Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 148)

Tạ Phong Tần

1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam

Thằng Quách Tĩnh nói với tôi không có tiền tự mua cũng không kiếm “mối” được bị đày ra lao động ngoài xưởng, thằng Quách Tĩnh làm không nổi công việc lao động ngoài xưởng, nó bị HIV nên một hôm nhìn thấy thằng cha giám thị trại từ K1 mò sang đây nó chạy ra quỳ xuống giữa sân lạy thằng cha giám thị trước mặt phạm nhân cả trại trình bày hoàn cảnh bịnh tật để xin ở lại trong trại làm trực sinh mới xin ở lại được. Muốn được chân trực sinh nhẹ nhàng mỗi năm phải nộp “hụi chết” năm triệu đồng một người. Tôi đã dò hỏi nhiều người khác họ đều nói giống như vậy. Tôi quyết định nhân cơ hội này làm cho tất cả phạm nhân trại này thấy được bọn cán bộ trại ăn bòn từng cái chổi, từng cái đồ hốt rác tiêu chuẩn của phạm nhân. Tôi cũng có xuống căn-tin mua cho thằng Quách Tĩnh một cây chổi bông cỏ giá ba mươi lăm ngàn đồng và một chai dầu gội đầu Clear xanh, nó mừng húm luôn. Sau này đi lãnh cơm, có cơm cháy ngon nó đều để dành phần cho tôi, kêu tôi ra ăn.

Tôi nói tiếp:

-Chỗ ở của tôi, đương nhiên tôi phải giữ cho sạch sẽ, không cần ai kêu. Sáng sớm sau khi mọi người đi ra xưởng hết tôi quét nhà, quét sân chung quanh cái phòng tôi ở thôi. Cán bộ phải đưa tôi chổi bông cỏ quét trong phòng, chổi sống dừa quét ngoài sân, thêm cái đồ hốt rác nữa thì tôi mới làm.

-Ở đây những thứ đó trực sinh phải tự túc hết. -Con trực trại nói.

-Tôi thì khác. -Tôi nói. -Ngân sách hàng năm ở trên cấp xuống cho các trại giam có cả tiền chi cho vệ sinh, mua sắm những thứ đó cung cấp cho tù nhân làm vệ sinh. Tại sao trại này không có? Tiền đó chạy đi đâu hết rồi? Ở đâu ra cái quy định tù nhân phải tự bỏ tiền ra mua dụng cụ làm vệ sinh? Người ta ở tù không làm ra tiền thì lấy đâu ra tiền mua?

Con kia nghe tôi hỏi dồn dập quýnh quáng nói:

-Cái này tôi cũng không biết, tôi mới về đây công tác, thấy từ trước đến giờ ở đây đều làm như vậy. Chị ngồi đây chờ tôi đi hỏi cấp trên rồi tôi trả lời chị.

Nói xong con cán bộ trực trại vội vàng đứng dậy đi liền.

Tôi ngồi đó nhịp chân, cười với chị Khanh.

Chị Khanh nói:

-Công nhận nãy giờ chị Tần nói đúng quá. Nhưng mà ở đây không ai dám mở miệng ra nói hết.

Tôi cười, nói:

-Em nói đúng à, cho nên không cãi được. Chúng nó ăn bòn từng cái chổi, từng chai nước tẩy cầu của tù nhân.

Tôi lấy tờ báo trên kệ xuống mở ra coi trong khi chờ.

Khoảng hai chục phút sau thì Thiếu Úy Nguyễn Văn Nguyên đi tới gặp tôi nói:

-Tôi có nghe báo chị đòi phải có dụng cụ mới làm việc. Vậy tôi bỏ tiền túi của tôi ra mua cho chị cái chổi bông cỏ trước. Những thứ khác chị mượn của chị Hoa Mi Nơ xài tạm đi nhe. Chờ tháng sau có kinh phí tôi bảo cán bộ trực trại mua đồ mới cho chị.

-Được. -Tôi nói.

Nguyễn Văn Nguyên quay qua chị Khanh nói:

-Chị xuống căn-tin nói lấy cho tôi cây chổi bông cỏ cho chị Tần, trừ vào tiền của tôi. Xong rồi chị xuống nói với chị Hoa cho chị Tần tạm xài đồ của chị Hoa, chờ tháng sau có kinh phí tôi mua cái mới cho chị Tần.

Nói rồi, Nguyễn Văn Nguyên quay qua tôi nói:

-Tôi giải quyết vậy chị vừa ý không? Vậy tôi đi à?

-Được, tôi đồng ý. Cán bộ Nguyên nói vậy rất hợp tình hợp lý. -Tôi nói.

Nguyễn Văn Nguyên liền bỏ đi. Tôi ở lại phòng Tự quản chờ chị Khanh mua cây chổi mới cho tôi.

Năm phút sau chị Khanh trở lại đưa tôi cây chổi và nói:

-Dưới căn-tin nghe nói Bộ Nguyên mua chổi cho chị Tần ai cũng đều ngạc nhiên. Mới có lần đầu tiên đó nhe.

Tôi cười, nói:

-Bắt buộc phải vậy thôi.

Tôi và chị Khanh đi xuống phòng giam của tôi. Chị Khanh gặp chị Hoa Mi Nơ nói lại y chang những lời Nguyễn Văn Nguyên kêu nói lúc nãy rồi chị Khanh trở lên phòng tự quản. Còn chị Hoa Mi Nơ cũng vô cùng ngạc nhiên, chị Khanh đi rồi chị Hoa nói:

-Mày hạng nhứt đó nghe. Chỉ có mày mới làm được chuyện đó. Bà Tròn, bà Phượng cũng phải bỏ tiền túi ra tự mua chổi, đồ xúc rác. Bây giờ cứ lấy đồ của tao mà xài.

-Tháng sau em lại đòi tiếp chổi sống dừa, đồ hốt rác. -Tôi nói.

Chị Dương Thị Tròn cũng nói:

-Chổi của chị quét lá cây là chị tụ mua đó.

Tôi hỏi:

-Sao chị không biểu nó mua cho chị, trách nhiệm nó phải mua chớ?

-Thôi, có cây chổi đáng bao nhiêu, mất công lắm. -Chị Tròn nói.

-Một cây thì không bao nhiêu tiền, nhưng cả cái trại này thì bao nhiêu cây? Mỗi tháng cộng lại là bao nhiêu tiền? Một năm mười hai tháng cộng lại là bao nhiêu tiền? Nhơn cho mấy chục năm nay ra bao nhiêu tiền? Không hề nhỏ đâu à. -Tôi nói.

-Ờ hé! -Chị Tròn gật gù. -Em tính ra chị mới thấy là nhiều. Hồi nào tới giờ có tính như vậy đâu mà biết.

(Còn tiếp)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

‘Tự do, thực chất và bền vững’

Cũng may là em đã chọn Con Đường Công Lý, không thì thế nào cũng thành Robinhood “thay Trời hành đạo.”

Đơn giản và khiêm tốn

Mỗi chúng ta đều mang trong lòng cái hình ảnh mà chúng ta “tưởng rằng chúng ta là như thế” hoặc “chúng ta nên là như thế.”

Da Màu: Tưởng niệm và giới thiệu sách của cố văn sĩ Phùng Nguyễn

Trưa Chủ Nhật tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, tổ chức “Diễn Đàn Văn Học Da Màu” đã có một buổi ra mắt hai cuốn sách của nhà văn quá cố Phùng Nguyễn, vốn là một thành viên điều hành trong Nhóm Văn Học Da Màu.

Dự thi Người Việt 40 năm: Tôi đọc báo Người Việt

Báo Người Việt đã đưa tôi trở lại thời thơ ấu và đem lại nhiều niềm vui cho tôi trong đời sống sinh hoạt hằng ngày ở nơi đất khách quê người.

Vài nét về văn chương Phùng Nguyễn

Phùng Nguyễn bắt đầu sự nghiệp văn chương khá muộn, nhưng so với một số cây bút khác cùng độ tuổi, cách viết của ông khá tân kỳ và sắc sảo.

Đinh Hùng, từ giải thưởng văn chương 1961, đến Ban Tao Đàn

Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần bảy năm trời.

Dự thi Người Việt 40 năm: Quan hệ ‘không giống ai’ với báo Người Việt

“Báo Người Việt vẫn đứng vững nhờ có những bài viết trung thực, những bài bình luận, những phóng sự cộng đồng rất hay.”

Mảnh vụn chuyện đời sống

Nhà thơ Thành Tôn nhắc: “Bài báo Xuân bạn viết chưa? Mấy năm nay bạn không viết bài Xuân bài Tết, Xuân khô khan quá.” Quả thật như thế!

‘Trăng Sáng Đồi Thông’ về thăm ngôi mộ nàng

Dĩa hát tân cổ giao duyên “Trăng Sáng Đồi Thông” do hãng dĩa Continental phát hành dưới thời của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông “không gặp thời.”

Maryse Condé, Nobel Văn Chương 2018

Giải Nobel Văn Chương vừa được trao cho Maryse Condé, một nhà văn nữ Pháp, 81 tuổi, viết về đời sống của người dân da đen từ thời nô lệ tới thuộc địa Pháp.