Nhớ Mẹ Maria Anges Nguyễn Thị Lạc.

Mẹ kể rằng, gia đình ngoại là gia đình Phật Tử. Đến đời ông Ngoại của Mẹ, đó là thời vua Tự Đức trị vì, không biết do duyên cớ nào, ông cố lại cưu mang 4 cha người Y Pha Nho. Ông cho ở trong nhà, lo ăn uống và cung cấp tất cả những nhu cầu các cha cần. Thấy ông cố là người tốt và có lòng cưu mang con Chúa. Mấy cha khuyên ông cố nên theo đạo Công Giáo. Vì gia đình theo đạo Phật từ thời tổ tiên, ông cố đã từ chối, nhưng nghĩ, các cha có lòng tốt mới khuyên như vậy, nên ông cố, hứa: Sau này cứ mỗi đời, gia đình sẽ bằng lòng cho một người con gái theo đạo.

Lời hứa đó được thực hiện từ các đời sau. Đến đời của Mẹ, các chị em đều theo đạo Phật, chỉ riêng Mẹ, có người đến hỏi cưới, và người này theo đạo công giáo. Ông Ngoại nhớ lời hứa xưa của dòng họ, đã bằng lòng gả con gái cho Ba, là một thanh niên Công Giáo.

Mẹ về làm dâu nhà họ Hoàng, cũng chẳng được bao năm thì Ba mất. Mẹ lúc ấy tuy còn son trẻ, nhưng đã ở vậy nuôi hai con nên người. Không có người đàn ông trong nhà, không có cột trụ chống đỡ, khiến đôi khi Mẹ cũng lâm vào hoàn cảnh khó khăn phải tự quyết những vấn đề cần đôi vai mạnh mẽ, cần khối óc kiên cường quyết định. Tội Mẹ, vừa làm mẹ vừa làm cha, với hai con nhỏ, lại vừa làm dâu vừa làm con với 4 thân phụ mẫu. Vậy mà trong ngoài Mẹ đã tần tảo chu toàn.

Những năm đất nước lâm vào cảnh khó khăn, mọi nhà, mọi người đều cơ cực, cũng không thoát khỏi mệnh số chung của đất nước, Mẹ cũng phải chạy chợ, buôn đầu này bán đầu kia. Hôm nào gặp mua được món hời, bán được giá, có chút tiền khá hơn, thì hôm ấy mấy mẹ con được một bữa no đủ. Mà những ngày như vậy hiếm hoi lắm, nên ba mẹ con cứ bữa đói nhiều hơn bữa nó. Cũng may Chúa thương, hai con ngoan ngoãn nên cũng là niềm an ủi lớn đối với người mẹ đơn chiếc lúc bấy giờ.

Không biết có phải thương người có lòng mà Chúa đã ban nhiều hồng ân, thật là bất ngờ, bỗng dưng có người đến đề nghĩ cho người con trai đi vượt biên cùng họ. Mẹ quá ngỡ ngàng trước tin vui không mong mà đến. Em Hoàng Quốc Thiều, lúc ấy đang ở tuổi phải đi nghĩa vụ. Chuyến đi trót lọt của em đã giúp em thoát mọi tai ương đang chờ đón.

Năm 1990 Thiều bảo lãnh Mẹ và chị qua sum họp, năm ấy Mẹ đã 65 tuổi, cái tuổi cận kề với bệnh tật. Tuy thế, Mẹ luôn luôn đón nhận được hồng ân của ThiênChúa ban. Trong cuộc sống, hồng ân như thường xuyên gieo rắc xuống quanh Mẹ. Ngay cả khi bệnh, mẹ cũng không đau đớn nhiều, và cho đến ngày Mẹ lìa xa cõi thế. Cả nhà không định làm đám ma ở nhà thờ, vì e rằng gia đình quá đơn chiếc, đám ma trong khung cảnh rộng lớn của nhà thờ sẽ khiến dễ thấy sự lạnh lẽo, cô đơn. Vậy mà không ngờ, tin mừng lại đến với gia đình. Cha Ngữ đã nhận làm phép xác rất chu đáo, được dâng thánh lễ rất trang trọng. Đám tang của Mẹ ngỡ rằng đơn chiếc lắm, không ngờ lại vô cùng ấm áp.

Xin cám ơn Thiên Chúa, đã gieo rắc sự lành cho gia đình nhỏ của chúng con. Xin Thiên Chúa đón Mẹ con trên cõi của Ngài.

Con gái Hoàng Anh Đào


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tưởng nhớ ông Vanson Nguyễn Nhật Dũng

  Xuất thân từ một gia đình gia giáo và có Đạo gốc từ bao đời. Năm 1954 ông theo gia đình vào Nam, lúc ấy ông ở độ tuổi thiếu niên. Vào Nam, ông tiếp tục đi học và...

Nhớ thương Dì Phạm Dư Mỹ Hoa

Theo sách Phật, người chết sẽ trải qua một vùng ánh sáng trong suốt, thời gian trụ vào vùng ánh sáng trong suốt này tùy thuộc vào khả năng định tâm của người quá cố. Nếu có định lực...

Tưởng nhớ Ông Trần Tất Quýnh

  Nhắc về kỷ niệm xưa, anh Châu, trưởng nam bùi ngùi nói về bố mình: Tôi rất nhớ ơn ông cụ, nhất là những ngày thơ ấu, anh em phá phách, hư đốn, cãi lời bố mẹ, lười biếng...

Điếu văn tiễn biệt Mẹ, Nguyễn Thị Lan

Tôi là Ánh Tuyết - con gái út của Mẹ. Hôm nay trước giờ di quan, tôi xin được thay mặt toàn thể đại gia đình bày tỏ lời trần tình tiễn biệt Mẹ về cõi vĩnh hằng. Mẹ của chúng...

Trầm Tử Thiêng, người chép sử lưu vong bằng âm nhạc.

  – “Bước Chân Việt Nam”, bản quốc ca cho những người Việt Nam thống khổ, lưu vong. “Cộng Sản là Cộng Sản. Không có việc Cộng Sản ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua”.  Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng   Tính đến ngày...

Bửu Chỉ, tiếng vọng một đời người

Bửu Chỉ gởi cho tôi xem bức chân dung tự họa, Tiếng vọng một đời người, vẽ tháng 10/2002, một trong vài bức tranh cuối của Chỉ. Dạo đó chúng tôi trao đổi qua email gần như hàng ngày,...

Lâm Triết, ngôi sao hội họa hiện đại Việt Nam một thời vừa tắt

Tôi vừa nhận được tin từ nhà thơ DTL cho hay họa sĩ Lâm Triết, một tài năng hội họa hiện đại xuất sắc của Miền Nam vào những thập niên 60 của thế kỷ 20, vừa tạ thế...

Tưởng nhớ Bà Lê Thị Phương

Nói về mẹ, bằng giọng phấn khích, đầy hãnh diện, anh Nguyễn Thi cho biết, Mẹ anh, bà quả phụ Nguyễn Quang Thế, nhũ danh Lê Thị Phương, là người phụ nữ đầu tiên ở Việt Nam lái xe...

Bò Rừng đã về núi, nỗi buồn còn đọng lại

  Một trăm năm rong chơi trần thế, Tổng Ủy Viên Trần Văn Lược đã trở về trời tại Sài Gòn, lúc 14g ngày  6/12/2018, thọ 100 tuổi, để tiếp tục nhiệm vụ luyện tiên đan cho Ngọc Hoàng Thượng Đế. Trưởng Trần Văn...

Cô giáo Hà Thị Minh: Cô giáo của tôi.

Nhận được Email của Bích Hà, trưởng nữ của Cô, báo tin Cô đã từ giã thế gian để về cõi vĩnh hằng vào đầu tháng 11 năm 2018 ở tuổi 94, tôi vẫn cảm thấy như một phần...