Thương nhớ Bà Trần Thị Đông Phương

Bà Trần Thị Đông Phương. (Hình: Gia đình cung cấp)

Anh ra mộ, ngồi bên chị rất lâu: Em khỏe không? Đã ăn gì chưa? Trưa nay phải chi có em ở nhà… Chỗ em nằm không có bóng mát, mấy hôm nay trời nóng quá, thật tội cho em. Anh lo cái cây lớn đàng kia, vài năm nữa rễ cây sẽ đụng vào người em…

Từ ngày chị đi xa, anh cứ ra chỗ chị, nói với chị đủ các thứ trên đời, kể cho chị nghe chuyện hai đứa cháu nội mất mẹ từ lâu, kể cho chị nghe bố tụi nó, thằng con trai trưởng, lớn cái đầu mà cứ khóc hoài từ ngày mẹ vắng nhà. Tội thằng bé, nó mất vợ cũng đã hơn 10 năm, ở vậy nuôi con, nay mất mẹ nữa, làm sao nó chịu nỗi… Anh thật thương nó, thương cái thằng con trai hẩm hiu đi về sớm tối…

Anh lan man kể chuyện nhà, chuyện con, chuyện mấy đứa cháu… chị không nói gì, anh nghe tiếng lá lao xao và cả tiếng thở dài của gió.

Lạ ghê, cũng đã có lần anh xa chị, xa đến hơn 10 năm, nhưng sao lòng không như bây giờ, mới vắng chị chưa được 2 tuần, mà anh quặn thắt ruột gan. Cái cảm giác lạnh lẽo, mênh mông, tay chân như không phải của mình. Anh nhớ chị quá! thương chị quá! Anh cần chị quá đổi! Anh không biết sẽ sống làm sao đây trong những ngày tới. Khi mà mỗi tối, trong căn phòng quạnh hiu, anh quay quắt, bứt rứt trong lòng, vợ anh đâu rồi? Anh không tin, không tin, không tin…

Cả một đời chị lầm lũi bên anh, cam chịu mọi bất trắc có thể giáng xuống từ người chồng luôn đặt tổ quốc trên tình gia đình. Ngày xưa khi mới vào lính, với uy thế của người thân, anh có thể làm lính văn phòng, lính kiểng, ở cạnh vợ con, thế mà anh từ chối đặc ân đó, tình nguyện ra trận. Mẹ anh khóc hết nước mắt, nhưng chị lặng thầm cam chịu, và anh, chí trai kiên cường anh nhất quyết ra đi. Anh tung hoành trong lằn bom đạn, chị ở nhà thắt thỏm tin chồng. Cũng vì là lính trận, nên lúc VC vào chiếm Miền Nam, anh bị bắt, bị đày đi vùng heo hút. Vào tù, anh cũng ngang bướng chống lại tụi quản giáo. Chính vì điều này anh bị biệt giam. Có lần chị vượt hàng ngàn cây số ra thăm anh, nhưng để trả thù, bọn quản giáo đã không cho chị vào thăm chồng. Trong suốt 10 năm tù anh chỉ được gặp chị 1 lần, nhưng điều đó không suy suyển lòng chung thủy, thiết tha tình nghĩa của chị dành cho anh. Người phụ nữ chỉ biết phấn viết bảng đen, nay phải thay chồng gồng gánh 4 đứa con thơ. Chị buôn bán đủ các thứ, có chút vốn, mua đàng này bán đằng kia, kiếm chút ít tiền nuôi con và bới xách cho chồng. Khi mấy đứa bé lớn hơn một chút, chị làm bánh cam, chả giò cho con mang ra đầu đường bán. Nhiều hôm bán không hết hàng, đem về ăn, được ăn ngon, mà mẹ con khóc ròng! Tội nghiệp chị, suốt một đời khổ cực, đến cuối đời khi con cháu thành danh thì sức khỏe lại yếu kém. Anh mong được đền bù cho chị nhưng chị lại giã từ. Chị không còn bên chồng bên con nữa. Hai đứa cháu mất mẹ nay mất thêm bà.

Anh chỉ mong với lòng quấn quít gia đình, yêu chồng, thương con, chị vẫn còn quẩn quanh đâu đó, để phù hộ cho những người thân yêu đang châng lâng, lạc lỏng trong căn nhà nhỏ, nơi chị đã hiện diện như một bóng râm bao tháng ngày.

Anh thì thầm với chị câu thơ của người bạn nối khố thời tiểu học: Kiếp sau xin giữ lại đời cho nhau (dtl)

tp


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tưởng nhớ ông Vanson Nguyễn Nhật Dũng

  Xuất thân từ một gia đình gia giáo và có Đạo gốc từ bao đời. Năm 1954 ông theo gia đình vào Nam, lúc ấy ông ở độ tuổi thiếu niên. Vào Nam, ông tiếp tục đi học và...

Nhớ thương Dì Phạm Dư Mỹ Hoa

Theo sách Phật, người chết sẽ trải qua một vùng ánh sáng trong suốt, thời gian trụ vào vùng ánh sáng trong suốt này tùy thuộc vào khả năng định tâm của người quá cố. Nếu có định lực...

Tưởng nhớ Ông Trần Tất Quýnh

  Nhắc về kỷ niệm xưa, anh Châu, trưởng nam bùi ngùi nói về bố mình: Tôi rất nhớ ơn ông cụ, nhất là những ngày thơ ấu, anh em phá phách, hư đốn, cãi lời bố mẹ, lười biếng...

Điếu văn tiễn biệt Mẹ, Nguyễn Thị Lan

Tôi là Ánh Tuyết - con gái út của Mẹ. Hôm nay trước giờ di quan, tôi xin được thay mặt toàn thể đại gia đình bày tỏ lời trần tình tiễn biệt Mẹ về cõi vĩnh hằng. Mẹ của chúng...

Trầm Tử Thiêng, người chép sử lưu vong bằng âm nhạc.

  – “Bước Chân Việt Nam”, bản quốc ca cho những người Việt Nam thống khổ, lưu vong. “Cộng Sản là Cộng Sản. Không có việc Cộng Sản ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua”.  Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng   Tính đến ngày...

Bửu Chỉ, tiếng vọng một đời người

Bửu Chỉ gởi cho tôi xem bức chân dung tự họa, Tiếng vọng một đời người, vẽ tháng 10/2002, một trong vài bức tranh cuối của Chỉ. Dạo đó chúng tôi trao đổi qua email gần như hàng ngày,...

Lâm Triết, ngôi sao hội họa hiện đại Việt Nam một thời vừa tắt

Tôi vừa nhận được tin từ nhà thơ DTL cho hay họa sĩ Lâm Triết, một tài năng hội họa hiện đại xuất sắc của Miền Nam vào những thập niên 60 của thế kỷ 20, vừa tạ thế...

Tưởng nhớ Bà Lê Thị Phương

Nói về mẹ, bằng giọng phấn khích, đầy hãnh diện, anh Nguyễn Thi cho biết, Mẹ anh, bà quả phụ Nguyễn Quang Thế, nhũ danh Lê Thị Phương, là người phụ nữ đầu tiên ở Việt Nam lái xe...

Bò Rừng đã về núi, nỗi buồn còn đọng lại

  Một trăm năm rong chơi trần thế, Tổng Ủy Viên Trần Văn Lược đã trở về trời tại Sài Gòn, lúc 14g ngày  6/12/2018, thọ 100 tuổi, để tiếp tục nhiệm vụ luyện tiên đan cho Ngọc Hoàng Thượng Đế. Trưởng Trần Văn...

Cô giáo Hà Thị Minh: Cô giáo của tôi.

Nhận được Email của Bích Hà, trưởng nữ của Cô, báo tin Cô đã từ giã thế gian để về cõi vĩnh hằng vào đầu tháng 11 năm 2018 ở tuổi 94, tôi vẫn cảm thấy như một phần...