Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 144)

Tạ Phong Tần

1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam

Tôi nói:

-Phần “Nội dung giáo dục” này cán bộ muốn ghi cái gì tùy ý cán bộ, phần “kết quả giáo dục” này để tôi ghi. Con Phương gật đầu đồng ý, và cúi xuống ghi một tràng vô giấy nào là “Ý thức hành vi phạm tội, tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh, đường lối của đảng, v.v… và v.v…” Xong đưa tờ giấy cho tôi.

Tôi ghi xuống phía dưới phần “Kết quả”: “Tôi không đồng ý. Tôi không phạm tội mà chính nhà nước Cộng Sản Việt Nam mới phạm tội, chà đạp pháp luật, chà đạp quyền con người. Nhà nước Cộng Sản mới là kẻ cần phải ăn năn hối lỗi.” Viết tới đó thì hết chỗ nên tôi ngưng. Có lẽ bọn soạn thảo ra cái mẫu văn bản này chừa có ba bốn dòng ngắn ngủn tưởng là dư giấy, vì từ hồi nào tới giờ các phạm nhân thường phạm khác chỉ có nói rằng “ăn năn hối cải” và hứa hẹn “cải tạo tốt” là xong, chớ có ai chửi ngược trở lại chúng nó đâu. Bây giờ thấy cái biên bản này hẳn té bật ngửa ra. Xong tôi ký tên, ghi rõ họ tên tôi vào, lại còn cẩn thận gạch bỏ (xóa đen thui luôn) hai chữ “Phạm nhân” mà viết thay vào hai chữ “Tù nhân.”

Con quản giáo Phương nhìn thấy thì giãy nảy nên:

-Chết, chết! Chị viết như vậy làm sao tôi về báo cáo lãnh đạo được? Lãnh đạo kiểm điểm tôi chết! Mẫu in sẵn như vậy sao chị lại sửa lãnh đạo không chịu đâu. Tôi viết lại cái khác chị ký lại nghe?

-Ý tôi là vậy đó. -Tôi nói. -Tôi dám viết tôi chịu trách nhiệm, có giấy trắng mực đen chữ ký của tôi rành rành đây, cán bộ không phải lo. Viết lại tôi không ký đâu. Cán bộ muốn có chữ ký của tôi hay muốn không có chữ ký? Nếu muốn chữ ký của tôi thì cứ vậy mà cầm về đi. Cán bộ cứ về nói với lãnh đạo rằng chị Tạ Phong Tần muốn viết như vậy, không thuyết phục được, chị ấy nói lãnh đạo muốn gì cứ đến gặp chị ấy là xong.

-Chữ “Phạm nhân” cũng vậy chớ có gì khác đâu mà chị phải sửa lại? -Con Phương hỏi.

-Khác nhiều chớ. Cán bộ có biết chữ Hán không? -Tôi hỏi.

-Không? -Con quản giáo Phương trả lời.

-Không biết thì nghe tôi giải thích đây. -Vừa nói tôi vừa chấm ngón tay vô ca nước để kế bên viết xuống nền gạch men sàn nhà. -Chữ “nhân” nghĩa là người nằm trong chữ “vi” nghĩa là bao vây, trở thành chữ “tù,” “tù” có nghĩa là bị giam. Tôi không phạm tội mà bị nhà cầm quyền bắt giam thì tôi là tù nhân chớ không phải phạm nhân. Khi nào tôi phạm tội thì mới là phạm nhân. Cho nên đừng có ngạc nhiên nếu sau này trong tất cả các loại văn bản, giấy tờ tôi đều bôi bỏ chữ “phạm nhân” mà thay vô chữ “tù nhân,” nếu không đồng ý thì tôi không ký, muốn chọn cái nào tùy cán bộ.

Con Phương cười cười rồi cầm tờ giấy từ giã tôi đi ra. Tôi quay lại mới nhìn thấy nãy giờ bọn tù trong phòng này đang ngồi gần chú ý nghe tôi và con quản giáo Phương nói chuyện, con Phương đi rồi, tụi nó nói:

-Chị Tần oai nghe. Hồi nào tới giờ chưa có phạm nhân nào mà quản giáo đến tận phòng chúc tết riêng.Chị Tròn, chị Phượng, chị Thúy… đều không có.

Tôi cười, nói:

-Chẳng tử tế gì đâu. Thấy chị mới tới muốn nắn gân đó mà. Nắn gân tao thì tao nắn gân lại coi gân ai cứng hơn. Chưa đủ trình độ lý luận với chị mày đâu.

Tụi nó lại cười, nói:

-Tụi em nghe hai người nói chuyện qua lại hết rồi, mắc cười muốn chết luôn. Bộ Phương kỳ này gặp chị khó chơi quá.

(Còn tiếp)


Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Đinh Phụng Tiến, từ ‘bia miệng’ tới ‘hồi kết không có hậu’

Tôi nghĩ, ở truyện ngắn cuối cùng tập truyện của mình, nhà văn Đinh Phụng Tiến đã hiển lộng khả năng dựng truyện, làm chảy nước mắt người đọc một cách tài ba...

Nhà văn, tác phẩm, bạn đọc

Đối với người đọc, cái mà người viết bây giờ đã thực hiện được, là đã đẩy được người đọc mình đến đứng chung với mình trên một điểm khởi hành mới, thỏa thuận gia nhập với mình vào hành động.

Ngày của mẹ

Mẹ tôi không còn nữa, tôi mua hoa mang ra nghĩa trang, tôi chọn thứ hoa có thể để lâu ngoài trời cho mẹ.

Đinh Phụng Tiến, ‘minh họa’ khẩu hiệu tuyên truyền, thành ngữ mới?

Đinh Phụng Tiến mỉa mai rằng, chế độ xã hội chủ nghĩa tự hào là một xã hội ưu việt vì nhờ năng suất lao động cao.

Cách phát âm tiếng Anh mới ở Á Châu

Mới đây, xuất hiện một quan điểm mới về việc dạy và học tiếng Anh. Một trong những khuôn mặt tiêu biểu là Giáo Sư Andy Kirkpatrick.

Nửa thế kỷ, 406 số báo Khởi Hành

Gần một năm sau khi Khởi Hành xuất hiện, Hội Văn Nghệ Sĩ Quân Đội mới được hợp thức hóa nhờ nghị định số 814 Bộ Nội Vụ KS-14 ngày 2 Tháng Mười, 1970; trụ sở đặt tại 72 Nguyễn Du, Sài Gòn.

Tình mộng – Thơ Thọ Khương

Em đạp xe trên phố chiều gió lộng/ Áo học trò lay động trái tim anh/ Hàng me xanh trao bóng mát an lành/ Hỏi có biết tình anh phơi nắng ấm

Cho chó ăn chè

Trên bàn tiệc của đất nước Việt Nam hiện nay không thiếu gì món hấp dẫn khiến nhiều vị lãnh đạo đảng và nhà nước trở nên... tối mắt (và nuốt quá nhiều) nhưng chi ra hơi ít nên bị quẳng vô lò một mớ.

Về đâu những mùa hạ xưa – Thơ Nguyễn An Bình

Mùa hè của tôi ơi/ Về đâu sao vội vã/ Giọt mưa bay qua đời/ Ủ tình tôi xanh lá?

Chim Sẻ Hót Rối Nhầu Buổi Sáng – Thơ Trần Vấn Lệ

Chim sẻ hót... chắc hôm nay ngày nắng?/ Mở cửa nhìn: ôi nắng chói chang!/ Cảm ơn sao một nụ hồng vàng/ Hoa cười mỉm... hay người ta cười mỉm?