có sự yểm trợ của hỏa lực hùng hậu của Hải Quân, Thủy Quân Lục Chiến và Không Quân Hoa Kỳ, đánh cho tan tác, để rồi các lực lượng “Bộ đội Cụ Hồ” tinh nhuệ dưới quyền Tướng Võ Nguyên Giáp tham chiến đành phải rút lui “không còn manh giáp”. (1)


Với các lý do được kể ra ở trên, chiến thắng của các lực lượng Nhảy Dù trước quân Cộng Sản phải được coi là hết sức oanh liệt và dứt khoát. Sau gần ba tháng trời, trận đánh kết thúc với việc các lực lượng Nhảy Dù của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa – dưới quyền chỉ huy tổng quát của các Tướng Ngô Quang Trưởng và Lê Quang Lưỡng – tiêu diệt gần như toàn bộ các lực lượng tham chiến của Cộng Sản Bắc Việt bên trong và chung quanh ngọn đồi chiến lược 1062, khẳng định trước các nhà viết Quân sử thế giới tính ưu việt của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa so với Quân Ðội Nhân Dân Cộng Sản Bắc Việt. (2)


Bài viết này được thực hiện dựa trên tài liệu nhan đề “33 Năm Nhớ Về Mặt Trận Thường Ðức” của Ðại Úy Võ Trung Tín và Ðại Úy Nguyễn Hữu Viên, cả hai đều là sĩ quan của lực lượng Nhảy Dù, và đã được phổ biến rộng rãi trên mạng lưới điện toán từ Tháng Mười Một năm 2008.


 


Bối cảnh chiến trận


 


Trong phần nhận định tổng quát về bối cảnh cuộc chiến, các tác giả viết:


“Sau khi Hiệp Ðịnh Paris được ký kết vào cuối Tháng Giêng 1973, tình hình chiến cuộc Việt Nam tạm lắng dịu… Vào những tháng cuối năm 1974, sau khi trao đổi tù binh với Hoa Kỳ xong xuôi, [Cộng Sản] Bắc Việt không ngần ngại bắt đầu vi phạm Hiệp Ðịnh Ba Lê để thực hiện ý đồ xâm lăng thôn tính Miền Nam bằng võ lực…”


“Song song với việc Cộng Sản Bắc Việt mở mặt trận lớn đầu tiên tại Vùng 1 Chiến Thuật với ý đồ cầm chân các đơn vị Tổng Trừ Bị của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đồng thời ào ạt di chuyển bộ đội trên đường mòn Hồ Chí Minh vào các Quân Khu 2 và 3, hai Sư đoàn 304 và 324B Bắc Việt, cùng các Trung đoàn Pháo, Chiến xa bất thần đánh chiếm quận Thường Ðức thuộc tỉnh Quảng Nam là một điểm chiến lược nhờ địa thế núi rừng hiểm trở…”


“Ðịa hình Thường Ðức rất hiểm yếu, ba bề là núi cao, có nhiều dốc dựng đứng. Phía Ðông bằng phẳng, từ quận Ðiện Bàn trên giao điểm Quốc Lộ 1, Liên Tỉnh Lộ 4 chạy dọc theo Sông Vu Gia dẫn vào Thường Ðức nằm ngay ngã tư Liên Tỉnh Lộ 4 và Quốc Lộ 14 và cũng là nơi hợp lưu của hai con Sông Côn và Sông Vu Gia nước sâu, chạy dài từ Tây sang Ðông. Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa cho thành lập quận này nhằm cắt đứt con đường 14, không cho Cộng quân sử dụng để di chuyển vào Nam…”


Nói đến các động lực dẫn đến việc Cộng Sản Bắc Việt xua quân lấn chiếm Chi Khu Thường Ðức và việc Trung Tướng Ngô Quang Trưởng, Tư Lệnh Quân Ðoàn I và Vùng I Chiến Thuật, giao cho Sư Ðoàn Nhảy Dù trọng trách tái chiếm quận này, các tác giả viết:


“Về mặt chiến lược, Thường Ðức là một vị trí quan trọng xuất phát các cuộc hành quân trinh sát [của các lực lượng Việt Nam Cộng Hòa], khống chế con đường tiếp liệu Trường Sơn Ðông mà Cộng Sản Bắc Việt vừa mới khai dựng sau ngày ký hiệp định 27/1/1973. Từ phía Bắc, quân dụng và chiến cụ theo đường mòn Hồ Chí Minh đưa từ A Lưới đến A-Shau qua Trào, đến Bến Giàng nằm trên Liên Tỉnh Lộ 4 cách Thường Ðức không xa. Tại đây quân CSBV có những kho lẳm tồn trữ quân dụng tiếp tế cho mặt trận Quân Khu Năm.”


“Về chính trị, với việc chiếm đóng Thường Ðức, Hà Nội có thể đánh giá được phản ứng của Hoa Kỳ và khả năng viện trợ quân sự cho Sàigòn. Về quân sự, Hà Nội có thể đánh giá khả năng phản kích, cơ động và hỏa lực yểm trợ chủ lực VNCH ở Quân Khu 1, đặc biệt là các lực lượng Tổng Trừ Bị cơ động chiến lược (Nhảy Dù).”


“Ðối với Việt Nam Cộng Hòa, trận chiến Thường Ðức đánh dấu việc vi phạm ngưng bắn của CSBV đã đến một mức độ nghiêm trọng mới. Thường Ðức trở thành Quận lỵ đầu tiên của VNCH rơi vào tay Cộng Sản sau ngày ngưng bắn. Ðại Lộc và Ðà Nẵng [nơi đặt bản doanh của Bộ Tư Lệnh Quân Ðoàn I, Vùng 1 Chiến Thuật] sẽ bị đe dọa nghiêm trọng từ hướng Tây chỉ cách thung lũng sông Vu Gia.”


Các tác giả liệt kê lực lượng địch và bạn tham chiến như sau:


Lực lượng địch tham chiến gồm có:


– Sư đoàn 324B gồm các Trung đoàn 29, Trung đoàn 6 và Trung đoàn 803 di chuyển từ phía Tây tỉnh Quảng Trị xuống tỉnh Quảng Nam;


– Sư đoàn 304 Ðiện Biên, Tư lệnh là Trướng Công Phê, Chính ủy là Trần Bình chỉ huy trực tiếp trận chiến, gồm 3 Trung đoàn 66, 24 và 36 vừa tham gia trận đánh chiếm căn cứ Dak Pek ở phía Bắc tỉnh Kontum vào giữa Tháng Năm đã bí mật di chuyển vào khu vực Thường Ðức;


– Trung đoàn 31 thuộc Sư đoàn 2 CSBV tăng viện vào lúc cuối trận chiến;


– 2 tiểu đoàn bộ đội địa phương Quảng Ðà;


– Một Trung đoàn Pháo và Trung đoàn Chiến Xa…


(Các tác giả cũng ghi nhận rằng, về mặt súng nặng, các lực lượng Cộng Sản Bắc Việt đã đưa vào sử dụng loại súng cối 160 ly có sức công phá lớn, ngoài các loại vũ khí nặng khác mà họ từng sử dụng trong trận chiến như hỏa tiễn 122 ly, sơn pháo 130 ly, pháo 105 ly, pháo 85 ly, cối 82 ly và cối 61 ly.)


“Lực lượng bạn:


– Tiểu Ðoàn 79 Biệt Ðộng Quân Biên Phòng;


– Hai Ðại Ðội Ðịa Phương Quân;


– Một Ðại Ðội Cảnh Sát Dã Chiến;


– Một Trung Ðội Viễn Thám;


– 16 Trung Ðội Nghĩa Quân;


– Lữ Ðoàn 1 Nhảy Dù do Trung Tá Nguyễn Văn Ðỉnh làm Lữ Ðoàn Trưởng, gồm 3 Tiểu Ðoàn 1, 8, 9 Nhảy Dù và Tiểu Ðoàn 1 Pháo Binh Nhảy Dù;


– Lữ Ðoàn 3 Nhảy Dù do Trung Tá Lê Văn Phát làm Lữ Ðoàn Trưởng, gồm 3 Tiểu Ðoàn 2, 3, 6 Nhảy Dù và Tiểu Ðoàn 2 Pháo Binh Nhảy Dù.


 


Một số diễn tiến tiêu biểu trong trận Thường Ðức


 


Về diễn tiến các cuộc giao tranh vô cùng ác liệt trong trận Thường Ðức, nhất là trận đánh để tái chiếm Ðồi 1062 đã lọt vào tay Cộng Quân sau khi họ tràn ngập Chi Khu Thượng Ðức ngày 7 Tháng Tám năm 1974, xin trích dẫn một đoạn tiêu biểu trong bài viết của hai tác giả Võ Trung Tín và Nguyễn Hữu Viên:


“Tiểu Ðoàn 1 Nhảy Dù tấn công 1062:


Trời sẫm tối, chờ bắt tay với Tiểu Ðoàn 9 không được, Ðại Ðội 11 phải tạm đóng quân đêm tại B và B1. Ðêm đó, đặc công địch bò trở lại đột kích B1 bằng B-40 rồi bỏ chạy. Chuẩn Úy Tuyến, Trung Ðội Trưởng, bị hy sinh. Sáng hôm sau, 20/8/1974, địch pháo kích mạnh mẽ bằng đạn 122 ly vào B và B1 nhưng không chính xác nên [ta] không bị tổn thất. Khoảng 11 giờ trưa, Thiếu Tá Quý và Ðại Ðội 14 bắt tay với Tiểu Ðoàn 9 cũng xuất hiện và đóng chốt tại B2.


Kế đó, TÐ1ND tiếp tục tiến về cứ điểm C, một tiền đồn mạnh mẽ của quân CS Bắc Việt. Ðại Ðội 14 đi đầu và chạm địch. Thiếu Tá Nguyễn Văn Quý đi với cánh quân bọc hậu là Ðại Ðội 11 của Ðại Úy Thế. Một phần vì địa thế hiểm trở, thêm vào đó yếu tố bất ngờ không còn nữa. Ðịch đã chuẩn bị sẵn sàng với hầm hố kiên cố để đón Ðại Ðội 14. Lại thêm rừng cây cổ thụ cao lớn, ta sử dụng pháo binh rất khó vì sợ đạn chạm ngọn cây nổ từ cao gây thương tích cho quân bạn…


Sau [3 ngày cầm cự] khi địch tháo chạy vì sự tấn công quá dũng mãnh của các chiến sĩ thiện chiến Tiểu Ðoàn 1 Nhảy Dù, hai Ðại Ðội 11 và 14 chia nhau bố trí lập vị trí phòng thủ sơ khởi để ngăn ngừa địch phản công. Một trận mưa cối sơn pháo 130 ly của Bắc quân bủa xuống, tiếng nổ vang khắp rừng già, khói phủ mù mịt trân địa. Nhờ bung rộng ra và hầm hố kiên cố của địch để lại, nên binh sĩ ta tránh được thiệt hại nặng nề bởi trận mưa pháo tập trung và chính xác này.


Càng tiến gần về 1062, địa thế càng hiểm trở, rừng rậm rạp hơn, cây to nhiều hơn, sườn dốc đứng hơn. Từ cứ điểm C nhìn lên mục tiêu, ở cao hơn 2 vòng cao độ (theo bản đồ quân sự tương đương 20 thước). Cách xa chừng 150 thước, ta thấy rõ địch đang lố nhố chạy tới, chạy lui tăng cường phòng thủ. Thiếu Tá Quý gọi xin pháo binh bắn “cắm chỉ” lên mục tiêu đó ngày và đêm. Ðây được gọi là mục tiêu D, một trong 5 đỉnh của 1062. Giữa C và D là một thung lũng (eo yên ngựa) sâu khoảng hơn 20 thước. Như vậy, quân ta nếu tấn công mục tiêu D, ít nhất phải vượt lên một dốc đứng cao tới hơn 40 thước. Từ D, địch thỉnh thoảng bắn trực xạ bằng đại bác và thượng liên xuống mục tiêu D, nhưng không gây thiệt hại đáng kể nào cho quân bạn.


Lúc này Tiểu Ðoàn 8 và 9 còn cách quá xa 1062, chỉ có Tiểu Ðoàn 1 là gần và đang ở cao địa, không ai bảo vệ cạnh sườn để tiếp ứng kịp thời. Ðịa thế địch hiểm trở, dễ thủ, khó công. Ðịch chuẩn bị chiến trường đợi ta với những trận địa pháo và hầm hố kiên cố. Ðỉnh 1062 có 5 đỉnh nhỏ. Năm đỉnh nhỏ này nằm theo thế liên hoàn, yểm trợ cho nhau bằng hỏa lực dễ dàng. Diện tích rộng khoảng 2 đại đội mới bao phủ nổi.


Tiểu Ðoàn 1 Nhảy Dù quyết định đột kích đêm và lợi dụng gió Ðông làm một trận hỏa công. Lực lượng xung kích gồm 2 Trung Ðội với Thiếu Úy Lê Văn Bá chỉ huy một Trung Ðội thuộc Ðại Ðội 14 và Thiếu Úy Trần Thanh Quang chỉ huy một Trung Ðội của Ðại Ðội 11… Ðại Ðội 11 làm thành phần trừ bị sẵn sàng tiếp ứng kịp thời cho lực lượng tấn công… Hỏa lực yểm trợ gồm súng cối 60 ly và 81 ly đã được chuẩn bị yếu tố tác xạ sẵn sàng.


Sáu giờ chiều, ánh sáng mặt trời trong rừng già đã tắt hẳn. Hai Trung Ðội bắt đầu xuất phát. Thiếu Úy Quang dẫn Trung Ðội đi bên trái, Trung Ðội của Thiếu Úy Bá bên phải. Họ giữ đội hình đi song song và cách nhau khoảng từ 30 đến 40 thước. Pháo binh 105ly của ta vẫn đều đều bắn cắm chỉ trên mục tiêu để địch lo trốn trong hầm, không ngóc đầu lên quan sat quân ta đang di chuyển. Một giờ, hai giờ, rồi ba giờ trôi qua.


Tình hình vẫn yên tĩnh, một thứ yên lặng ngộp thở, vì mọi người đều lo cho số phận của đồng đội mình. Hệ thống liên lạc vẫn tốt. Thiếu Úy Quang thì thầm trong máy:


– Rất gần địch, tiếng chửi thề của chúng nó nghe rõ mồn một, Ðích Thân.


– Ðược! Cẩn thận nghe Quang! Thiếu Tá Quý trả lời nho nhỏ trong máy với gọng Huế chay.


Bỗng nghe một loat đạn nổ bên phải rồi im lặng. Pháo binh [ta] ngưng tác xa, hai cánh quân vừa bắn vừa hô xung phong vang rền cả núi rừng hoang vu. Lửa bắt đầu cháy trên mục tiêu, nhiều nhất là bên cánh Thiếu Úy Quang. Bộ Chỉ Huy Tiểu Ðoàn 1 Nhảy Dù xin Pháo Binh chuyển tác xạ về hướng Tây để bắn chận quân địch. Tiếng của Quang vang trong máy:


– Chiếm được đỉnh rồi, Ðích Thân! Hầm quá nhiều và kiên cố, làm toàn bằng cây to. Mấy đứa con đang bung rộng chờ cánh quân bên phải!


Trời tối đen như mực, vẫn chưa liên lạc được Thiếu Úy Bá. Mười lăm phút sau, Thiếu Tá Quý đứng dưới mục tiêu C thấy trên D có từng cụm lửa lóe lên chen lẫn trận địa pháo bằng súng cối sơn pháo 130 ly của địch.


Tiếng của Quang vang lên trong máy:


– Chúng pháo dữ dội quá, Ðích Thân, nhưng hầm hố kiên cố, không sao!


“Rồi hàng loạt tiếng đạn AK-47 kêu rít, tiếng Quang hét trong máy:


-Chúng nó phản công, đông lắm! Cho Pháo Binh bắn trên đầu tôi, tụi nó đông như kiến! Mau lên! Pháo! Pháo mau lên!


“Ban đêm tời tối, Ðại Ðội 11 trừ bị cho Quang và Bá đang ở lưng đồi yên ngựa. Trung Ðội Thiếu Úy Bá thì không liên lạc được ngay từ loạt đạn đầu, sau này mới biết được là Bá và 4 binh sĩ đã hy sinh vì mìn Claymore… ngay từ lúc đó.


“Thiếu Tá Ngô Tùng Châu (Tiểu Ðoàn Trưởng) bảo Quý:


– Nếu thấy không được thì bảo Quang rút về, đừng hy sinh nhiều, ta sẽ tìm cách khác.


“Nhưng Quang không nghe lệnh (hoặc không thể nghe lệnh!). Hai Trung Ðội đột kích của Tiểu Ðoàn 1 Nhảy Dù đã gặp sự kháng cự phản công quá mãnh liệt, quân số địch rất đông. Từ đỉnh cao, khe núi, và các địa đạo trong rừng cây ùa ra như đàn ong vỡ tổ! Lính Nhảy Dù rỉa bắn không nghỉ tay. Trước khi gần hết đạn, Quang gọi Thiếu Tá Quý phải kêu Pháo Binh bắn đạn nổ chụp ngay trên đầu thí quân, quyết liều sống chết với quân Cộng Sản Bắc Việt. Thiếu úy Quang đã tập trung đạn của các binh sĩ bị thương, bảo họ rút, còn Quang thì ở lại bắn tới hết đạn và anh dũng hy sinh trên mục tiêu D…


“Các đạn pháo CVT đã sát hại 10 phần địch và 3 phần quân bạn. Xác địch và ta nằm ngổn ngang trên đỉnh Ðồi 1062. Trung Ðội của Thiếu Úy Quang có 15 chiến sĩ anh dũng hy sinh…”


 


Mức độ hy sinh không bờ bến của các chiến sĩ Nhảy Dù:


 


Về những hy sinh to lớn của các chiến sĩ Nhảy Dù tại mặt trận Thường Ðức như sự hy sinh vừa kể của Thiếu Úy Quang và 15 chiến sĩ thuộc trung đội dưới quyền của vị sĩ quan này, các tác giả viết: “’Cái giá’ để chiếm được Ðồi 1062 thực sự là một cái giá rất cao, cao nhất của chiến trận mà các chiến sĩ Dù đã gặp phải từ trước tới nay. Năm Tiểu Ðoàn Dù bị tổn thất nặng, nặng nhất là Tiểu Ðoàn 3 của Thiếu Tá Võ Thanh Ðồng, quân số hao hụt gần 50 phần trăm.”


Trong phạm vi của bài viết ngày hôm nay, chỉ xin trích dẫn một vài đoạn tiêu biểu trong bài viết của hai tác giả đã được đề cập tới, nói lên những gai lửa của trận chiến cùng những hy sinh, gian khổ không bút mực nào tả xiết mà các chiến sĩ Nhảy Dù đã cống hiến cho dân chúng miền Nam Việt Nam, chỉ với một mục đích không hề lay chuyển của Sư Ðoàn bách chiến, bách thắng này là bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ của miền Nam tự do trước cuộc tấn công xâm lược điên cuồng của Cộng Sản Bắc Việt, có sự yểm trợ tối đa của Cộng Sản Quốc Tế và sự đồng lõa, cố ý cũng có mà vô tình cũng có, của phần còn lại của thế giới hồi các thập niên 1950, 1960 và 1970 trong thế kỷ trước.


“Trước khi gần hết đạn, Quang gọi Thiếu Tá Quý phải kêu Pháo Binh bắn đạn nổ chụp ngay trên đầu thí quân, quyết liều sống chết với Cộng Sản Bắc Việt. Thiếu Úy Quang đã tập trung đạn của các binh sĩ bị thương, bảo họ rút, còn Quang thì ở lại bắn tới hết đạn và anh dũng hy sinh trên mục tiêu D (đã trích dẫn)… Một quả lựu đạn đã rơi trúng nơi trú ẩn của Thiếu Úy Ðoàn Tấn và Chuẩn Úy Ðến thuộc Ðại Ðội 81 khiến hai anh bị thương vong. Lúc quả lựu đạn vừa rơi tới, Thiếu Úy Tấn định nhào lại lấy thân mình che cho đồng đội, nhưng không kịp nữa…


Thiếu Tá Vân nghe tiếng Ðại Úy Ðàng hét trong máy xin pháo binh và phi cơ bắn lên đỉnh đồi, vì địch đã tràn ngập! Hai bên phải đánh cận chiến bằng lưỡi lê và lựu đạn, nhưng địch nhiều quá, cứ liều chết nhào tới tấn công. Ðại Úy Ðàng và anh em trong Ðại Ðội cầm cự, xông xáo, tả xung, hữu đột, người nào trên mình cũng bị nhiều vết thương, áo ướt đầy máu. Ðàng nguyên là cận vệ của Trung Tướng Nguyễn Viết Thanh.


Bộ Chỉ Huy Tiểu Ðoàn gọi 3 phi tuần khu trục giội bom napalm xuống đốt cháy sườn đồi. Sau đó, từng đợt pháo binh bắn hỏa tập trợ chiến. Sau khi pháo dứt, những cán binh Bắc Việt lại tràn lên thấy Ðàng bị thương nặng còn ngất ngư vì trúng nhiều mảnh, anh dùng hơi tàn rút súng định tự sát, thì người anh bị ghim như lông nhím. Ðàng ngồi chết trân mà đôi mắt hãy còn trợn trừng không khuất phục… Ðại Ðội 34 của Trung Úy Thư, lên tiếp ứng thì gặp địch tràn tới đánh tơi bời thật hung hiểm vô cùng! Ðịch hô: “Hàng sống, chống chết,” nhưng Thư cứ hăng máu lấy AR-15 quạt và kêu pháo binh bắn đạn nổ chụp lên đầu để cùng chết chung với 5 phần địch 1 phần bạn. Một mình Tiểu Ðoàn 3 Nhảy Dù mà phải cầm cự với cả Trung đoàn của Sư đoàn 304 [Ðiện Biên], địch cho các đơn vị thay phiên tấn công gần một ngày. Các sĩ quan dũng mãnh của Tiểu Ðoàn 3 Nhảy Dù như Ðại Úy Phạm Văn Thư, Thiếu Úy Tô Văn Nhị đã gọi pháo binh bắn lên đầu để cùng chết chung với hằng trăm xác địch…”


Về con số các chiến sĩ Nhảy Dù Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh trong chiến dịch kéo dài gần ba tháng trời tại Thường Ðức, thiết tưởng cũng chỉ cần nêu tên một số các sĩ quan ưu tú Dù đã bỏ mình trong trận chiến này -thêm vào con số hằng trăm, hằng nghìn chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa thuộc nhiều quân, binh chủng đã bỏ mình trong trận đánh- cũng đủ thấy mức độ hy sinh to lớn của tập thể chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong cuộc chiến bảo vệ miền Nam tự do trước đây, theo đúng nghĩa của tinh thần thượng võ và khí phách “chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.”


Qua bài viết của hai tác giả “35 Năm Nhớ về Mặt Trận Thường Ðức,” các sĩ quan Nhảy Dù sau đây đã bỏ mình ngay trên chiến trường: Thiếu Úy Hoàng Văn Tiến, Thiếu Úy Nghiêm Sĩ Thành, Chuẩn Úy Tuyến, Thiếu Úy Quang, Trung Úy Bằng, Trung Úy Khánh (Truyền Tin), Thiếu Úy Ðoàn Tấn, Chuẩn Úy Ðến, Trung Úy Vũ Ðức Tiềm, Ðại Úy Ngụy Văn Ðàng, Trung Úy Phạm Văn Thư, Thiếu Úy Tô Văn Nhị, Chuẩn Úy Bảo, Trung Úy Thịnh, Thiếu Úy Trần Ðại Thanh, Thiếu Úy Lê Hải Bằng… Một số sĩ quan khác có thể cũng đã tử trận trong chiến dịch tái chiếm Thường Ðức, mà vì lý do này hay lý do khác, đã không thấy được kể tên. Dĩ nhiên là con số Hạ Sĩ Quan và Binh Sĩ Thiên Thần Mũ Ðỏ hy sinh trong trận này còn cao hơn nhiều so vối số các sĩ quan tử trận.


 


Trận Thường Ðức ác liệt không thể tưởng


 


Sau hết, về cường độ các cuộc giao tranh và mức độ ác liệt của trận chiến Thường Ðức, hai tác giả đã đưa ra các nhận định sau đây trong bài viết của họ:


“Ðỉnh 1062 là một nấm mồ tập thể khổng lồ, chôn không biết bao nhiêu sinh mạng của cả hai bên. Mỗi khi quân ta vừa chiếm được 1062, thì lập tức địch dội pháo, điên cuồng xông lên quyết chiếm lại cho bằng được. Cả hai bên mất đi, giành lại đỉnh 1062 nhiều lần… ‘Cái giá’ để chiếm được Ðồi 1062 thực sự là một cái giá rất cao, cao nhất của chiến trận mà các chiến sĩ Dù đã gặp phải từ trước tới nay. Năm tiểu đoàn Dù bị tổn thất nặng, nặng nhất là Tiểu Ðoàn 3 của Thiếu Tá Võ Thanh Ðồng, quân số hao hụt gần 50 phần trăm (đã trích dẫn)…


Gần một tháng quần thảo, ta và địch đều bị tổn thất nặng quanh đỉnh 1062. Chiếm xong lại mất, mất rồi thì chiếm lại bằng mọi giá… Vào giờ này, lực lượng địch bu quanh 1062 dày đặc như ruồi bu quanh viên kẹo… Cối 75 ly và sơn pháo của địch từ những cao độ phía Tây Bắc bắn từng nhịp 4 trái, và bộ đội Bắc Việt từ hướng đó đồng loạt tiến vào. Cộng quân dùng chiến thuật biển người, chẳng điều động, ẩn núp gì cả. Lính Nhảy Dù đồng đứng dậy khỏi giao thông hào bắn trả mãnh liệt. Súng bắn không cần nhắm. Lựu đạn ném không cần lấy đà. Hàng hàng, lớp lớp Cộng quân rơi rụng…”


Theo lời hai tác giả, tổn thất chung cuộc của ta và địch sau ba tháng giao tranh là như sau:


“Từ khi khởi đầu chiến dịch Thường Ðức vào ngày 15 Tháng Tám, liên tục trong 3 tháng chiến đấu ác liệt quanh khu vực Ðồi 1062, các đơn vị Nhảy Dù đã thiệt hại đến 50 phần trăm quân số, với gần 500 chết và 2,000 bị thương. Sư Ðoàn Nhảy Dù sử dụng luân phiên tổng cộng 7 Tiểu Ðoàn trong chiến dịch này, và đến giữa Tháng Mười Một có đến 6 Tiểu Ðoàn hoạt động trong khu vực Ðồi 1062.”


“Ba Trung đoàn Cộng Sản Bắc Việt (24, 29, 66) gần như bị xóa tên với 2,000 bộ đội chết và 5,000 bị thương…”


“Cả hai bên đều kiệt sức sau một chiến dịch đẫm máu.” (Tài liệu: Col. William E. LeGro trong “Vietnam from Ceasefire to Capitulation”)


 


Từ trận chiến Thường Ðức đến cuộc Chiến Tranh Việt Nam


 


Trận đánh Thường Ðức, trận đọ sức cuối cùng của quân đội hai miền Nam, Bắc trong cuộc Chiến Tranh Việt Nam vừa qua, ngoài việc cho thấy tính ưu việt của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trước Quân đội Nhân dân Cộng Sản Bắc Việt, còn tiêu biểu cho những hy sinh không bờ bến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, bất kể họ là Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Ðộng Quân, Không Quân, Hải Quân, Bộ Binh, Ðịa Phương Quân hoặc Nghĩa Quân… qua cuộc chiến đấu bảo vệ miền Nam Việt Nam trước 1975 trong bối cảnh cuộc chiến dấu cho tự do của nhân loại bị phản bội khi chiếc tiền đồn chống Cộng tại Ðông Nam Á bị bỏ rơi một cách tàn nhẫn.


Không ai có thể tưởng tượng được rằng, chỉ vì một ngọn đồi khô cằn tại một quận lỵ đèo heo hút gió xa cách những vùng cư dân trù phú dưới miền đồng bằng duyên hải miền Trung, Bộ Tư Lệnh Quân Ðoàn I, Vùng I Chiến Thuật, đành phải chấp nhận đưa lá bài chủ lực của mình tại Vùng Hỏa Tuyến, là hai Lữ Ðoàn của Sư Ðoàn Nhảy Dù, vào trận địa để thanh toán mục tiêu, tức là nhổ cho bằng được cái chốt địch đang ngạo nghễ chiếm đóng Ðồi 1062 ngó xuống quận Thường Ðức đặng từ đó đưa pháo tầm xa về khống chế các cơ sở quân sự -trong đó có bản doanh của Quân Ðoàn I- và dân sự cùng phố phường, làng xã của dân chúng tại miền duyên hải Quảng Nam-Ðà Nẵng.


Phải biết rằng, trong tình thế lúc bấy giờ, các lực lượng Tổng Trừ Bị trấn đóng tại Quân Ðoàn I, như Sư Ðoàn Nhảy Dù và Sư Ðoàn Thủy Quân Lục Chiến cùng với các Liên Ðoàn Biệt Ðộng Quân thiện chiến, đang bị căng kéo và dàn mỏng đến mức tối đa trên địa hình hiểm trở của Vùng I Chiến Thuật, chiếc ải địa đầu của miền Nam Việt Nam, nơi xuất phát và cũng là nơi đánh dấu biết bao nhiêu trận đánh lớn trong cuộc Chiến Tranh Quốc-Cộng kể từ khi đất nước Việt Nam bị chia đôi bằng con sông Bến Hải cho tới năm 1975.


Ðiều rõ ràng nhất và cũng là điều nổi bật nhất chính là mức độ hy sinh rất cao, cao đến độ không bờ bến, của tất cả các lực lượng tham chiến trong chiến dịch chiếm lại Ðồi 1062 và giành lại quận Thường Ðức khỏi tay Cộng quân, trong đó phải kể tới rất nhiều lần các chiến sĩ Nhảy Dù đã kêu phi pháo dội bão lửa ngay trên đầu mình để thí một mạng của mình đổi lấy bốn, năm mạng của địch quân. Chưa có trận đánh nào mà, chỉ trong khoảng thời gian không đầy ba tháng, lại có nhiều sĩ quan ưu tú và binh sĩ kiên cường của Sư Ðoàn Nhảy Dù phải hy sinh tại mặt trận đến thế. Chưa có trận đánh nào mà, chỉ trong khoảng thời gian không đầy ba tháng, các lực lượng chính quy Cộng Sản Bắc Việt và du kích địa phương, đặc biệt là Sư đoàn 304 Ðiện Biên, đã phải tổn thất nặng nề đến như vậy, mặc dù, giống hệt như quân đội Pháp trong Trận Ðiện Biên Phủ 20 năm về trước, chính quân Cộng Sản là kẻ lựa chọn chiến trường và thời điểm giao tranh, tức là đúng vào lúc họ có được ưu thế chiến lược và chiến thuật cao nhất để bảo đảm rằng họ sẽ là kẻ chiến thắng trong trận thư hùng.


Những hy sinh vô bờ bến đó của các chiến sĩ Nhảy Dù càng trở nên cay đắng hơn khi, không đầy một năm sau, toàn bộ miền Nam Việt Nam đành rơi vào tay quân Cộng Sản vì lý do không phải quân đội và nhân dân miền Nam tự do yếu hèn mà chính vì sự phản bội trắng trợn của Ðồng Minh Hoa Kỳ và thái độ a dua đến mức trâng tráo của phần còn lại của thế giới vốn đã bị bùa mê, thuốc lú của Cộng Sản Quốc Tế làm cho ngu muội đi tự lúc nào. Những cái chết như thế, vào giờ thứ 25 của cuộc chiến, phải được coi là những thiệt thòi lớn lao nhất trong đời người chiến sĩ và đối với những người thân yêu của họ còn lại trên cõi đời.


Những người Việt Nam tị nạn Cộng Sản tại hải ngoại, mỗi khi đốt một ngọn nến, thắp một nén hương trước bàn thờ tổ quốc và anh linh các anh hùng, liệt nữ cùng các tử sĩ của Việt Nam Cộng Hòa nhân dịp Tết đến, Xuân về, hãy nhớ đến cách riêng những hy sinh to lớn của các chiến sĩ từng tham chiến tại mặt trận Thường Ðức vào những ngày tháng cuối của năm 1974 -y như những hy sinh của các chiến binh đánh trận Xuân Lộc hồi Tháng Tư năm 1975- bởi vì đây là những trận đánh để đời làm vang danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và làm xấu hổ những nhà viết sử đầy thiên vị của cả bạn lẫn thù đã và đang nỗ lực bôi nhọ sức chiến đấu dũng mãnh, tinh thần thượng võ và ý chí quyết chiến, quyết thắng của người chiến binh Cộng Hòa tại miền Nam Việt Nam, chỉ với mục đích không mấy lương thiện là chạy tội cho sự lầm mê và phản bội của thế giới khi họ cùng hè nhau bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa vào tay quân Cộng Sản đặng chuốc lấy hư danh rằng chính họ đã giúp “mang lại hòa bình và chấm dứt đổ máu cho dân chúng Việt Nam ở cả hai miền Nam, Bắc”. Chính sự cầu an và lòng thương hại không đúng chỗ đó của thế giới đã đẩy đưa dân tộc Việt Nam đến thảm cảnh ngày nay, khi toàn bộ một dân tộc gồm gần 90 triệu người đang phải sống lầm than cơ cực và thiếu tự do, dân chủ dưới ách cai trị vừa độc tài vừa ngu muội mà cũng vừa khiếp nhược trước ngoại bang của đảng Cộng Sản Việt Nam.


Thật chẳng được cái tích sự gì khi con, em những người tị nạn Việt Nam thuộc các thế hệ thứ nhì, thứ ba, thứ tư… phải đọc và phải học về lịch sử cuộc Chiến Tranh Việt Nam do chính các sử gia Hoa Kỳ viết, có sự tham khảo các sách báo tuyên truyền của Cộng Sản Việt Nam, mà trang nào, chương nào cũng chỉ đổ cái lỗi để mất miền Nam Việt Nam vào tay quân Cộng Sản Bắc Việt xâm lược hồi Tháng Tư năm 1975 cho dân chúng và chính phủ Việt Nam Cộng Hòa -đặc biệt là đổ thừa cho chính quyền Ngô Ðình Diệm độc tài, gia đình trị và chính quyền Nguyễn Văn Thiệu tham nhũng, bất lực cũng như viện lý do Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa thiếu khả năng chiến đấu- bất chấp các đánh giá trung thực và lương thiện của nhiều danh tướng mang các quốc tịch Mỹ, Pháp, Ðại Hàn, Úc Ðại Lợi, Trung Hoa Dân Quốc, và Israel về quân đội đó.


 


Lời cuối cho thiên anh hùng ca


 


Ðến đây, thiết tưởng không gì bằng hãy mượn lời thơ sau đây của SVSQ Lê Chiến, Khóa 8/72 SQTB Ðồng Ðế, Nha Trang, viết để tưởng niệm các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa tham dự mặt trận Thường Ðức năm 1974:


 


Giặc qua Sông Côn về Thường Ðức


Trong cơn gió lạnh cuối Trường Sơn


Quân ngược dòng sông đêm thao thức


Di binh, chuyển pháo tấn công đồn


 


Anh Biệt Ðộng Quân đêm phòng thủ


Nhìn qua ánh sáng lỗ châu mai


Thêm một đêm dài không giấc ngủ


Khói thuốc cay mờ trong mắt ai


 


Anh lính Ðịa Phương trong lô-cốt


Tay cầm ống phóng bảy-mươi-hai


Bên xóm nhà xa đèn ai đốt


Lập lòe ánh lửa bóng liêu trai


 


Anh lính Pháo Binh ghi tọa độ


Sẵn sàng yểm trợ pháo tầm xa


Chùi súng, thông nòng lo tu bổ


Tay sờ thép lạnh ướt sương pha


 


Anh Thiết Kỵ về đường liên tỉnh


Băng ngang Ðại Lộc đến Hà Nha


Vó câu dong ruổi như đời lính


Từ độ lửa binh chẳng về nhà


 


Anh lính Không Quân từ Ðà Nẵng


Phi pháo từng đêm chặn giặc về


Có lẽ đêm nay anh thức trắng


Ðợi chờ phi vụ đắng cà-phê


 


Anh Nhảy Dù về từ Quảng Trị


Ba-lô, súng đạn tới Cầu Chìm


Nhận đồ tiếp tế trên chiến lũy


Nghe hờn sông núi dậy trong tim


 


Ðại pháo từng đêm trên chiến trận


Xe tăng, bộc phá mở hàng rào


Anh vẫn hiên ngang làm bổn phận


Quê mẹ vì ai tẩm máu đào


 


Hơn ba mươi năm ngày lịch sử


Thường Ðức quê tôi những ngày buồn


Cũng bóng tre xanh người Thượng nữ


Vu Gia sông cũ nước xuôi nguồn


 


Tôi nhớ ơn anh, người lính chiến


Tháng ngày bảo vệ xóm làng tôi


Những kẻ hy sinh trên trận tuyến


Ngàn sau còn nhớ mãi không thôi…


 


Hôm nay đây, 35 năm sau trận đánh Thường Ðức lịch sử, nhân lúc Tết đến, Xuân về, bài này được viết lên như là một nén hương lòng kính dâng đến anh linh các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa thuộc mọi Quân, Binh chủng, Cảnh Sát Quốc Gia, Lực Lượng Ðặc Biệt, lực lượng Xây Dựng Nông Thôn và các lực lượng Bán Quân Sự… đã đem chính máu đào của mình ra bảo vệ miền Nam tự do chống lại nanh vuốt Cộng Sản xâm lược cho đến hơi thở cuối cùng.


Hỡi những người tị nạn Việt Nam đang vui hưởng tự do, dân chủ tại các nước bên ngoài Việt Nam, hãy nhớ lấy cái căn cước tị nạn của mình và chớ quên ơn các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã vị quốc vong thân để cho mình và gia đình mình được sống còn trong thịnh vượng và hạnh phúc cho tới ngày nay!


Vann Phan


 


Ghi chú:


(1) “Sau đó, Bắc quân tháo lui vì chịu không nổi phi pháo của Việt Nam Cộng Hòa ngày đêm dập vào các điểm trú quân của họ. Bộ chỉ huy Cộng quân thấy khó giữ 1062, nên ra lịnh rút lui trong đêm tối…” (Ðại Úy Võ Trung Tín và Ðại Úy Nguyễn Hữu Viên, “35 Năm Nhớ Về Mặt Trận Thường Ðức”)


(2) Trận Thường Ðức cũng còn là trận đánh vẻ vang để đời sau cùng của vị Tư Lệnh cuối cùng của Sư Ðoàn Nhảy Dù Việt Nam Cộng Hòa, Chuẩn Tướng Lê Quang Lưỡng. Ông đã áp dụng chiến thuật xa luân chiến để hai Lữ Ðoàn Nhảy Dù thay phiên nhau giao tranh và gây thiệt hại nặng nề cho hai Sư đoàn 304 (Ðiện Biên) và 324B cùng một Trung đoàn của Sư đoàn 2 Cộng Sản Bắc Việt và các lực lượng địa phương. (V.P.)

Chuyện bình thường đêm Noel

 


 





LGT:
Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách.


Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]



 









Hình: Nguyễn Thanh Vân/Người Việt


Chuyện bình thường đêm Noel


 


Trần Vấn Lệ


 


Sáng mù sương. Trưa mù sương. Chiều mù sương, chuyện lẽ thường mùa Ðông!


Bật lên một que diêm hồng, con bé nghèo khổ ấm lòng làm sao! Người ta đi Lễ, đi mau, uổng công con bé mời chào người ta!


Ðêm Noel tuyết như hoa, con bé nghèo khổ nhớ Bà bật diêm. Bà choàng nó cánh tay êm, Bà nâng con bé bay lên Thiên Ðàng…


Người ta đi Lễ đi ngang, không ai nhìn nó mơ màng, dễ thương. Nó quên mất chuyện bán buôn, nó quên Cha nó dặn con làm gì…


Lạnh quá Diêm để làm chi? Con bé bật hết và… thì nó vui! Ðêm Noel, thấy Ngoại cười, Ngoại đưa tay bế cả người nó bay…


Mai người ta đi ngang đây, góc Nhà Thờ, dưới gốc cây bên đường, thấy gì? – con bé dễ thương / bên mớ diêm quẹt chỉ còn que không!


Chuyện không phải chuyện đau lòng, ai có con mắt đứng tròng giùm tôi! Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình yên dưới thế cho người thiện tâm…

Cả triệu người Việt Nam đổ ra đường mừng lễ Giáng Sinh

 


 


SÀI GÒN (NV)Cả triệu người ở khắp các thành phố tại Việt Nam đã đổ ra đường, đến các giáo đường mừng lễ Giáng Sinh.







Gần 18 giờ chiều ngày 24 tháng 12, đường Trần Khắc Chân (Hà Nội) đã kẹt cứng. (Hình: Dân Trí)


Măm nay cũng như những năm gần đây, người dân Việt Nam dù không phải là tín đồ Thiên Chúa Giáo cũng đổ ra đường, tạo một bầu khí tưng bừng bất thường tại một đất nước có đủ mọi thứ khó khăn và hạn chế.


Nhiều tờ báo ở Việt Nam cho hay ngay từ 6 tới 7 giờ tối, người dân ở các thành phố lớn như Hà Nội và Sài Gòn từ đi bộ đến nhúc nhích từng chút một trên xe gắn máy, đã cài vào nhau dù thánh lễ mừng Chúa Giáng Sinh vẫn chưa đến giờ cử hành.


Theo sự mô tả của tờ Dân Trí “Nhiều gia đình ‘chôn chân’ hàng giờ trên phố trong giá rét, những trẻ nhỏ lạnh cóng người vẫn cười tươi trong đêm Chúa Giáng Sinh.


Ngày từ 19 giờ tối, tại Sài Gòn, trên các tuyến đường dẫn vào trung tâm thành phố và các khu tập trung đông người dân theo đạo Thiên Chúa đã ùn tắc bởi lượng người đổ về tăng đột biến. Ðặc biệt là khu vực nhà thờ Ðức Bà (quận 1) và nhiều nhà thờ lớn nằm trên địa bàn quận 3, quận 10. Tại khu vực vùng ven, không khí của buổi lễ Giáng Sinh cũng diễn ra khá náo nhiệt, tưng bừng.”









Các ngả đường thành phố Sài Gòn đầy nghẹt xe. (Hình: Dân Trí)


Các hình ảnh của tờ Dân Trí cho thấy thành phố Hà Nội kẹt xe nghiêm trọng trên nhiều đường phố chính ngay từ 6 giờ chiều. Theo sự mô tả của tờ Tiền Phong “23 giờ hôm nay (24 tháng 12), các thánh đường ở Hà Nội cùng vang lên tiếng chuông và những bài thánh ca mừng Chúa Giáng Thế. Dù trời rét đậm, nhưng rất đông bạn trẻ đổ ra đường đi chơi đêm Noel.”


Không riêng gì hai thành phố lớn nhất nước, lễ mừng Chúa Giáng Sinh cũng được cử hành trọng thể khắp nơi, và cảnh kẹt xe không phải chỉ xảy ra ở Sài Gòn và Hà Nội, Ðà Nẵng mà cả những thành phố như Buôn Ma Thuột cũng có cảnh kẹt xe hiếm thấy xảy ra.


“Bắt đầu từ chiều tối 24 tháng 12, nhiều người dân Quảng Bình đã có mặt tại các nhà thờ trên địa bàn để chờ đón khoảnh khắc ‘Chúa Giáng Sinh’ khiến cho không khí Noel năm nay trở nên nhộn nhịp và ấm áp hơn bao giờ hết. Bất chấp cái giá rét đến thấu xương, nhiều người vẫn sẵn sàng ‘chôn chân’ để tận hưởng không khí Giáng Sinh. Nhiều em nhỏ cũng được bố mẹ choàng khăn ấm, bận trên mình bộ trang phục Ông Già Noel để đi đón Giáng Sinh.”







Một rừng người trước khu vực nhà thờ Ðức Bà ở trung tâm thành phố Sài Gòn. (Hình: Người Lao Ðộng)


Tờ Dân Trí mô tả. “Tại phố núi Pleiku (Gia Lai), từ 6 giờ tối, hàng nghìn người khắp nơi đổ xuống đường kéo về 2 nhà thờ lớn là nhà thờ Ðức An (trên đường Wừu) và nhà thờ Thăng Thiên (đường Quang Trung), khiến không khí đêm Noel nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Thời tiết đêm Noel cũng lạnh hơn nhiều so với những đêm trước khiến dòng người tuy chen nhau nhưng không có cảm giác khó chịu, bực bội mà thay vào đó là sự ấm áp, an lành…”


Ở phía Nam, báo Dân Trí mô tả “Ðêm Noel ở Sóc Trăng, hàng ngàn người dân đổ về các nhà thờ khiến nhiều tuyến đường dẫn về trung tâm và các nhà thờ đều trở nên quá tải. Các siêu thị Co.op mart, chợ đêm Hồ nước ngọt cũng đông người đến tham quan, vui chơi, tạo không khí náo nhiệt và ấm áp.” (T.N.)

Liên Hợp Quốc kêu gọi bỏ hủ tục khâu âm đạo bé gái

(NV Tổng Hợp)Khi cô Waris Dirie vừa được 5 tuổi, mẹ cô ghì chặt cô vào một tảng đá, kẹp một mẫu gỗ lớn bảo cắn thật chặt. Bà chuẩn bị cắt sống một phần âm đạo của cô Dirie theo tục lệ khâu âm đạo bé gái của Somali.








Người mẫu Waris Dirie là một trong những người đấu tranh chống việc khâu âm đạo bé gái, bản thân cô từng là một nạn nhân của hủ tục này. (Hình: Florian Seefried/Gettyimages)


Tại nhiều nước ở Trung Ðông và Châu Phi, việc khâu âm đạo được tin rằng sẽ giúp cho các thiếu nữ giữ gìn trinh tiết. Các em sẽ không quan hệ tình dục trước hôn nhân vì sợ đau đớn, và sẽ xấu hổ nếu chồng mới cưới phát hiện các vết khâu không còn nguyên.


“Cắn thật chặt vào,” bà nói với Dirie, “Con gái ngoan, ráng giùm mẹ, chỉ một chút thôi.” Ngay sau đó, một phụ nữ già chuyên cắt âm đạo trong làng, dùng lưỡi dao lam cắt phần đi phần ngoài của âm vật, khâu vết cắt cũng như khâu luôn phần âm đạo của Dirie.


Quá trình cắt và khâu âm đạo “thường rất thô sơ, gây đau đớn, và nguy hiểm có thể chết người,” cô Dirie viết trong cuốn hồi ký Desert Flower.


Phong tục khâu âm đạo bé gái khá phổ biến tại nhiều nước, phần lớn là những nước lạc hậu. Cha mẹ khâu âm đạo của con gái để tránh việc các em mất trinh hay có thai trước hôn nhân, và việc khâu âm đạo sẽ khiến các em đau đớn khi quan hệ tình dục. Tùy theo từng nước, thủ tục khâu âm đạo được tiến hành ở các cấp độ khác nhau.


Theo phân loại của Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO), việc khâu âm đạo bé gái được chia thành ba cấp độ, cấp càng cao, nạn nhân càng chịu nhiều đau đớn. Loại 1 là chỉ cắt bỏ phần trên, phía ngoài âm đạo, (tương tự như quy đầu của bé trai). Loại 2 là cắt bỏ phần ngoài và khâu ít hơn một nửa khe âm đạo. Loại 3 là cắt bỏ phần ngoài và khâu gần như hoàn toàn khe âm đạo, chỉ chửa một lỗ nhỏ để thoát nước tiểu.








Một bé gái nằm trên đùi mẹ. Hình chụp từ một buổi thuyết trình về tác hại của hủ tục khâu âm đạo tại vùng ngoại ô gần thủ đô Cairo, Ai Cập. (Hình:Cris Bouroncle/Gettyimages)


Cũng theo tổ chức WHO, hiện có 28 nước ở Châu Phi và Trung Ðông vẫn duy trì tập tục này. Một số ca bị phát hiện xảy ra trong cộng đồng dân nhập cư ở Châu Âu và Hoa Kỳ.


Sau khi cắt phần bỏ phần bên ngoài của âm đạo, người phụ nữ già “dùng gai từ cây Acacia để đâm nhiều lỗ, sau đó xuyên sợi chỉ dầy màu trắng qua các lỗ, rồi kéo để nịt lại,” cô Dirie kể, “chân tôi tê đi không cử động được, nhưng tất cả các cảm giác thì vẫn đau đớn. Tôi ước mình chết đi để không cảm thấy gì hết.”


“Tôi nằm đơ ra, không biết tại sao mình phải chịu những việc đó. Mới 5 tuổi, tôi không biết gì về tình dục của người lớn. Tôi chỉ biết mình vừa bị cắt thịt vì mẹ muốn thế.”


Câu chuyện của Waris Dirie có hậu hơn nhiều em gái khác ở Châu Phi và Trung Ðông. Cô bỏ nhà đi lúc 13 tuổi vì bị ép lấy chồng, trở thành người mẫu kiêm diễn viên, và nổi tiếng khắp thế giới sau khi tham gia bộ phim Ðiệp Viên 007.


Không ai biết được câu chuyện thuở bé của cô cho đến khi cô viết hồi ký và lập ra tổ chức Desert Flower Foudation để đấu tranh chống hủ tục khâu âm đạo vẫn tiến hành trên hàng triệu bé gái mỗi năm ở nhiều quốc gia.


Cô Dirie cùng nhóm vận động chống hủ tục vừa ăn mừng một bước tiến xa của nhóm, khi Liên Hợp Quốc vừa thông qua nghị định kêu gọi các nước bỏ hủ tục khâu âm đạo bé gái, hôm Thứ Năm, ngày 20 Tháng Mười Hai năm 2012.


Nghị định này hối thúc 193 quốc gia thành viên từ bỏ hủ tục trên, ngoài ra, các nước phải có kế hoạch giáo dục về tác hại của hủ tục. Liên Hợp Quốc ra sức bảo vệ phụ nữ và trẻ em “ra khỏi tội ác này” và chấm dứt quan niệm cổ hủ còn lưu lại trong văn hóa của nhiều nước Châu Phi và Trung Ðông.


Dù rằng nghị định không có sức mạnh pháp lý, thông điệp mang tính văn hóa và giáo dục của Liên Hợp Quốc chứng tỏ rằng những cố gắng của các cá nhân và hội đoàn chống lại nạn khâu âm đạo bé gái đang đạt được nhiều thành công.


Ông José Luis Díaz, đại diện tổ chức Liên Hợp Quốc, nói: “Ðây là một dấu mốc quan trọng cho tất cả những người đã góp sức chống lại hủ tục khâu âm đạo, cũng như cho tất cả những phụ nữ và trẻ em là nạn nhân trong hàng trăm năm qua.”


“Nghị định của Liên Hợp Quốc là một bước tiến trong việc bảo vệ quyền con người nói chung, quyền của phụ nữ và trẻ em nói riêng, chống lại việc áp bức nữ giới, nhất là về vấn đề sức khỏe sinh sản.”


Theo ước tính của WHO, việc từ bỏ hủ tục khâu âm đạo sẽ cứu sống khoảng 3 triệu bé gái mỗi năm. (T.A.)

Ðêm Tình Ca Ðăng Khánh – ‘Sài Gòn Buồn Cho Riêng Ai’

Ðức Tuấn/Người Việt


 


FOUNTAIN VALLEY (NV)Từ Texas, Ðăng Khánh, một trong những người viết ca khúc cùng thời với các nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, Từ Công Phụng… cho biết sẽ có đêm nhạc chủ đề “Tình Ca Ðăng Khánh – Sài Gòn Buồn Cho Riêng Ai,” được bắt đầu lúc 2 giờ 30 chiều Chủ Nhật, 20 Tháng Giêng, 2013, tại Saigon Performing Arts Center, 16149 Brookhurst St., Fountain Valley, CA 92708.









Nhạc sĩ Ðăng Khánh. (Hình: Ðăng Khánh cung cấp)


Cô Trang Nguyễn, thành viên của ban tổ chức, cho biết nhạc sĩ Ðăng Khánh là anh trai cô, và mục đích tổ chức buổi ca nhạc thính phòng đặc biệt này là để giới thiệu đến khán giả quận Cam những tác phẩm văn nghệ mới nhất của ông.


Ðăng Khánh tên thật Nguyễn Nhật Thăng, sinh sống tại thành phố Houston-Texas, ông là một nha sĩ tên tuổi, nổi tiếng tại Houston, và là người đam mê viết nhạc tình.


Âm nhạc Ðăng Khánh, gồm vài mươi ca khúc, đa số là tình ca tôn vinh tình yêu. Các ca khúc này mang đủ loại thể điệu nhưng phần lớn là chậm buồn (slow rock). Phải nói, cho đến hôm nay, mặc dù nhạc của ông chưa được giới thưởng ngoạn biết đến nhiều nhưng trong số trên 20 ca khúc đó đã có những bài được đánh giá là sang cả, và được một số ca sĩ tên tuổi trình bày. Trong số này có thể kể đến CD do ông thực hiện, như K Khúc Của Lê, Ta Muốn Cùng Em Say, Hạt Mưa Bay Cuối Ðời, Lệ Buồn Nhớ Mi…


“Chủ đề ‘Sài Gòn Buồn Cho Riêng Ai’ là sáng tác mới của Ðăng Khánh, đây cũng là bài hát được chúng tôi yêu thích, bởi thế chúng tôi muốn dùng tựa đề bài hát ấy để làm chủ đề cho đêm nhạc.” Trang Nguyễn nói.


Làm nhạc, nhưng nghề chính của Ðăng Khánh là y khoa, và tuổi đời của ông chuẩn bị bước vào ngưỡng “thất thập cổ lai hy.” Hàng năm ông vẫn đều đặn tổ chức một hoặc hai chương trình nhạc tại thành phố nơi ông cư ngụ, và lần này ông “táo bạo” mang dòng nhạc của mình đến với giới thưởng ngoạn tại Little Saigon, một trong những trung tâm văn hóa của người Việt tỵ nạn.


Một số ca sĩ sẽ góp mặt trong Ðêm Ðăng Khánh ngày 20 Tháng Giêng này gồm có Tuấn Ngọc, Trần Thu Hà, Thu Phương, Nguyên Khang và Bích Vân. Ðặc biệt, người MC rất nổi tiếng, Trần Như Vĩnh Lạc, sẽ đảm nhiệm công việc điều phối đêm nhạc.


Hòa âm, phối khí do nhạc sĩ Hoàng Công Luận đảm trách.


Giá vé: VIP $100, $50, $35. Vé bán tại: Bolsa Tickets: (714) 418-2499; Tú Quỳnh: (714) 531-4284. Liên lạc ban tổ chức: (714) 525-5888. (Ð.T.)


 

Bò viên

 


Người hướng dẫn: 4ever1l0ve


 



Vật liệu:



  • – 1 cái bắp bò (khoảng 5 lbs): nhờ chợ xay làm 3 lần
  • – 2 gói bột nổi (hiệu Alsa)
  • – 3 muỗng súp nước mắm
  • – 5 muỗng súp dầu ăn
  • – 2 muỗng súp đường
  • – 3 muỗng súp bột bắp
  • – 10 muỗng súp nước lạnh
  • – 1 muỗng cà phê tiêu

 



Cách làm:


Ướp vào thịt: Tiêu + nước mắm + dầu ăn + đường + bột bắp + bột nổi + nước lạnh. Trộn thật đều.


Wrap lại bằng plastic, bỏ lên ngăn đá (freezer) khoảng 3 tiếng.


Sau đó lấy ra, cho vào máy xay lại khoảng 10-15 phút.


* Nếu muốn ăn gân nhiều thì luộc gân và cắt nhỏ trộn vào với thịt sau khi xay.


Vo thành từng viên tròn (lớn, nhỏ tùy theo ý thích). Cho vào xửng hấp (hoặc luộc).


Khoảng 30 phút là chín (cắt thử nếu bên trong không còn màu hồng là chín).


Ăn với phở hoặc súp bò viên. Làm 1 dĩa gồm: Tương đỏ + tương đen + 1 ít ớ sa tế để chấm bò viên.




 

Liên Ðoàn Hướng Ðạo Hoa Lư trao huy chương cho đoàn sinh xuất sắc

 


Nguyên Huy/Người Việt


 


WESTMINSTERChiều 22 Tháng Mười Hai, Liên Ðoàn Hướng Ðạo Hoa Lư thuộc Hội Ðồng Trung Ương Hướng Ðạo Việt Nam tại Hoa Kỳ tổ chức Lễ Trao Ðẳng Thứ Hướng Ðạo Ðại Bàng (Eagle Scout) cho 5 nam hướng đạo sinh, 3 Giải Hoàng Kim (Gold Award) cho 3 nữ hướng đạo sinh cùng là các Giải Bạc và Ðồng cho các em khác.







Các đoàn sinh Hướng Ðạo Hoa Lư làm lễ chào Quốc Kỳ Mỹ-Việt khai mạc buổi lễ. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Buổi lễ diễn ra với sự hiện diện của các trưởng trong các liên đoàn bạn, như Văn Lang, Trường Sơn, cùng đại diện của các Liên Ðoàn Hướng Ðạo Hoa Kỳ.


Trước khi trao những danh dự này cho các đoàn sinh xứng đáng, ban tổ chức nhắc đến sự cao quý của Ðẳng Cấp Ðại Bàng và lần lượt trình diện những huy chương tượng trưng cho các cấp đẳng của hướng đạo sinh trong Liên Ðoàn Hoa Lư.


Các đoàn sinh Hướng Ðạo được trao tặng hôm nay đã có nhiều thành tích đóng góp kể cả về công sức cũng như đức hạnh, sự chỉ huy, lòng nhiệt thành qua 15 năm qua, từ ngày liên đoàn được thành lập.


Năm hướng đạo sinh được ban Ðẳng Cấp Ðại Bàng là các em Andrew Nguyễn, Blake Hoang Huynh, Dereck Vương, Jefferson Tran Ha và Jeremy Huỳnh. Một chiếc khăn quàng xanh thẫm và một tấm huy hiệu được các huynh trưởng trong liên đoàn long trọng khoác lên cổ áo và gắn trên túi áo ngực của các em với những lời khen tặng.


Tiếp đó ban tổ chức mời gia đình các em cùng lên sân khấu để được nhận chung vinh dự này.


Qua phần trao tặng ba Giải Hoàng Kim (Girl Scout Gold Award) cho các nữ hướng đạo sinh là các em Jacqueline Phạm, Jenifer Le Truong và Kathy Trân, ban tổ chức cũng đã đọc những thành tích của từng em.


Liên Ðoàn Hướng Ðạo Hoa Lư thuộc thành phố Garden Grove, miền Tây Nam Hoa Kỳ, là một trong những liên đoàn người Việt có số lượng đoàn sinh đông nhất quận Cam, 245 em trong 8 đơn vị, gồm Ấu Ðoàn Mê Linh I và II, Ấu Ðoàn Cờ Lau I và II, Thiếu Ðoàn nam Ðinh Tiên Hoàng và Ðinh Bộ Lĩnh, Thiếu Ðoàn nữ Trưng Trắc và Trường Yên, sinh hoạt thường xuyên tại công viên Garden Grove.









Phút vinh dự được trao Ðẳng Cấp Ðại Bàng. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Liên Ðoàn Hoa Lư luôn sát cánh với các đơn vị Hướng Ðạo để thực hiện những công tác xã hội và phục vụ cộng đồng.


Mười điều luật cũng là tôn chỉ của Liên Ðoàn Hoa Lư nhắc nhở các hướng đạo sinh về lòng yêu tổ quốc, hiếu thảo với cha mẹ, nhân nghĩa trong giao tiếp với bạn bè và nhân quần xã hội, luôn giúp đỡ người khác trong tình thương yêu thành thực…


Ðây là một tổ chức, một môi trường tốt đẹp cho sự giáo dục con em. (NH)

Ðóng cửa, mở cửa ngày Christmas

QUẬN CAM (OCR) Thứ Ba là ngày nghỉ lễ chính thức. Văn phòng các cơ quan liên bang, tiểu bang, quận hạt và thành phố đều sẽ đóng cửa. Một số văn phòng địa phương, kể cả thư viện có thể vẫn tiếp tục đóng cửa cho đến sau ngày Tết Tây.









(Hình minh họa của Mark Nolan/Getty Images)


Các ngân hàng như Bank of America, Chase và Wells Fargo Bank cũng sẽ đóng cửa.


Các chợ bán thực phẩm sẽ mở cửa nhưng giờ giấc có thay đổi khác với ngày thường. Nên liên lạc với các chợ ở địa phương mình để biết rõ hơn.


Theo truyền thống, các trường học đều đóng cửa cả tuần lễ Christmas. Giờ làm việc của các trung tâm giữ trẻ có thay đổi.


Dịch vụ lấy rác đều ngưng ở hầu hết các thành phố, ngày lấy rác thường lệ sẽ bị dời lui một ngày.


Bưu điện cũng sẽ đóng cửa. Suốt ngày Thứ Ba sẽ không có việc giao hay nhận thư. (TP)



 

‘Niềm Mơ Ũớc Mùa Giáng Sinh’ tròn 20 tuổi

 


Ngọc Lan/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV)“Nhìn lại 20 năm trước đây khi nhiều trẻ em Việt Nam đặt chân đến Hoa Kỳ và viết những lá thư cho ông già Noel, những lá thư này được đọc trên làn sóng của đài Little Saigon Radio. Những lá thư này đã nói lên những ước mơ rất ngây thơ, dễ thương của các em, những khó khăn của các em và gia đình gặp phải khi mới đến Hoa Kỳ. Những lá thư này đã khởi đầu cho chương trình Niềm Mơ Ước Mùa Giáng Sinh từ 20 năm về trước, đem đến sự thành lập Little Saigon Foundation để tiếp tục mang niềm vui đến cho các em.”







Những em nhỏ thích thú với các món quà nhận được từ chương trình Niềm Mơ Ước Mùa Giáng Sinh 2012. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Ông Khanh Nguyễn, chủ tịch Little Saigon Foundation, nói trong lời khai mạc chương trình Niềm Mơ Ước Mùa Giáng Sinh lần thứ 20 được tổ chức tại Civic Center ở thành phố Westminster vào sáng Thứ Bảy, 22 Tháng Mười Hai.


Bắt đầu từ lúc 9 giờ sáng rất đông phụ huynh đã đưa con cháu của mình đến tham dự chương trình Niềm Mơ Ước Mùa Giáng Sinh lần thứ 20 với cử chỉ đầu tiên là mỗi em được nhận một món quà từ ban tổ chức. Sau đó là ăn kem, và tham gia những trò chơi diễn ra tại đây từ quay số trúng cá, thảy banh, ném bóng, câu cá trong thau, vẽ mặt, xếp hình Nhật Bản,… và chụp hình cùng ông già Noel.


Bé Sophia Nguyễn, 5 tuổi, vừa cầm cà rem ăn vừa từ từ nói, “Con thích lắm, đây là lần đầu con đi chơi ở đây.”







Vẽ mặt là một trong những nơi thu hút các em thiếu nhi trong từ chương trình Niềm Mơ Ước Mùa Giáng Sinh 2012. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Chị Hằng Lý, mẹ của bé Sophia, cầm quà cho con, trong lúc chờ cho bé tham gia trò chơi tại một gian hàng, gương mặt rạng rỡ từ niềm vui, cho biết, “Nhà tôi ở gần chợ ABC, năm nào rảnh mới dẫn con đi. Lần này thấy vui vì có 2 chú hề đứng dán sticker ‘happy face’ cho mọi người thấy hay quá!”


Trong khi đó, vợ chồng chị Diệu Nguyễn, “sống ở Westminster lâu rồi nhưng năm nay mới biết có chương trình này” nên dẫn 3 con nho Ưra chơi. Bé Trúc Quyên Lê, 7 tuổi, và Quân Lê, 5 tuổi, con chị Diệu líu lo với những gì mình được chứng kiến, được chơi, trong lúc đứa em út nhỏ nhất của 2 bé chạy tới khoe món quà là trái banh gai mới trúng thưởng trong một trò chơi nào đó.


Trong số những gia đình đưa con cháu đến vui chơi có gia đình anh Vinh Lu từ Haiwaii đến. Anh Vinh cho biết anh “thấy vui” với không khí tổ chức cho trẻ em ở đây.







Quầy hàng câu cá trong chậu luôn đông đúc các em chờ đến lượt mình.
(Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


“Thấy vui, nhưng khác với Haiwaii, cũng không biết nói như thế nào, bên đó cũng có những tổ chức như thế này, cũng rất đông đảo, nhưng mà trò chơi bên này khác bên kia, trong khi ở đây thấy người Việt Nam rất đông thì bên kia có đủ thứ loại người hết. Khí hậu bên kia quanh năm mát mẻ, không lạnh như ở đây.” Anh Vinh nói thêm.


Bé Rachel Lu, 9 tuổi, con gái anh Vinh, ngồi cùng các anh chị em họ, vừa ăn kem, vừa nhận xét một cách đĩnh đạc, “Con đến Orange County nhiều lần rồi nhưng đây là lần đầu con dự chương trình Giáng Sinh. Con thấy thích, thích quà luôn” em vừa nói vừa chỉ vào những món đồ chơi và những hủ cá nho nhỏ mà các em có được.


Ðể có thể giữ được sự an toàn và trật tự để tất cả mọi người đều có thể vui, hài lòng với Niềm Mơ Ước Mùa Giáng Sinh là sự có mặt hỗ trợ, góp sức của “600 thiện nguyện viên, đại diện cho 19 đoàn thể,” theo lời ông Khanh Nguyễn.


Em Micheal Nguyễn, một hướng đạo sinh thuộc liên đoàn hướng đạo Trường Sơn, trong lúc đứng làm công việc ổn định hàng lối cho những gia đình mới đến, cho biết, em đã tham dự chương trình này từ rất nhiều năm, mỗi lần như vậy em đều “có rất nhiều cảm xúc.”







Sân khấu trong giờ giờ khai mạc chương trình Niềm Mơ Ước Mùa Giáng Sinh lần thứ 20 rất vắng người. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


“Giúp đỡ cho rất nhiều em nhỏ đến vui chơi ở đây mang lại cho em một cảm xúc rất hay. Rồi ở đây cả ngàn người đến chơi nên mình cũng phải ‘feeling control’ nữa bởi mọi người ai cũng muốn có tất cả nên nhiều lúc cũng không biết sao nữa vì nhiều khi họ không theo hướng dẫn của mình. Nhưng mà tóm lại thì rất là vui,” Micheal nêu cảm nghĩ.


Nhận xét về số lượng người đến với chương trình năm nay so với những năm trước, Micheal nói, “Năm nào cũng có rất là đông trẻ em đến đây. Chị nhìn thấy đó, chỉ còn hơn một giờ nữa mà người ta vẫn còn xếp hàng rất dài. Em chỉ mong là tất cả các em nhỏ đều thấy vui trong ngày này, và em làm hết khả năng của mình.”


Micheal Nguyễn là một trong những thiện nguyện viên như lời ông Khanh Nguyễn nhắc đến, “Trong số những em là thiện nguyện viên của chương trình năm nay, có nhiều em đã từng đứng xếp hàng để nhận những món quà từ chương trình này của chúng tôi. Hôm nay, các em cũng có mặt ở đây, không phải để được nhận quà, mà để đóng góp cho cộng đồng và mang lại niềm vui cho nhiều trẻ em khác. Ðiều này nói lên ý nghĩa thật sự của Giáng Sinh là sự cho chính là sự nhận được.”


Cũng trong dịp này, chủ tịch Little Saigon Foundation, nói một cách xúc động, “Trong khi đang mừng Giáng Sinh năm 2012, chúng ta hãy dành một chút thời gian tưởng nhớ đến 20 em thiếu nhi thiếu may mắn của trường tiểu học Sandy Hook ở tiểu bang Connecticut. Cuộc sống của các em này bị cướp đi trước khi các em được ăn mừng Giáng Sinh với gia đình. Các em sẽ không còn dịp để mở những món quà mà thân nhân các em dành tặng cho các em. Chúng tôi chia sẻ niềm đau thương này đến với phụ huynh của tất cả các em, những phụ huynh này không còn được nhìn thấy sự hân hoan trên nét mặt của các em khi mùa Giáng Sinh đến.”


Ông Khanh nhắn gửi thông điệp, “Nhân dịp này chúng ta hãy ôm chặt những người thân yêu của chúng ta lâu hơn một chút để tỏ cho họ biết chúng ta rất yêu thương họ.”


Với sự bảo trợ của Wells Fargo Bank, Lee Sandwiches, Teletron, xe đò Hoàng, Procare Pharmacy, Rainbow, văn phòng Nha Sĩ Ðỗ Mưu,… tuy rằng những món quà gửi đến các em không mang ý nghĩa về vật chất, và hàng ghế dành cho khách mời còn quá nhiều ghế trống, nhưng không vì thế mà nụ cười trên gương mặt những em bé đến với chương trình kém vui hơn. Và cũng vì thế, không có lý do gì để những người mẹ người cha hay ông bà cậu dì tham dự cùng các em lại không thấy niềm vui của mình dường như cũng tăng lên.


20 năm, chương trình Niềm Mơ Ước Mùa Giáng Sinh tiếp tục giữ được nụ cười trên môi trẻ thơ, dù cuộc sống vẫn còn ngập tràn những khó khăn.


___


Liên lạc tác giả: [email protected]

Ca sĩ nhạc rock yểu mệnh hơn người thường?

LIVERPOOL, Anh Quốc (AP)Một nghiên cứu mới được công bố hôm Thứ Năm cho thấy, ca nhạc sĩ nhạc rock và nhạc pop có khuynh hướng chết sớm hơn dân thường. Ngoài ra ca sĩ độc lập chết non cao gấp đôi thành viên của ban nhạc.







Ca sĩ nước Anh Amy Winehouse lấy dáng để chụp hình tại một studio ở Bắc London hôm 16 Tháng Hai, 2007. Cô qua đời ở tuổi 27. (Hình: AP/Matt Dunham)


Các nhà nghiên cứu thuộc trường Liverpool John Moores University và Sở Y Tế nước Anh khảo sát nơi 1,489 ngôi sao ca nhạc rock, pop, punk, R&B, rap, electronica và New Age, nổi tiếng trong thời gian từ 1956 đến 2006, từ Elvis Presley đến the Arctic Monkeys.


Họ khám phá thấy, 137 trong số các ngôi sao ca nhạc, hay 9.2% đã qua đời, tượng trưng cho “mức tử tuất cao hơn so với các cá nhân trong dân số thông thường.”


Các nhà khảo cứu bác bỏ huyền thoại được lưu truyền rộng rãi, rằng ca sĩ nhạc rock có khuynh hướng chết ở tuổi 27 như Jim Morrison, Janis Joplin, Kurt Cobain và Amy Winehouse. Tuổi thọ trung bình của ngôi sao ca nhạc Mỹ là 45.2, trong khi là 39.6 đối với đối tượng ở Âu Châu.


Ca sĩ hát đơn lẻ dễ chết non hơn so với thành viên của cả ban nhạc. Mark Bellis, trưởng toán nghiên cứu suy luận rằng có thể người trong ban nhạc hỗ trợ lẫn nhau mỗi khi một thành viên trải qua thời gian khủng hoảng tinh thần.


Nhà phê bình âm nhạc John Aizlewood đồng ý rằng, ca sĩ đơn lẻ được chú ý và nhận khen ngợi cũng như chịu nhiều căng thẳng hơn. Ông Aizlewood nhận định: “Họ có một bản ngã mà một tay trống hay ngay cả một tay lead guitar của một ban nhạc không có.”


Tin vui đối với các ngôi sao lớn tuổi, nghiên cứu cho thấy, sau khi nổi tiếng được 25 năm, mức tử vong của các sao ca nhạc bắt đầu trở lại mức bình thường, ít nhất ở Âu Châu. Một ngôi sao ở Âu Châu tiếp tục thọ thêm 36 năm sau khi đạt lên danh vọng, bằng với tuổi tử của người dân thường. Nhưng giới nghệ sĩ ở Mỹ vẫn tiếp tục qua đời ở con số cao hơn nhiều.


Theo Bellis, yêu tố dẫn đến sự sai biệt này có thể do nơi thời gian lâu dài với nghề nghiệp, đặc biệt ở Mỹ, ca sĩ nhạc rock tiếp tục đi lưu diễn cả khi tuổi đời họ cao hơn. Trong khi ở Âu Châu, mạng lưới xã hội an toàn hơn có thể góp phần một vai trò quan trọng. (TP)

Giới ủng hộ súng ở Mỹ đòi trục xuất ký giả CNN

LONDON (AP)Hàng chục ngàn người ký vào một bản kháng thư đòi ký giả gốc Anh của hệ thống truyền hình CNN, ông Piers Morgan, phải bị trục xuất khỏi Mỹ vì quan điểm về kiểm soát súng của ông.







Ký giả Piers Morgan, gốc Anh, người bị giới ủng hộ súng Hoa Kỳ đòi trục xuất vì “lợi dụng vị trí trong hệ thống truyền hình toàn quốc mở cuộc tấn công vào dân quyền của công dân Mỹ”. (Hình: AP Photo/Jae C. Hong, File)


Ông Morgan bày tỏ thái độ ủng hộ mạnh mẽ liên quan đến đòi hỏi phải có luật lệ khe khắt hơn về việc giữ súng ở Mỹ sau khi xảy ra vụ thảm sát ở thành phố Newtown, tiểu bang Connecticut mới đây. Chỉ tuần qua, ông gọi một nhà ủng hộ việc giữ súng được mời lên chương trình của ông mang tên “Piers Morgan Tonight” là “ngu xuẩn không thể tưởng”.


Nay các nhà tranh đấu cho quyền mua và giữ súng bắt đầu có phản ứng chống lại. Một bản kháng thư được luân lưu hôm 21 Tháng Mười Hai trên trang web của Tòa Bạch Ốc, do một người giữ súng ở Texas đưa ra, cáo buộc ông Morgan là “có cuộc tấn công hung hãn vào Hiến Pháp Mỹ” khi nhắm tới Tu Chính Án Thứ Nhì. Kháng thư này đòi hỏi ông Morgan phải bị trục xuất ngay lập tức vì “lợi dụng vị trí của mình trong hệ thống truyền hình toàn quốc để mở cuộc tấn công vào dân quyền của công dân Mỹ”.


Bản kháng thư nay có hơn 25,000 chữ ký, vượt qua mức cần thiết để có được sự trả lời của Tòa Bạch Ốc. Tính đến ngày Thứ Hai, bản kháng thư này có 31,813 chữ ký. (V.Giang)

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)|
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714) 539-3545, (714) 371-7967


Email: thuongphebinh_vnchỴyahoo.com; [email protected]
Website: http://www.camonanhtb.com
|Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH 


Hải ngoại không quên tình chiến sĩ
|Ðồng hương nhớ mãi nghĩa thương binh 


Xin chúc quý vị một Giáng Sinh đầm ấm
và Năm Mới 2013 bình an hạnh phúc


 


Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội (tính đến ngày 16-12-2012): 



  • Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia (Vietnamese Community of) Lincoln, NE
  • c/o O. Nguyễn Xuân Ðẩu, Chủ Tịch, Lincoln, NE $1,000
  • Bà Kim Cúc Nguyễn, Plano, TX $1,000
  • OB. Tư Ðinh & Kieu Tan, Saratoga, CA $600
  • Hannah Hanh Phạm, Centerville, VA $200
  • Dien Nguyễn, Bellevue, WA $100
  • Ðinh X. Ðàm, San Jose, CA $200
  • Hà Thị Minh, Stockton, CA $100
  • Nguyễn Thị Tiết, Toronto, CAN $100
  • Ðức Khánh Hòa Ngô, Falls Church, VA $100
  • Thảo Nguyễn, Anaheim, CA $100
  • Khoi & Kim Tuan Lê, Grand Island, NE $100
  • Nguyễn Quang Hưng, Safford, TX $20
  • Tom Huỳnh, Wichita, KS $50
  • Phương Tâm Trương c/o Nguyệt Ðặng, Long Beach, CA $25
  • Anh Nguyễn, Troutdale, OR $50
  • Dung N. Tạ, Nashville, TN $50
  • Nguyễn Bằng Ðoàn, Baton Rouge, LA $50
  • Tài Phan, Baton Rouge, LA $50
  • OB. Phan Lạc Quan, c/o Hoàng Anh Lạc Phan, Oak Harbor, WA $50
  • Ut Văn Lê, Spokane Valley, WA $20
  • Liên Hội Cựu Chiến sĩ VNCH San Diego, $13,495.11 (do tiệc gây quỹ “Tôi không quên Anh,
  • Người Thương Phế Binh VNCH” kỳ 9 ngày 16-12-2012; kèm hồ sơ 176 TPB)

(Còn tiếp)


 


Danh sách mạnh thường quân ủng hộ ÐNH “Cám Ơn Anh” Kỳ 6: 



  • Ngô Văn Bé, Baton Rouge, LA $100
  • Nguyễn Lương Hưng $100, Nguyễn V. Thiệp $20 , Duluth, GA $120
  • Sang T. Nguyễn, Aurora, OH $100
  • Hương T. Lý c/o Phước T. Nguyễn, Springfield, VA $100
  • Tu Trần, Perris, CA $100
  • Huan Nguyễn, Los Angeles, CA $100
  • Susie Huỳnh, Saint Louis, MO $100
  • Luan Cam, Central Islip, NY $100
  • Hội Cựu TNCT Syracuse, c/o Tuan Nguyễn, Syracuse, NY $100
  • Nguyễn Thị Nam Thi, Houston, TX $100
  • David Lê, Norwood, MA $100
  • Nguyễn Hữu Hồng, Erie, PA $100
  • Binh Hồ, Redwood City, CA $100
  • An H. Phạm, Portland, OR $100
  • Truc Cao, Anahuac, TX $100
  • Tiep Trương, San Antonio, TX $100
  • Van’s Nails, San Antonio, TX $50
  • Theresa Nguyễn, Garden Grove, CA $5
  • Van Nguyễn, West Covina, CA $50
  • Hồng Nguyễn, Westminster, CA $20
  • Lieng Thị Lê, Renton, WA $50
  • The Nail Club, Long Beach, CA $60
  • Bà Ngô Thị Trầm, c/o Ngô Thị Diệp, Des Moines, IA $100 (3 lần)
  • Phước Trần, South Bend, IN $20
  • Hai Trần & Thao Nguyễn, San Diego, CA $50
  • Nguyễn Long Tấn, San Jose, CA $50
  • Ðức Nguyễn c/o Annie H. Nguyễn, Alhambra, CA $60 ($50 + Cô Thu $10)
  • Monica Trần, Harvey, LA $80
  • Khanh Lê, Tustin, CA $10
  • Nguyễn Tri Tung, San Jose, CA $50
  • Cán bộ XDNT, Seattle, WA $100
  • Nhơn Nguyễn, Reading, PA $300
  • Hang T. Phạm & Tuấn Anh Lê c/o Hoàng Thị Giàu, Metarie, LA $200
  • Danh Nguyễn, Burlington, MA $100
  • Chinh T. Dương c/o Ba Nguyễn, San Diego, CA $100
  • Hoa T. Phạm, Agawam, MA $100
  • Gioi Nguyễn & Ngoan Vũ, Lewisville, TX $100
  • Hien Nguyễn, Corona, CA $100
  • Nhan H. Phạm, Houston, TX $200
  • Quang Văn Phạm & Thuy Nguyễn Phạm, c/o A-1 Supermarket, Humble, TX $200
  • O. Dương Văn Luc, Burke, VA $200
  • O. Khoa N. Ðào, Federal Way, WA $100
  • Tan Kha, Tulsa, OK $100
  • Cường Trương, Puerta Gorda, FL $200
  • Hung Ke Ðặng & Yen T. Vũ, Dorchester, MA $100
  • Nguyễn Thị Phep, San Jose, CA $100
  • Albert Riot Nguyễn, Denver, CO $100
  • Nam Ngọc Bùi, Houston, TX $100
  • O. Dung Van, Marina, CA $100
  • Tương T. Nguyễn, Alexandria, VA $100

(Còn tiếp)


 


Danh sách TPB/VNCH đã được giúp đỡ: 



  • Trần Văn Năm, Ðồng Tháp, HS CLQ Sq: 510.047. Mù 1 mắt. Liệt bán thân.
  • Nguyễn Trọng Phú, Cần Thơ, B1 KQ Sq: 603.942. Mù mắt trái, mờ mắt phải.
  • Lê Văn Tài, Vĩnh Long TS CLQ Sq: 509.172. Liệt bán thân.
  • Nguyễn Hồng Phước, Cần Thơ, TS1 ÐPQ Sq: 509.760. Cụt chân trái. Liệt chân phải.
  • Cao Văn Chấn, An Giang, TS ÐPQ Sq: 356.154. Cụt chân tay trái.
  • Châu Tỷ, Bạc Liêu, TS1 ÐPQ Sq: 340.868. Mù mắt trái. Liệt tay phải.
  • Nguyễn Văn Bồ, An Giang, HS CLQ Sq: 304.044. Cụt 2 chân.
  • Ðỗ Văn Quân, Vĩnh Long, B2 CLQ Sq: 207.071. Cụt 2 chân.
  • Trần Văn Nam, Kiên Giang, ChU ÐPQ Sq: 902.119. Mù 1 mắt.
  • Bùi Văn Viện, Kiên Giang, ChU ÐPQ Sq: 092.676. Cụt 2 tay. Cụt 1/2 bàn chân trái.
  • Phạm Văn Cu, Long An, Sq: 342.801. Mù 1 mắt. Cụt 1/3 tay trái.
  • Nguyễn Thành Triệu, Trà Vinh, NQ Sq: 837.213. Liệt bán thân.
  • Tống Văn Ngân, Bình Phước, HS CLQ Sq: 175.130. Liệt 2 chân.
  • Nguyễn Thu, Bình Dương, HS CLQ Sq: 000.498. Liệt 2 chân.
  • Tô Văn Bình, Bình Dương, CLQ Sq: 712.653. Cụt 2 chân.
  • Huỳnh Văn Sáo, Bình Dương, B1 CLQ Sq: 108.192. Liệt 2 chân.
  • Ðiều Công, Bình Phước, B1 BÐQ Sq: 700.034. Cụt tay trái. Bị thương ở ngực, bụng.
  • Huỳnh Văn Rọi, Bình Phước, HS1 CLQ Sq: 102.589. Cụt 2 chân.
  • Lê Văn Luật, Bình Dương, ChU CLQ Sq: 143.640. Cụt 2 chân.
  • Nguyễn Văn Rỏ, Bình Dương, NQ Sq: 359.591. Mù 2 mắt.
  • Trần Văn Tâm, Bình Dương B1 ÐPQ Sq: 522.175. Mù 2 mắt.
  • Trần Văn Thành, Bình Dương, NQ Sq: E01.051. Cụt 2 tay. Cụt chân phải.
  • Nguyễn Văn Ngọc, Bình Dương, B1 CLQ Sq: 126.449. Cụt 2 chân. Cụt tay trái.
  • Lê Kim Hiếu, Bình Dương, NQ Sq: 318.330. Cụt 2 chân. Mù mắt trái.
  • Nguyễn Ngọc Hòa, Bình Dương, TS CLQ Sq: 710.609. Cụt 2 chân.
  • Lê Văn Lang, Bình Dương, B2 ÐPQ Sq: 867.091. Cụt 2 chân.
  • Nguyễn Văn Rô, Bình Dương, TU PB Sq: 806.091. Liệt 2 chân.
  • Hứa Lai Thuận, Saigon, BÐQ Sq: 135.966. Cụt 2 chân.
  • Nguyễn Văn Thừa, Bình Phước, HS1 CLQ Sq: 200.851. Mù 2 mắt.
  • Trần Thai Thu, Bình Dương, B2 CLQ Sq: 174.257. Mù 2 mắt.
  • Nguyễn Văn Chàng, Bình Dương, NQ Sq: 357.590. Cụt 2 chân.
  • Ðào Văn Bé, Bình Dương, NQ Sq: 358.725. Cụt 2 chân.
  • Nguyễn Văn Chấn, Bình Dương, TS ÐPQ Sq: 324.523. Mù 2 mắt.
  • Ngô Hữu Hiệu, Bình Dương, B2 ÐPQ Sq: 512.736. Cụt 2 chân.
  • Trần Ðình Khôi, Bình Phước, HS1 CLQ Sq: 200.905. Liệt 2 chân.
  • Bùi Văn Nhiên, Bình Dương, B2 CLQ Sq: 161.396. Mù 2 mắt.
  • Ngô Văn Nhàn, Bình Dương, B2 ÐPQ Sq: 344.665. Mù 2 mắt. Cụt bàn tay phải.
  • Lê Văn Trịnh, Bình Dương, B1 ÐPQ Sq: 548.562. Cụt 2 chân.
  • Nguyễn Văn Còn, Bình Dương, B1 CLQ Sq: 111.167. Liệt 2 chân.
  • Bùi Văn Ngân, Bình Dương, B1 ÐPQ Sq: 364.325. Cụt 2 chân.
  • Nguyễn Văn Hải, Bình Dương, B1 CLQ Sq: 110.352. Mù 2 mắt.
  • Lê Văn Tài, Bình Dương, TS CLQ Sq: 101.474. Cụt 2 chân.

(Còn tiếp)


 


Danh sách QP/VNCH đã được giúp đỡ: 



  • Nguyễn Thị Ðệ, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả phụ Cố TS1 Mai Văn Án. Tử trận năm 1974.
  • Nguyễn Thị Lang, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả phụ Cố TS1 Trần Văn Thượng. Tử trận năm 1971.
  • Lê Thị Ngọc Hòa, Vĩnh Long, Con Tử sĩ Lê Văn Tồn. Tử trận năm 1966.
  • Nguyễn Thị Ðang, Vĩnh Long, Quả phụ Cố NQ Trương Văn Kỳ. Tử trận năm 1972.
  • Lê Thị Hạnh, Lâm Ðồng, Quả phụ Cố HS1 Nguyễn Văn Nghĩa. Tử trận năm 1968.
  • Võ Thị Mau, Thuận Hải, Quả phụ Cố HS Trần Văn Bé. Mất tích năm 1973.
  • Lữ Thị Hồng, Ðà Nẵng, Quả phụ Cố HS Võ Văn Sánh. Tử trận năm 1970.
  • Huỳnh Thị Ðược, Ninh Thuận, Tổ phụ Cố Tử sĩ Nguyễn Văn Thời. Tử trận năm 1972.
  • Diệp Thị Tùng, Phú Yên, Tổ phụ Cố HS1 Ðặng Kim Ðoan. Tử trận năm 1971.
  • Nguyễn Thị Chuốt, Cần Thơ, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Văn Biên. Tử trận năm 1969.
  • Nguyễn Thị Lựa, Long An, Quả phụ Cố Cán bộ Dân vận Ngô Ngọc Ðiện. Tử trận năm 1961.
  • Hoàng Thị Chót, Huế, Quả phụ Cố NQ Trần Ðình Thâm. Tử trận năm 1965.
  • Lê Thị Huân, Vĩnh Long, Quả phụ Cố Nguyễn Văn Mạnh. Tử trận năm 1970.
  • Trần Thị Bông, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả phụ Cố B1 Phạm Văn Ðâu. Tử trận năm 1973.
  • Nguyễn Thị Hoa, Long An, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Văn Thuấn. Tử trận năm 1972.
  • Lê Thị Trung, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B1 Huỳnh Văn Chung. Tử trận năm 1972.
  • Trần Văn, Huế, Tổ phụ Cố TrU Trần Niềm. Tử trận năm 1972.
  • Nguyễn Thị Chuyên, Khánh Hòa, Tổ phụ Cố B2 Phạm Văn Bằng. Tử trận năm 1962.
  • Trương Thị Mảnh, Thừa Thiên, Quả phụ Cố B2 Huỳnh Văn Hoàng. Tử trận năm 1973.
  • Ðỗ Thị Ngọc Xoàn, Hậu Giang, Quả phụ Cố TU Nguyễn Hùng Cường. Tử trận năm 1975.
  • Dương Thị Sơn, Quảng Nam, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Chương. Tử trận năm 1972.
  • Ðặng Thị Nghĩa, Quả phụ Cố B1 Vũ Văn Long. Tử trận năm 1965.
  • Nguyễn Thị Mười, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B2 Nguyễn Văn Lập. Tử trận năm 1970.
  • Lê Thị Huê, Thừa Thiên, Quả phụ Cố B1 Trần Dĩ. Tử trận năm 1967.
  • Hồ Thị Nghết, Thừa Thiên, Quả phụ Cố B1 Hoàng Kiếm. Tử trận năm 1965.
  • Nguyễn Thị Bốn, Thừa Thiên, Quả phụ Cố TU Võ Ðào. Tử trận năm 1965.
  • Nguyễn Thị Sa, Saigon, Quả phụ Cố Tr. Tá Trần Văn Sơn. Tử trận năm 1975.
  • Trần Thị Ðiệp, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Văn Lâm. Tử trận năm 1968.
  • Mai Thị Yếu, Saigon, Quả phụ Cố ÐU Vũ Ðức Tiềm. Tử trận năm 1974.
  • Nguyễn Thị Thiệt, Saigon, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Văn Tỵ. Tử trận năm 1975.
  • Phạm Thị Hóa, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả phụ Cố HS1 Võ Văn Hải. Tử trận năm 1975.
  • Lê Thị Hoa, Saigon, Quả phụ Cố NQ Ngô Văn Ðực. Tử trận năm 1967.
  • Nguyễn Thị Năm, Ninh Thuận, Quả phụ Cố B2 Lâm Sơn Ngọc. Tử trận năm 1971.
  • Ðặng Thị Lực, Quảng Trị, Quả phụ Cố NQ Trần Lương. Tử trận năm 1967.
  • Phạm Thị Lệ, Tây Ninh, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Văn Rộng. Tử trận năm 1969.
  • Phạm Thị Ðào, Bà Rịa-Vũng Tàu, Tổ phụ Cố Trần Ngại. Tử trận năm 1965.
  • Trần Thị Ðoàn, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả phụ Cố TS Nguyễn Văn Thuộc. Tử trận năm 1971.
  • Nguyễn Thị Tài, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả phụ Cố B2 Trần Hà. Tử trận năm 1972.
  • Trương Thị Gái, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả phụ Cố ThS Lê Văn Ðồng. Tử trận năm 1973.
  • Nguyễn Thị Xuyên, Saigon, Quả phụ Cố ThS Nguyễn Văn Kim. Tử trận năm 1967.
  • Nguyễn Thị Phao, Saigon, Quả phụ Cố ThS Nguyễn Văn Mị. Tử trận năm 1972.
  • Nguyễn Thị Giỏi, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B2 Trần Văn Ba. Tử trận năm 1971.
  • Lư Thị Buôi, Vĩnh Long, Quả phụ Cố HS Trần Văn Danh. Tử trận năm 1969.

(Còn tiếp)

Mỗi ngày ở Mỹ đều có trẻ em chết vì súng

WASHINGTON (AP)Theo báo cáo Uniform Crime Report gần đây nhất của FBI, trong khoảng từ 2006 đến 2010, có 561 trẻ em dưới 12 tuổi bị chết vì súng đạn ở Mỹ.







Gấu nhồi bông và hoa đặt gần trường tiểu học Sandy Hook, để tưởng niệm 20 em nhỏ trong số 26 người bị bắn chết. (Hình: Spencer Platt/Getty Images)


Con số trẻ em chết xấp xỉ gần bằng nhau mỗi năm, như 120 trong năm 2006, 115 ở năm 2007, 116 của 2008, 114 trong 2009 và 96 vào 2010. Ðó là chưa kể các em chết khi chơi với súng mà FBI xếp vào trường hợp bị tai nạn.


Con số thực sự bao nhiêu em nhỏ bị chết vì súng đạn trong năm 2012 sẽ chưa được biết đến trong hai năm nữa, khi báo cáo chính thức thu thập được, sẽ chuyển vào kho dữ liệu để phân tích. Trung Tâm Kiểm Soát và Phòng Ngừa Dịch Bệnh CDC dự trù công bố con số của năm 2011 vào mùa Xuân tới.


Ðể trả lời về vụ thảm sát ở Newtown, Connecticut, Hiệp Hội Súng NRA, tổ chức vận động cho quyền sử dụng súng lớn nhất ở Mỹ, đưa ra đề nghị mỗi trường nên có một nhân viên bảo vệ có võ trang, khi các trường mở lại vào Tháng Giêng.


Wayne LaPierre, phó tổng giám đốc NRA tuyên bố: “Các chính trị gia thông qua luật cấm súng ở khu vực học đường… Họ dựng bảng quảng bá điều đó và làm vậy đã vô tình bảo với lũ điên giết người ở Hoa Kỳ rằng, trường học là nơi an toàn nhất để họ có thể gây thiệt hại tối đa mà ít bị nguy hiểm nhất.”


Daniel Webster, giám đốc trung tâm John Hopkins Center for Gun Policy and Research, nói rằng, trẻ con dễ bị chết ở tại nhà và ngoài đường phố hơn ở trong trường. Trong số 61 vụ trẻ con bị chết vì súng mà AP điều tra, không thấy vụ nào xảy ra tại trường.


Ðiều tra về những trường hợp chết vì súng năm nay cho thấy, vấn đề không chỉ do băng đảng hay phe phái buôn lậu ma túy như người ta vẫn nghĩ. Nhiều trẻ em chết trong năm 2012 vì súng ống của cha mẹ, bà con hay người giữ trẻ. (TP)

Thượng Nghị Sĩ Mike Crapo bị bắt tội DUI

WASHINGTON DC (AP) Thượng Nghị Sĩ liên bang Mike Crapo, đảng Cộng Hòa, đại diện tiểu bang Idaho, vừa bị bắt hồi sáng sớm Chủ Nhật ở vùng ngoại ô thủ đô Washington về tội say rượu lái xe.







Thượng Nghị Sĩ liên bang Mike Crapo, đảng Cộng Hòa, đại diện tiểu bang Idaho. (Hình: Alexandria Police Department)


Theo văn phòng cảnh sát Alexandria ở Virginia, ông Crapo bị chận lại vì chạy xe vượt đèn đỏ và bị bắt lúc 12 giờ 45 sáng sau khi thử có nồng độ rượu trong máu.


Phát ngôn viên cảnh sát cho biết, ông Crapo không hề phản đối việc phải thử hơi rượu, không gây nên tai nạn nào cũng như gây thương tích cho một ai.


Ông Crapo nói: “Tôi đã phạm lỗi, điều mà tôi chỉ biết có lời xin lỗi với gia đình, với cử tri ở Idaho của tôi, kể cả những ai đặt tin tưởng vào tôi. Tôi xin nhận lãnh hoàn toàn trách nhiệm và mọi hình phạt đối với việc này. Tôi cũng tự định ra các biện pháp để bảo đảm rằng sự việc tương tự sẽ không bao giờ xảy ra nữa.”


TNS Crapo ra về lúc 5 giờ sáng sau khi đóng $1,000 tiền tại ngoại. Ngày ra tòa của ông được định vào 4 Tháng Giêng năm tới.


Ông Crapo phục vụ ở Thượng Viện Hoa Kỳ từ năm 1998, nơi ông nổi danh là một người bảo thủ về vấn đề xã hội và ngân sách. Hiện ông đang ở nhiệm kỳ thứ ba và đến năm 2016 ông mới phải tranh cử trở lại cho cho chiếc ghế này.


Là một thành viên của đạo Mormon từ Idaho Falls, tiểu bang Idaho, ông có vợ với năm con. (TP)

Bị đâm chết vì chê giá phòng khách sạn

 


SÀI GÒN (NV) Bị ép trả tiền phòng dù không chịu ở, nại lý do giá quá cao, một ông khách bị người của chủ khách sạn đâm chết tại chỗ.







Bị cáo mừng vì nhận bản án giết người quá nhẹ: 4 năm tù giam. (Hình: báo Người Lao Ðộng)


Vụ án mạng này xảy ra hơn một năm trước đây nhưng đến ngày 24 tháng 12, 2012 mới được đem ra xét xử. Theo thông báo của tòa án Sài Gòn, hung thủ giết người còn đang tại đào. Ðồng phạm của hung thủ là em ruột của chủ khách sạn chỉ bị kêu án 4 năm tù. Nghe tòa tuyên bố mức án “nhẹ nhàng,” bị cáo Trần Mạnh Hùng 45 tuổi vui mừng nhoẻn miệng cười.


Theo báo Người Lao Ðộng, vào lúc nửa đêm ngày 20 tháng 4, năm 2011, ông Lê Văn Khanh và một người bạn gái tên NTPT đến thuê phòng trọ tại khách sạn X., ở đường Võ Văn Tần, quận 3. Chủ khách sạn là bà TTT báo giá 200,000 đồng một đêm và bạn gái của ông Khanh đã nhận chìa khóa, mở cửa vào phòng trọ.


Xung đột xảy ra khi ông Khanh chê giá phòng quá cao và bảo bà NTPT trả phòng, đi nơi khác. Bà chủ khách sạn TTT buộc họ phải thanh toán tiền khách sạn rồi mới được đi ra. Bà NTPT đồng ý trả tiền, nhưng ông Khanh còn ức nên tiếp tục lớn tiếng chửi rủa.


Sợ bị khách “quậy,” chủ khách sạn liền gọi điện thoại cho em ruột là Trần Mạnh Hùng về “giải quyết.” Ông Hùng xuất hiện sau đó cùng với một người đàn ông nữa tên Hà. Ðôi bên đánh nhau, cuối cùng ông Khanh lãnh một nhát dao đến nỗi mạng vong.


Ông Hùng chở ông Hà tẩu thoát liền sau đó. Ba ngày sau, ông Hùng đến đồn công an đầu thú, đổ tất cả mọi tội lỗi lên đầu ông Hà trong khi ông này vẫn biệt vô âm tín. Nhờ vậy, ông Hùng chỉ lãnh bản án 4 năm tù giam về tội giết người.


Báo Người Lao Ðộng cho biết, quan tòa hứa hẹn “khi nào bắt được ông Hà rồi… tính tiếp.” (PL)

Nhịp độ xây nhà: Mạnh, nhưng chậm

 


 


HOA KỲ Theo một báo cáo của chính phủ được công bố hôm Thứ Ba tuần trước, nhịp độ xây dựng nhà trong Tháng Mười Một hơi chậm nhưng vẫn gần đạt tới mức cao vào tháng trước.








Theo báo cáo của Phòng Kiểm Kê Dân Số, những nhà xây dựng đã khởi công xây dựng ở một nhịp độ hàng năm là 861,000 căn vào tháng trước, giảm 3% so với nhịp độ của Tháng Mười. Nhưng nhịp độ đó cao hơn một năm trước khoảng 21.6% – một dấu hiệu khác chứng tỏ thị trường địa ốc mới đây đã khởi sự hồi phục.


Một phần của sự sụt giảm có thể là do hậu quả của trận bão khủng khiếp Sandy, đã ập lên vùng Ðông Bắc vào ngày 29 Tháng Mười. Nhịp độ khởi công xây nhà ở vùng Ðông Bắc sụt giảm 5.2% so với Tháng Mười.


Nhưng không phải chỉ có hậu quả của trận bão mới hạ giảm nhịp độ xây nhà trong vùng bị ảnh hưởng, theo ông Pat Newport, một nhà phân tích về thị trường nhà đất tại IHS Global Insight. Ông nói: “Niềm tin của giới xây dựng tại vùng Ðông Bắc yếu hơn những nơi khác rất nhiều.”


Số đơn xin phép xây dựng mới ở vùng Ðông Bắc, là lãnh vực ít bị ảnh hưởng bởi thời tiết so với những vụ khởi công xây dựng và được coi như một chỉ dấu về niềm tin của giới xây dựng trên thị trường, giảm 5% trong Tháng Mười Một, so với một năm trước.


Ðiều đó trái ngược hẳn với phần còn lại trong nước, nơi người ta ghi nhận có những gia tăng lớn lao về số giấy phép xây dựng. Những gia tăng này thay đổi từ 22.2% ở miền Tây đến 29.2% ở miền Nam và một mức tăng choáng váng 49.5% ở vùng Trung Tây. Nói chung, giấy phép xây dựng mới tăng 3.6% so với Tháng Mười và tăng 26.8% so với Tháng Mười Một năm 2011.


Nhịp độ gia tăng đó giúp giới xây dựng cảm thấy hài lòng về thị trường nhà cửa. Một cuộc thăm dò của Hiệp Hội Xây Dựng Nhà Toàn Quốc (NAHB: National Association of Home Builders) cho thấy mức tin tưởng cao nhất trên thị trường kể từ Tháng Tư 2006, ngay trước khi chiếc bọt xà phòng địa ốc nổ tung.


Thị trường địa ốc đã cho thấy nhiều dấu hiệu hồi phục khác trong những tháng gần đây. Nhu cầu về nhà đất đã được hỗ trợ bởi lãi suất vay tiền mua nhà ở gần mức thấp kỷ lục.


Theo ông Newport, số nhà bán không nhiều và lãi suất thấp đang thúc đẩy số cầu.


Ngoài ra, quyết định của Quỹ Dự Trữ Liên Bang (Fed) mỗi tháng mua $40 tỉ chứng khoán được bảo đảm bằng tiền thế chấp nhà có thể sẽ duy trì lãi suất ở mức thấp trong tương lai gần. Lãi suất thế chấp thấp, cộng với giá nhà hợp với túi tiền và một thị trường việc làm đang cải thiện đã giúp hồi sinh việc mua bán nhà.


Những vụ xiết nhà đã hạ tới một mức thấp trong năm năm nay, giảm bớt số nhà bị túng quẫn trên thị trường và giúp nâng giá nhà lên, khích lệ thêm những nhà xây dựng để họ bắt đầu xây dựng trở lại. Trong khi đó, theo một báo cáo khác của chính phủ, số cung về nhà mới trên thị trường đã giảm tới những mức thấp kỷ lục sau bốn năm mức độ xây nhà bị kềm hãm. (n.n.)

Yemen: Hai phiến quân bị hỏa tiễn Mỹ hạ sát

SANAA, Yemen (AP)Hỏa tiễn do phi cơ không người lái Mỹ bắn đi hôm Thứ Hai đã hạ sát hai phiến quân al-Qaeda trong một thành phố ở vùng Nam Yemen, theo giới chức an ninh quốc gia này.


Một trong số hai người bị giết là một chỉ huy trung cấp của al-Qaeda, kẻ từng thoát chết trong một cuộc tấn công bằng phi cơ không người lái của CIA 10 năm trước đây, theo nguồn tin trên. Người còn lại được cho biết là gốc Jordan.


Cũng theo các giới chức an ninh Yemen, cuộc tấn công ở Radda thuộc tỉnh Bayda cũng làm ba phiến quân khác bị thương tích trầm trọng.


Phiến quân gốc Yemen, Abdel-Raouf Nassee, thoát chết trong cuộc tấn công đầu tiên bằng phi cơ không người lái tại Yemen hôm 3 Tháng Mười Một năm 2002. Cuộc tấn công lần đó hạ sát Abu Ali al-Harithi, kẻ tình nghi chỉ huy cuộc tấn công nhắm vào chiến hạm USS Cole của Mỹ tại một cảng ở Yemen vào năm 2000. (V.Giang)

Ðặc sứ Liên Hiệp Quốc lo ngại tình hình Syria

 


 


BEIRUT (AP) Ðặc sứ quốc tế về Syria cho hay sau cuộc họp với Tổng Thống Assad của Syria là tình hình hiện rất đáng lo ngại và không thấy có tiến triển gì trong việc tìm giải pháp cho cuộc nội chiến hiện nay.







Người Syria giúp một nạn nhân bị thương sau khi quân chính phủ tấn công vào vùng ngoại ô Hama, Syria, ngày 23 tháng 12, 2012. (Hình: AP Photo/Shaam News Network via AP video)


Chuyến đi của đặc sứ Lakhdar Brahimi diễn ra trong lúc các nhà tranh đấu báo cáo là có giao tranh dữ dội tại tỉnh Hama, nằm ở Trung bộ Syria, nơi các tay súng chống chính phủ tiến vào thị trấn Maan, nơi sinh sống của bộ tộc thiểu số Alawite. Các giới chức cao cấp trong chế độ Assad gồm toàn người gốc Alawite, bộ tộc của gia đình Assad và là một nhánh của giáo phái Shiite, trong khi phần lớn thành phần nổi dậy thuộc giáo phái Sunni.


Ông Brahimi cho hay ông và Tổng Thống Bashar Assad trao đổi quan điểm về cuộc khủng hoảng hiện nay tại dinh tổng thống ở Damascus.


“Tình hình ở Syria hiện rất đáng lo ngại và chúng tôi hy vọng mọi phía sẽ tiến đến giải pháp mà người dân Syria đang trông đợi,” theo ông Brahimi.


Cơ quan thông tấn nhà nước Syria nói rằng ông Assad “ủng hộ mọi nỗ lực tôn trọng quyền lợi của người dân Syria trong đó bảo vệ quyền tự chủ và độc lập quốc gia”.


Ðây là chuyến đi thứ ba của ông Brahimi đến Damascus trong vai trò đặc sứ của Liên Hiệp Quốc và Liên Ðoàn Ả Rập. Lần này, ông phải dùng đường bộ từ thủ đô Beirut của Lebanon để vào Syria thay vì dùng phi trường quốc tế Damascus vì đang có giao tranh quanh phi trường. (V.Giang)

Tin mới cập nhật