Thơ Thi San

 


Thu tựu trường


Sâm Thương mừng mắt thơ ngây
Nghiêng thề tóc liễu nửa mày trăng ngoan
Màn đêm buông rủ cành lan
Ôm trăng gọi gió mê man giấc vàng
Cuốn mây thần chú bàng hoàng
Giờ em trở giấc trăng tàn ngậm sương
Thôi quên quên kiếp vô thường
Quên đời chất ngất quên đường xa xăm
Mơ em tròn giấc trăng rằm
Khói vờn hương tỏa sương đằm mái Tây
Ðèn khuya trang sách còn dầy
Ngón măng cuộn tóc cuốn mây mộng đời
Nao nao dòng quyện bờ vai
Ðêm hè chợt mát cánh tay ngọc ngà
Giậu thưa hờ hững song sa
Ðèn đường héo úa sương òa tâm tư
Cây bao dung đỏ mắt chờ
Không dưng khói thuốc ngẩn ngơ ngõ buồn
Thì thào lá rủ mưa nguồn
Mù khơi chớp biển sóng cồn bãi xa
Lang thang đếm cát Ngân-Hà
Ðếm sao vụng dại ngón ngà ăn năn
Sông dài sóng lớp lăn tăn
Ðời hay mình tự cách ngăn nghìn trùng
Mỏi mòn sao vẫn ngại ngùng
Gặp đây tư lự phím chùng Sâm Thương
Sáng thu chờ chuyến đến trường
Dòng xe cuồn cuộn mờ sương phố dài
Tròn ngây thơ đọng bờ vai
Cây ôm cổ mộ, bia đài xanh rêu.

______


Thu lưu đày


Heo may hiu hắt lán lều
Áo xưa theo ráng mây chiều mênh mông
Hanh vàng úa lạnh mắt trong
Xôn xao bóng núi, dài sông tóc chờ
Quanh đây thu đấy hững hờ
Dăng dăng áo trắng quạnh bờ lau thưa
Cuốn tròn thu ủ cơn mưa
Ngoài song thánh thót trắng mờ Ngân Giang
Sáng buồn gương lược ngỡ ngàng
Tóc mây đánh đổi hàng hàng tuyết sương
Bâng khuâng lá đổ bên tường
Giọt buồn lất phất thấm hàng đá rêu
Biển xưa trăng lạnh vạc kêu
Chim bay mỏi cánh nắng chiều không đi
Ðào nguyên đã khép lối về
Rừng xưa đổ lá bốn bề quạnh hiu
Lối về thì đã không nhiều
Vòng tay khoanh gối để dìu mộng mơ
Thần hôn chim dục thẫn thờ
Cho như sóng nhạc ngăn thưa mộng đời
Dệt thơ cũng chỉ những lời
Nhớ thương thì cũng một trời hư không
Thì thôi để đấy giấc nồng
Mờ sao chênh chếch đắm dòng sương mai
Sóng mơ róc rách nguồn đời
Gợn dòng vô thức không lời trần gian.


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thanh Nam, giấc ngủ cô đơn

Nhà văn Thanh Nam tên khai sinh Trần Đại Việt, sinh năm 1931 tại Nam Định, Bắc Việt Nam, mất năm 1985 tại Seattle, Hoa Kỳ, vì bệnh ung thư.

Tuồng chiến tranh thịnh hành thời đầu thập niên 1950

Không hiểu do nhận định thế nào về nhu cầu giải trí, mà khán giả cải lương những năm đầu thập niên 1950 lại đổ xô đi coi tuồng chiến tranh.

‘Ánh Trăng’ của Nguyễn Xuân Thiệp – bài thơ như bút ký đời người

Thơ Nguyễn Xuân Thiệp là một làn gió mới thổi vào sinh hoạt văn học hải ngoại đầu 1990. Kết cấu thơ không cách tân thời thượng, nhưng mới.

Thơ Bùi Giáng ảnh hưởng Nguyễn Du, Huy Cận?

Bùi Giáng là một trong những thi nhân cách biệt với đám đông. Tuy vậy, tiếng thơ ông khởi đầu ít phổ cập đại chúng.

Nhân một cái phân ưu

Tháng Giêng, 2019, cũng khoảng tháng này nhà thơ Nguyễn Bính qua đời ngay nơi quê quán Nam Định của ông, nhưng vào năm 1965.

Sân khấu Hậu Tấn với tuồng chiến tranh hiện đại

Đoàn hát Hậu Tấn ra đời đầu năm 1950 và khi gánh Hoa Sen hình thành khai trương bảng hiệu (1951) thì Hậu Tấn rã gánh.

Thơ Trần Vấn Lệ – Ôi Sao Thơ Buồn Vậy

Có bóng bởi có hình...Có hình nên có bóng.../ Anh nhớ em, bất động...sao trời rớt thành sương!/ Em ơi, anh dễ thương...làm thơ như vậy đó...

Mỹ như Tôi

Nhưng nếu tôi cũng thấy không được thoải mái, chính là vì tôi không thể không tự hỏi: Đây là nước Mỹ nào vậy.

Thơ Hoa Nguyên – Cho hết thời lãng mạn

Ta lãng mạn cho hết thời lãng mạn/ Vẽ chân dung mình lên những củ khoai/ Ta lãng mạn cho hết đời bỉ vận/ Thơ về đâu quang gánh ở phương đoài

Một thứ tự do hoang dại

Lần đầu lên Đà Lạt, tôi được nghe kể là người Pháp trước kia đề ra những quy chế rất gắt gao cho việc xây dựng các biệt thự ở đây.