Giới thiệu nhà thơ Võ Văn Vĩnh

Võ Văn Vĩnh

 

Vĩnh Biệt Người Vàm Cống

Mai đã xa rồi Vàm Cống ơi
Nhớ người sao nhớ mãi không thôi
Dáng ai thiếu phụ chiều xuân ấy
Hương thắm bên đời nắng ngừng rơi.

Đã biết đời ta lắm lỡ làng
Lòng ơi sao cứ mộng miên man
Tết về người có mong gì nhỉ
Một thoáng hương xuân gởi gió ngàn.

Mười năm Vàm Cống hồn phiêu lãng
Bắt gặp đời ta buổi muộn màng
Mười năm đổi lấy dòng lệ thảm
Đời hắt hiu buồn tim vỡ tan.

Đời ta đó nào có gì đâu
Bão giông lần cuối ngỡ lần đầu
Gặp người tưởng gặp người xưa mộng
Nghiệt ngã tình sầu lại đớn đau.

Ta ngồi hóa đá đợi bình minh
Mặt trời rực rỡ của tim mình
Người đêm thiếu phụ chờ trời sáng
Khua guốc cho mòn nỗi điêu linh.

Xin một lần thắp sáng tin yêu
Nghe hồn hoang vắng cõi cô liêu
Áo dài hay mộng bay qua phố
Thơ thẩn bâng khuâng cả buổi chiều.

Tạ ơn trời cho ta trái cấm
Mắt môi cười bóng mát ngàn năm
Lòng vụn hái thiên đường đánh mất
Trần gian buồn trọn kiếp xa xăm.

Tạ ơn người tình xuân nghi ngút
Dẫu nhìn nhau giây phút thiên thu
Ta say cõi mộng mịt mù
Tìm trong quên lãng phù du kiếp người.

Tạ ơn đời còn chút náu nương
Không không sắc sắc cõi vô thường
Mai nầy xin được làm mây trắng
Theo gió xuân về thăm cố hương

Thôi đành vĩnh biệt người Vàm Cống
Giong ruổi bên ta chút hương nồng
Trùng khơi xa khuất trời thương nhớ
Vàm Cống là người gặp lại không?

Võ Văn Vĩnh.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt”, bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ Email: [email protected] hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683


 


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Thiếu Khanh

Nhà thơ-dịch giả Thiếu Khanh tên thật là Nguyễn Huỳnh Điệp, sinh năm 1942 tại làng Bình Thạnh, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận.

Giới thiệu thơ Phượng Các Vũ Thị Mưu

Xa cách rồi đâu còn người trong mộng/ Ấm hương nồng dan díu mối tình si/ Vườn ướt sương đêm hương chiều bám víu

Giới thiệu thơ Chánh Trung – Trong nỗi nhớ

Nhận thư em những dòng chữ rất Huế/ Lời ngọt ngào làm nhớ quá em ơi!/ Chiểu cuối năm lòng bỗng thấy yêu đời/ Cơn giớ thoảng ru hồn anh nhè

Giới thiệu thơ Nguyễn Kinh Bắc – Như nước ra khơi vẫn nhớ nguồn

Cảm ơn cô bé, làm tôi nhớ/ Cả một trời xưa bỗng hiện về/ Nơi đã xông pha vào khói lửa/ Để rồi mất nước mới thương quê

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Phạm Cao Hoàng

Nhà thơ Phạm Cao Hoàng sinh năm 1949 tại Tuy Hòa, Phú Yên. Từ đầu thập niên 1970, tiếng thơ ông xuất hiện trên nhiều tạp chí như Văn, Văn Học

Giới thiệu thơ Nguyễn Đông Tuần – Chúc Mừng Bác Trọng

Chúc mừng bác Tổng Bí Thư/ Kiêm luôn Chủ tịch giống như bên Tàu/ Đồng chí bước trước, mình sau/ Nghĩ chi cho mệt cái đầu, bác ơi!

Giới thiệu thơ Nguyễn Long An – Thu Về

Tranh: Nguyễn Đình Thuần.
Thu về trên ngọn lá dừa,/ Se se hơi gió, đong đưa nỗi buồn./ Ước như tấm bảng bên đường,/ Bốn mùa vẫn đứng, vô thường đi qua.

Giới thiệu thơ Phạm Hồng Ân – Chiếc Lá Trên Ngực Thơ

mùa thu em giấu ở đâu?/ hình như trong cánh gió sầu tình tôi/ mùa thu nào cất lên trời/ vàng trong tôi chiếc lá rơi cuối cùng...(pha)

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Cao Thoại Châu

Nhà thơ Cao Thoại Châu, tên thật Cao Đình Vưu
Nhà thơ Cao Thoại Châu, tên thật Cao Đình Vưu, sinh năm 1939, tại Giao Thủy, Nam Định, Bắc Việt. Vào Nam năm 1954.

Giới thiệu thơ Dân Đen-Tay Trắng – Tiếng Kêu Oan Của Giầy Dép

Chúng em là dép, là giầy/ Giúp đôi chân bước khỏi trầy, khỏi dơ/ Nhiệm vụ thật quá đơn sơ/ Từ ngàn xưa đến bây giờ nào sai!