Thơ Thi San

 


Thu tựu trường


Sâm Thương mừng mắt thơ ngây
Nghiêng thề tóc liễu nửa mày trăng ngoan
Màn đêm buông rủ cành lan
Ôm trăng gọi gió mê man giấc vàng
Cuốn mây thần chú bàng hoàng
Giờ em trở giấc trăng tàn ngậm sương
Thôi quên quên kiếp vô thường
Quên đời chất ngất quên đường xa xăm
Mơ em tròn giấc trăng rằm
Khói vờn hương tỏa sương đằm mái Tây
Ðèn khuya trang sách còn dầy
Ngón măng cuộn tóc cuốn mây mộng đời
Nao nao dòng quyện bờ vai
Ðêm hè chợt mát cánh tay ngọc ngà
Giậu thưa hờ hững song sa
Ðèn đường héo úa sương òa tâm tư
Cây bao dung đỏ mắt chờ
Không dưng khói thuốc ngẩn ngơ ngõ buồn
Thì thào lá rủ mưa nguồn
Mù khơi chớp biển sóng cồn bãi xa
Lang thang đếm cát Ngân-Hà
Ðếm sao vụng dại ngón ngà ăn năn
Sông dài sóng lớp lăn tăn
Ðời hay mình tự cách ngăn nghìn trùng
Mỏi mòn sao vẫn ngại ngùng
Gặp đây tư lự phím chùng Sâm Thương
Sáng thu chờ chuyến đến trường
Dòng xe cuồn cuộn mờ sương phố dài
Tròn ngây thơ đọng bờ vai
Cây ôm cổ mộ, bia đài xanh rêu.

______


Thu lưu đày


Heo may hiu hắt lán lều
Áo xưa theo ráng mây chiều mênh mông
Hanh vàng úa lạnh mắt trong
Xôn xao bóng núi, dài sông tóc chờ
Quanh đây thu đấy hững hờ
Dăng dăng áo trắng quạnh bờ lau thưa
Cuốn tròn thu ủ cơn mưa
Ngoài song thánh thót trắng mờ Ngân Giang
Sáng buồn gương lược ngỡ ngàng
Tóc mây đánh đổi hàng hàng tuyết sương
Bâng khuâng lá đổ bên tường
Giọt buồn lất phất thấm hàng đá rêu
Biển xưa trăng lạnh vạc kêu
Chim bay mỏi cánh nắng chiều không đi
Ðào nguyên đã khép lối về
Rừng xưa đổ lá bốn bề quạnh hiu
Lối về thì đã không nhiều
Vòng tay khoanh gối để dìu mộng mơ
Thần hôn chim dục thẫn thờ
Cho như sóng nhạc ngăn thưa mộng đời
Dệt thơ cũng chỉ những lời
Nhớ thương thì cũng một trời hư không
Thì thôi để đấy giấc nồng
Mờ sao chênh chếch đắm dòng sương mai
Sóng mơ róc rách nguồn đời
Gợn dòng vô thức không lời trần gian.


Bo Ngu?i Vi?t hoan nghnh qu v? d?c gi? dng gp v trao d?i ki?n. Chng ti xin qu v? theo m?t s? quy t?c sau dy:

Tn tr?ng s? th?t.
Tn tr?ng cc quan di?m b?t d?ng.
Dng ngn ng? l? d?, tuong knh.
Khng c? v d?c ti ph?n dn ch?.
Khng c? d?ng b?o l?c v c k? th?.
Khng vi ph?m d?i tu, khng m? l? c nhn cung nhu t?p th?.

Ta so?n s? t? ch?i dang t?i cc ki?n khng theo nh?ng quy t?c trn.

Xin qu v? dng ch? Vi?t c dnh d?u d?y d?. Nh?ng thu vi?t khng d?u c th? b? t? ch?i v d? gy hi?u l?m cho ngu?i d?c. Ta so?n c th? hi?u dnh l?i van nhung khng thay d?i ki?n c?a d?c gi?, v s? khng dang cc b?c thu ch? l?p l?i ki?n d nhi?u ngu?i vi?t. Vi?c dang t?i cc b?c thu khng c nghia bo Ngu?i Vi?t d?ng v?i tc gi?.

Với ‘Truyện Tình,’ phải hiểu thế nào về ‘Lời bạt?’

Tôi thực sự không hiểu do ý kiến hay “sáng kiến” của ai, mà bất ngờ, ở những trang giữa tuyển tập “Truyện Tình,” lại là “Lời bạt.”

Hồ ly tinh trong tuồng ‘Gươm Lục Yểm’ (kỳ cuối)

Năm 1943, hãng dĩa hát Asia thu thanh tuồng “Gươm Lục Yểm,” đồng thời cuốn bài ca cũng được phát hành thời điểm ấy.

Cuốn sổ sinh tử

Mười lăm ngày trước 30 Tháng Tư tôi vẫn còn làm báo, và tờ báo cuối cùng tôi làm ở Sài Gòn giờ này vẫn còn trong tay tôi, là nguyệt san Thời Tập số 23.

Chú Năm Sanh

Chú Năm Sanh quê quán Vũng Liêm thuộc tỉnh Vĩnh Long. Thuở thanh niên, chú ưa thích thể thao. Chú chơi đá banh giỏi lắm.

‘Truyện Tình,’ tuyển tập lung linh vầng trăng tình bạn

Nhà xuất bản Người Việt Books hợp tác với công ty Amazon, mới ấn hành tuyển tập thơ, văn, họa có tên “Truyện Tình.”

Hồ ly tinh trong tuồng ‘Gươm Lục Yểm’ (kỳ 2)

Năm 1943, hãng dĩa hát Asia thu thanh tuồng “Gươm Lục Yểm,” đồng thời cuốn bài ca cũng được phát hành thời điểm ấy. Không thấy ghi ai là người biên soạn...

Bia đá trên đảo Hoàng Sa

Về danh xưng thời Nguyễn Huệ gọi là Đảo Cát Vàng, Trung Hoa gọi là Tây Sa, Âu Tây gọi Paracel hay Parcels, Nhật gọi Hirata Gunto.

Thời phẳng*

Con người đúng nghĩa, có đầy đủ nhân phẩm làm người chứ không phải là những người đang sống trên những cánh đồng nứt nẻ

Tưởng niệm đen một thời*

Năm 1979 là năm tệ hệ nhất của đời tôi ở cái đất Sài thành. Ban ngày tôi ra chợ sách bán sách và thuốc lá ké một góc sạp sách

Thời gian đang đi qua – thơ Trần Vấn Lệ

Em nói... Bây giờ em tuổi lớn/ Chân tê, tay mỏi, khớp xương đau/ Em cầm cái lược, em buông xuống/ Tóc biếc còn mô! Đã bạc đầu!