Một bài thơ cũ: Nhà thơ Hà Thượng Nhân

Hà Thượng Nhân

Nhà thơ Hà Thượng Nhân

Hà Thượng Nhân là bút hiệu của nhà thơ Phạm Xuân Ninh, nguyên danh Hoàng Sĩ Trinh, quê ở Hà Thượng, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Ông từng dạy học ở trường Dũng Lạc (Hà Nội) và trường Thiếu sinh quân (Liên khu IV) rồi theo kháng chiến nhưng đến năm 1952 thì ông về thành rồi di cư vào Nam. Ông gia nhập Quân đội Quốc gia Việt Nam, thăng đến cấp trung tá. Ông làm giám đốc Đài Phát thanh Quốc gia, chủ bút rồi chủ nhiệm nhật báo Tiền tuyến. Với nhật báo Tự do ông thường góp bài dưới bút hiệu Tiểu Nhã và phụ trách mục thơ châm biếm “Đàn ngang cung”. Bút hiệu khác của ông là Nam Phương Sóc trên báo Ngôn luận. Ông là thành viên của Trung tâm Văn bút Việt Nam.

Về tài văn thơ, ông có biệt tài làm thơ trào lộng nhưng khi còn trẻ tuổi ông cũng sính thơ Đường. Khi vào Huế trong một cuộc chơi thơ, ông có ứng khẩu một bài thơ vịnh “trăng thu” mà được cụ Ưng Bình chấm là hay nhất. Ông từng được Phủ Quốc vụ khanh Văn hóa của Việt Nam Cộng Hòa đề cử làm giám khảo Giải Văn học Nghệ thuật toàn quốc, bộ môn Thơ. Sau năm 1975, ông bị bắt đi học tập cải tạo cho đến năm 1983 mới được thả và sang định cư ở Hoa Kỳ năm 1990 dưới diện H.O. Ông mất ngày 11 tháng 10 năm 2011 tại San Jose, California, thọ 91 tuổi.

 

Tranh Nguyễn Thanh Bình

Xin làm cỏ biếc vương chân em đi

Xin làm cỏ biếc
Vương chân em đi
Xin làm giọt mưa
Mưa dầm rưng rức
Trên vai người yêu

Anh cầm tay em
Bàn tay khô héo
Anh nhìn mắt em
Gió lùa lạnh lẽo

Anh nhìn lòng mình
Mùa đông mông mênh
Cỏ non mùa xuân
Còn xanh dấu chân
Trăng non mùa hạ
Ướt đôi vai trần
Có xa không nhỉ
Ngày xưa thật gần

Có xa không em?
Ngày xưa thật gần.

Hà Thượng Nhân

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt”, bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ Email: [email protected] hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683

Chiến tranh mậu dịch khiến Mỹ mất thị trường xuất cảng thịt heo


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Giới thiệu thơ Huy Uyên – Sông Seine buồn

Chiều hoang trôi theo dòng sông Seine/ anh bàng hoàng nhớ em/ những chiếc cầu chải ngang mái tóc/ nhớ ai mà em khóc/ đôi bờ trôi êm đềm.

Giới thiệu thơ Phan Nghĩa – Bán quê hương

Đất nước đui mù ngập chìm oan trái/ Sau chiến tranh rên siết oán hờn/ Ai đào huyệt chôn vùi đất Việt/ Bầy qụa đen sao ăn mãi xác người

Giới thiệu thơ Chánh Trung – Tình say

Anh đã say rồi, tôi sẽ say/ Tình đời ta kể chuyện đó đây/ Anh nhấp tôi uống tình tri kỷ/ Anh ngã tôi dìu vai bá vai

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Lê Thánh Thư

Em ký thác nơi nào/ khi lời sấm muộn tuyên ra/ thần khí nhạt nhòa/ bước/ & trôi đi./ Em hôm qua không nói gì/ tôi ra nhìn sông trắng quá

Giới thiệu thơ Quang Nguyễn – Mộng mị

Em đây chăng/ phải rồi/ Dáng sương mai huyền dịu/ Một chút hồng/ cánh môi/ Vết tình mọng non trĩu/ Lần chạm giữa bến thần tiên

Giới thiệu thơ Trần Thế Thi – Buôn gì mau giàu?

Buôn dân bán nước mau giàu/ Hơn buôn vua chúa bên Tàu ngày xưa/ Vốn liếng mượn vay ngọn cờ hồng/ Mang về “bác” cướp giựt non sông

Giới thiệu thơ Phạm Hồng Ân – Ra biển

biển em đó, tôi bềnh bồng con sóng/ vỗ quanh đây dòng hương ảo năm xưa/ nát từng ngọn rong rêu mùa gió động/ bạc đầu nhau từ ký ức đêm mưa.

Giới thiệu thơ Bình Địa Mộc – Nhẹ tơn kiếp người

Con gà cục tác sau hè/ bỗng yên lặng để chú ve thì thầm/ phía hàng cau nắng hoa râm/ vá đôi lỗ thủng ngõ câm lặng chiều

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Hạ Quốc Huy

Trưởng tràng tay dắt con thơ/ Phất phơ chéo áo, bụi mờ thời gian/ Hồi xưa/ trời đất mang mang/ Vung tay hào sĩ/ đãi ngàn hồ say

Giới thiệu thơ của Cố Chuẩn Tướng Phan Hòa Hiệp

Này Đại Bàng, cánh ngươi đã gãy/ Vùng vẫy chi đau đớn thân ngươi/ Cố đứng im lặng nuốt kiếp đời/ Thôi mong ước, ai người chấp cánh