Nhớ Mẹ Maria Anges Nguyễn Thị Lạc.

Mẹ kể rằng, gia đình ngoại là gia đình Phật Tử. Đến đời ông Ngoại của Mẹ, đó là thời vua Tự Đức trị vì, không biết do duyên cớ nào, ông cố lại cưu mang 4 cha người Y Pha Nho. Ông cho ở trong nhà, lo ăn uống và cung cấp tất cả những nhu cầu các cha cần. Thấy ông cố là người tốt và có lòng cưu mang con Chúa. Mấy cha khuyên ông cố nên theo đạo Công Giáo. Vì gia đình theo đạo Phật từ thời tổ tiên, ông cố đã từ chối, nhưng nghĩ, các cha có lòng tốt mới khuyên như vậy, nên ông cố, hứa: Sau này cứ mỗi đời, gia đình sẽ bằng lòng cho một người con gái theo đạo.

Lời hứa đó được thực hiện từ các đời sau. Đến đời của Mẹ, các chị em đều theo đạo Phật, chỉ riêng Mẹ, có người đến hỏi cưới, và người này theo đạo công giáo. Ông Ngoại nhớ lời hứa xưa của dòng họ, đã bằng lòng gả con gái cho Ba, là một thanh niên Công Giáo.

Mẹ về làm dâu nhà họ Hoàng, cũng chẳng được bao năm thì Ba mất. Mẹ lúc ấy tuy còn son trẻ, nhưng đã ở vậy nuôi hai con nên người. Không có người đàn ông trong nhà, không có cột trụ chống đỡ, khiến đôi khi Mẹ cũng lâm vào hoàn cảnh khó khăn phải tự quyết những vấn đề cần đôi vai mạnh mẽ, cần khối óc kiên cường quyết định. Tội Mẹ, vừa làm mẹ vừa làm cha, với hai con nhỏ, lại vừa làm dâu vừa làm con với 4 thân phụ mẫu. Vậy mà trong ngoài Mẹ đã tần tảo chu toàn.

Những năm đất nước lâm vào cảnh khó khăn, mọi nhà, mọi người đều cơ cực, cũng không thoát khỏi mệnh số chung của đất nước, Mẹ cũng phải chạy chợ, buôn đầu này bán đầu kia. Hôm nào gặp mua được món hời, bán được giá, có chút tiền khá hơn, thì hôm ấy mấy mẹ con được một bữa no đủ. Mà những ngày như vậy hiếm hoi lắm, nên ba mẹ con cứ bữa đói nhiều hơn bữa nó. Cũng may Chúa thương, hai con ngoan ngoãn nên cũng là niềm an ủi lớn đối với người mẹ đơn chiếc lúc bấy giờ.

Không biết có phải thương người có lòng mà Chúa đã ban nhiều hồng ân, thật là bất ngờ, bỗng dưng có người đến đề nghĩ cho người con trai đi vượt biên cùng họ. Mẹ quá ngỡ ngàng trước tin vui không mong mà đến. Em Hoàng Quốc Thiều, lúc ấy đang ở tuổi phải đi nghĩa vụ. Chuyến đi trót lọt của em đã giúp em thoát mọi tai ương đang chờ đón.

Năm 1990 Thiều bảo lãnh Mẹ và chị qua sum họp, năm ấy Mẹ đã 65 tuổi, cái tuổi cận kề với bệnh tật. Tuy thế, Mẹ luôn luôn đón nhận được hồng ân của ThiênChúa ban. Trong cuộc sống, hồng ân như thường xuyên gieo rắc xuống quanh Mẹ. Ngay cả khi bệnh, mẹ cũng không đau đớn nhiều, và cho đến ngày Mẹ lìa xa cõi thế. Cả nhà không định làm đám ma ở nhà thờ, vì e rằng gia đình quá đơn chiếc, đám ma trong khung cảnh rộng lớn của nhà thờ sẽ khiến dễ thấy sự lạnh lẽo, cô đơn. Vậy mà không ngờ, tin mừng lại đến với gia đình. Cha Ngữ đã nhận làm phép xác rất chu đáo, được dâng thánh lễ rất trang trọng. Đám tang của Mẹ ngỡ rằng đơn chiếc lắm, không ngờ lại vô cùng ấm áp.

Xin cám ơn Thiên Chúa, đã gieo rắc sự lành cho gia đình nhỏ của chúng con. Xin Thiên Chúa đón Mẹ con trên cõi của Ngài.

Con gái Hoàng Anh Đào


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Song Ngọc Và Một Đời Sáng Tác

  Để tạo ra một nét riêng, mỗi một người nghệ sĩ hay thường dành cho mình một nghệ danh. Thế nhưng, cũng có nhiều nhạc sĩ, với những lý do riêng, họ có rất nhiều bút danh/nghệ danh. Chính...

Tưởng Nhớ Cậu Dương Ngọc Chí (1944-2017)

Cậu là em út của Mẹ, là con trai duy nhất của ông bà ngoại, nên được cưng chìu vô cùng. Nhưng Cậu không hề hư chút nào, trái lại rất ngoan hiền, là một mẫu mực về mọi...

Tưởng nhớ KTS Bùi Quốc Vinh

Anh là một bệnh nhân cao niên khá đặc biệt của văn phòng bác sĩ Võ Hữu Thuận. Bởi bác sĩ gần như chỉ gặp anh một năm vài lần cho việc khám tổng quát, chích ngừa hay để...

Nhớ bạn tù Nguyễn Chí Thiện

Nhân ngày giỗ bạn 2.10.2012 Nguyễn Chí Thiện ở tù cùng với tôi tại trại Phong Quang, Lào Cai. Phong Quang là một trại trung ương, trại lớn.Theo sự đánh giá của những tù nhân có thâm niên cao, từng ở...

Nhớ về Luật Sư Nguyễn Hữu Thống, một đàn anh khả kính

  Chiều chiều trên con đường Nguyễn Trung Trực, Nguyễn Du, Công Lý, sát dinh Độc Lập, khu chung quanh Tòa Thượng Thẩm Sài Gòn, có ṃột người đàn ông trung niên, gương mặt quắc thước nghiêm nghị, mặc complet...

Tô Hải đã đi xa

Tô Hải đã giã biệt chúng ta! Chúng ta mất một chiến sĩ can trường đấu tranh không mệt mỏi cho tương lai đất nước tự do và dân chủ. Tôi mất người bạn già với những kỷ niệm không...

Tưởng nhớ Bác Sĩ Nguyên Kha

Nghe tin rất đổi bàng hoàng! Ngày Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018, tôi dự thánh lễ 6 giờ chiều tại nhà thờ La Vang, nghe lời rao xin lễ chợt có “…bác sĩ Đa minh NGUYÊN KHA từ trần...

Thương nhớ Bà Trần Thị Đông Phương

Anh ra mộ, ngồi bên chị rất lâu: Em khỏe không? Đã ăn gì chưa? Trưa nay phải chi có em ở nhà... Chỗ em nằm không có bóng mát, mấy hôm nay trời nóng quá, thật tội cho...

Tưởng nhớ người hùng Không Quân – Nguyễn Đắc Ánh

Nếu em không là người yêu của lính Ai đem cánh hoa rừng về tặng em Ai băng gió sương cho em đợi chờ Và những lúc anh về, Ai kể chuyện đời lính em nghe Năm ấy, anh là chàng trai không quân,...

Tưởng nhớ Cố Trung Tá Phan Văn Quanh

Đời binh nghiệp Sinh năm 1937 tại Hiệp Ninh, tỉnh Tây Ninh. Học trường trung học công lập Tây Ninh. -14/7/1959: Nhập ngũ, vào học khóa 9 Đoàn Kết, Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức. -28/11/1960: Mãn khóa, tốt nghiệp chuẩn úy,...