Một bài thơ cũ: Nhà thơ Hoài Khanh

Hoài Khanh

Nhà thơ Hoài Khanh

Hoài Khanh tên thật là Võ Văn Quế, sinh ngày 13/6/1933 tại Ðức Nghĩa, thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận. Từ năm 1957, ông đã hiện diện trên bầu trời thi ca Việt Nam với thi phẩm “Dâng Rừng”. Trước năm 1975, ông viết báo làm thơ, là người chủ trương và điều hành nhà xuất bản Ca Dao, một trong những nhà xuất bản uy tín, có nhiều ấn phẩm giá trị. Những năm cuối đời, bị đột quỵ Hoài Khanh về trú tại thành phố Biên Hòa, tỉnh Ðồng Nai. Ông mất ngày 23 tháng 3. 2016.

Tranh Nguyễn Trung

 

Ngồi lại bên cầu

Người em xưa trở về đây một bận
Con đường câm bỗng sáng ánh diệu kỳ
Tôi lẩn trốn vì thấy mình không thể
Mây của trời rồi gió sẽ mang đi

Em thì vẫn nụ cười xanh mắt biếc
Màu cô đơn trên suối tóc la đà
Còn gì nữa với mây trời đang trắng
Đã vô tình trôi mãi bến sông xa

Thôi nước mắt đã ghi đời trên đá
Và cô đơn đã ghi dấu trên tay
Chân đã bước trên lối về hoang vắng
Còn chăng em nghĩa sống ngực căng đầy

Quá khứ đó dòng sông em sẽ ngủ
Giấc chiêm bao nguyên vẹn có bao giờ
Ta sẽ gặp trong ý tình vũ bão
Con thuyền hồn trở lại bến hoang sơ

Rồi em lại ra đi như đã đến
Dòng sông kia vẫn cứ chảy xa mù
Ta ngồi lại bên cầu thương dĩ vãng
Nghe giữa hồn cây cỏ mọc hoang vu.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt”, bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ Email: [email protected] hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683

Mời độc giả xem chương trình “Du lịch đền Karnark ở Ai Cập” (phần 1)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Giới thiệu thơ Minh Tường – Chiều tím phố Bolsa

Ai thả mây chiều lơ lửng bay/ Bolsa vạt nắng bỗng hao gầy/ Ta về ngang phố loang màu nhớ/ Ai đứng đan sầu trên ngón tay…

Giới thiệu thơ Mai Tâm – Đò

Bên dòng Sông cũ bóng chiều nghiêng/ Liễu rũ bờ hoang gợi nỗi niềm/ Ngõ ấy người đi mờ khói quyện/ Phương này ở lại nặng sầu riêng

Giới thiệu thơ Bong hong 25

Vẫn ngở trong mơ.../ Từng nẻo đường... là thật!/ Góc nhỏ nào vẫn ngào ngạt hương yêu,/ Ai gieo chi mộng đẹp buổi xế chiều 

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Vũ Hoàng Chương

Vũ Hoàng Chương sinh ngày 5 Tháng Năm, 1916, tại Nam Định. Thuở nhỏ, ông học chữ Hán ở nhà rồi lên học tiểu học tại Nam Định.

Giới thiệu thơ Trần Hoàng Phố – Mùa yêu hương thanh xuân

Gặp một bông sen trắng muốt/ trước ngõ thiên thu nhà em/ hàng chè tàu xanh mượt/ trong nắng dịu vàng chiêm bao xa xăm

Giới thiệu thơ Dương Đình Bộ – Xuân về nhớ quê

Bắc Ninh quê tôi lừng danh một thuở/ Tranh Đông Hồ hớn hở đón Xuân sang/ Nhà nhà đốt pháo mừng Xuân/ Ngắm hoa mai nở, ngắm tranh Đông Hồ

Giới thiệu thơ của NB – Biển và sóng

Nếu có thể em xin làm con sóng nhỏ/ Con sóng hiền lành và thầm lặng trườn dài trên bãi cát êm/ Con sóng nhẹ soi mình dưới ánh trăng đêm

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Viên Linh

Viên Linh sinh tại Hà Nam, năm 14 tuổi có truyện ngắn đăng trên nhật báo Tiếng Dân, Hà Nội. Di cư vào Nam đêm Noel 25 Tháng Mười Hai, 1954.

Giới thiệu thơ Nguyễn Đăng Khoa – Tìm

Sóng tìm sóng trên biển vàng/ Thấy im lặng dựng thành hàng lặng im/ Đàn gió đi khắp đồi sim/ Tìm mùi hương lạc giữa miền tóc xanh

Giới thiệu thơ Ngưng Thu – Facebook hỏi ta đang làm gì?

Ta vẫn ngồi đây thềm hạ vắng/ đong đưa gió vỗ mái hiên nhà/ mây ngang trời nói mây buồn lắm/ nắng thì rất bận nắng đi xa.