Giới thiệu thơ Nguyễn Hoàng Anh Thư

Nguyễn Hoàng Anh Thư

Nhà thơ Nguyễn Hoàng Anh Thư

Người thiếu phụ trang điểm

Mười hai giờ mười tám phút
Người thiếu phụ đang ngồi khỏa trắng giấc mơ
Trong chiếc gương có hình oval cũ kỹ
Cô đang kéo đôi chân mày chạm về phía mặt trời
Có thể là dài như một tiếng thở
Cô dùng lớp phấn hồng quét ngược
Đôi mắt xanh màu thảo nguyên
Chiếc gương bây giờ là hình trái đất
Có đôi mắt màu đại dương
Từng lớp phấn phủ như cơn lốc về
Trăng vỡ mềm môi
Cô khóc trên gương mặt mình
Sau lớp thủy tinh
Lỗ chỗ thịt da rát bỏng
Cô mở hộp tìm mấy câu đồng dao
Tám lẻ dôi
Đôi lên chín
Chín lẻ một
Mốt lên mười
Cô chuyền chuyền đôi tay
Chuyền một
Chuyền hai
Chuyền ba
Trăng vỡ rồi
Cô chuyền trên tay
Đôi mắt xanh màu đại dương
Đôi mắt xanh màu thảo nguyên
Cô khóc trên gương mặt mình
Sau lớp thủy tinh
Lỗ chỗ thịt da rát bỏng

 

Mặc niệm cho bài thơ

Mặc niệm cho bài thơ
Cúi đầu nhìn thương thể
Bài thơ có lắm vết buồn
Chúng ta sẽ đi hành khất những dòng sông
Học cách yêu thương nguyên lành
Mọi thứ chẳng phải là màu xanh
Chúng ta sẽ học cách lắng sâu
Để miễn nhiễm sự đơn độc
Của đời sống này

Rồi chúng ta cũng tẩm liệm bình minh
Trước khi mặt trời rã bóng trong sương khói
Thế giới là một màu cô đơn trong suốt
Như là bóng đêm
Biết nói sao về cuộc đời này
Thực thể này
Thời gian này
Có thể mọi thứ chỉ là sự trú ngụ
Vốn dĩ

Chúng ta đã cầm cự cho bài thơ
Mùa đông này
Có lẽ nó không qua khỏi

 

Thư gửi anh

Sự lẫn tránh của ngôn ngữ
Làm cho bài thơ hụt hẫng
Nỗi sợ sệt mùa đông
Cứng trên từng khớp tay

Này anh, câu chuyện mà em đã kể cho anh nghe hôm qua
Đó là một ngày thần thoại
Đám mây trắng và hàng cây xanh
Cứ thầm thì kể mãi

Câu chuyện của chúng ta đang trượt trên một đường link
Anh tin không
Nó nhỏ như sợi tóc của em dưới ánh nắng ban mai buổi sáng
Vờn trên những nhánh mây
Đang là mùa hè
Giá như nỗi nhớ anh
Có thể lột xác như đám ve
Em sẽ để lại nỗi buồn trên nhánh cây
Với màu hoa phượng đỏ cháy

Giờ này mẹ đang nấu cơm
Một nơi nào đó đang có chiến tranh
Thời gian đang sôi sùng sục
Một nơi nào đó có tiếng kêu gào trong đám cháy
Có quá nhiều thứ đang bốc hơi
Giờ này, chúng ta đang làm gì
Im lìm trong nhà bếp
Mọi thứ đang dần bốc hơi

 

Sự chờ đợi

Đã qua rất nhiều mùa hè
Bạn đã lập trình thời gian những chờ đợi lớn lên
Thoát khỏi tiếng ve ran và mùa phượng cháy
Bạn sẽ chờ đợi cho đến khi bạn có thêm những đứa trẻ để không còn thức khuya vì bóng đá
Bạn sẽ chờ đợi cho đến khi không thấy còn mang mác với mùa lá rụng sau vườn
Bạn sẽ chờ đợi cho đến khi đuôi mắt mọc thêm những lớp nhăn
Bạn sẽ có thêm vài giờ cho sự nuối tiếc mỗi ngày
Chờ đợi cho đến khi bạn bỏ thói quen
Bạn sẽ chờ đợi cho đến khi thời gian rũ như một xác chết
Chờ đợi cho đến khi cuộc tình sợ ly hôn
Chờ đợi giữa ngày trời oi bức để được đi dưới bóng cây xanh
Sẽ chờ đợi đến khi đi qua kỳ nghỉ hè
Chờ đợi cho đến khi bạn không tìm thấy sự thi vị từ tiếng ve
Bạn vẫn tiếp tục chờ đợi như thế
Cho đến khi bạn có thể được nghe các bác sĩ
Nói rằng bạn còn được chờ đợi thêm sáu tháng
Bạn sẽ được chờ đợi mãi mãi
Cho đến khi chiếc quan tài
Nói cho bạn biết sự mục nát

 

Đám đông và bài thơ tình

Hãy để cho mọi thứ rung lên
Trong cơn say địa chấn
Một chiếc ly trắng vừa đổ xuống
Dưới chiếc bàn ọp ẹp
Những mảnh vỡ thủy tinh rơi vào cơn khát
Bao văn nam thị nữ
Lượm lặt, gọt giũa từng chữ ái tình trong thơ của một cô nàng ưỡn ẹo
Gật gù như nếm mật
Gật gù như được phục sinh

Hãy để cho mọi thứ rung lên
Từng chữ ái tình xiêu vẹo
Mọi thứ sẽ đổ sụp xuống
Chỉ còn lại ngôn ngữ hạnh phúc hàng ngày
Như buổi sáng anh vừa hỏi: hôm nay em muốn ăn gì?

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt”, bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ Email: [email protected] hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683

Mời độc giả xem phóng sự “Tưởng niệm 30 Tháng Tư – Tượng đài thuyền nhân Việt Nam”


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Tường Linh

Nhà thơ Tường Linh tên thật là Nguyễn Linh, sinh tại làng Trung Phước, huyện Quế Sơn (nay là Quế Trung, Nông Sơn), tỉnh Quảng Nam.

Giới thiệu thơ của Trầm Phương – Quê hương thao Thức

Việt Nam đang sôi,/ Quê hương thao Thức/ Hơn ba mươi ngày đêm quyết liệt/ Một mình chiến đấu sau những chấn song

Giới thiệu thơ Võ Châu Phương – Biển và hải âu

Mơ về em, anh làm thơ về biển/ Gửi hải âu, mang thương nhớ bay đi/ Lời yêu thương như sống biển thầm thì

Giới thiệu thơ Kiến Lương – Thư cho Mẹ miền Bắc…

Mẹ ơi mình đã bị LỪA/ Đi Nam đánh Mỹ, LẦM rồi Mẹ ơi/ Thằng Trung nó xúi mình vào/ Làm bia đỡ đạn cho thằng Liên Xô/ Mẹ ơi con mãi không về

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Bùi Bảo Trúc

Nhà thơ Bùi Bảo Trúc, có bút danh khác là Bảo Lâm, sinh năm 1944 tại Bắc Việt, di cư vào Nam năm 1954, học trung học Chu Văn An, Sài Gòn.

Giới thiệu thơ Diệp Hồng Phương – Mùa Thu Dulles 

Mùa hè ra đi từ bao giờ/ Mà nắng vàng hanh gọi mùa Thu tới?/ Anh chưa rời Dulles/ Sao ngọn gió buồn thổi buốt con tim?

Giới thiệu thơ Huỳnh Liễu Ngạn – Tơ Vương Huế

rồi mùa cầu gãy đôi sông/ Huế ơi quê mẹ đỏ dòng nước trôi/ em đi về mộng trắng rồi/ thiên nhiên anh đứng ngập trời mưa giăng

Giới thiệu thơ Anh Tú – Nồi Cá Bống Kho Tiêu

Độc thân ba mươi tuổi đời lỡ vận/ Kiếp xa nhà vì lận đận nước non/ Mẹ đã già con không tròn phụng dưỡng/ Mà mẹ còn phải lặn lội tìm con.

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Khoa Hữu

Khoa Hữu, tên thật Ngô Đình Khoa, sinh ngày 21 Tháng Tám, 1938, tại Bắc phần. Đào thoát vào Nam Tháng Ba, 1953.

Giới thiệu thơ Trần Hoàng Vy – Hành Thiền

Ta hành thiền như đá/ Chất chồng mà không đau/ Tìm thăng bằng vô ngã/ Đá không thay sắc màu?/ Hành thiền tọa như thạch