Giọt… – thơ Thọ Khương

Giọt…

Gió lạnh tê tái
Nắng úa tàn phai
Cà phê quán vắng
Tình sầu trên vai

Giọt thương nâu sẫm
Giọt nhớ buồn câm
Anh ngồi lặng lẽ
Tình còn dư âm

Thuốc thôi cháy đỏ
Đục khàn tiếng ho
Đời theo cơm áo
Tình hóa mây tro

Phố đêm đèn thắp
mà tình lạnh căm
Vàng xưa nỗi nhớ
Người giờ xa xăm

Cuộc tình buông mỏi
Một đời lẻ loi
Gầu theo năm tháng
Trăng võ vàng soi

Đứng nhìn biển rộng
Khòc tình mênh mông
Em là nỗi nhớ
Đời bỗng hư không.


Trong mắt bão

Tình trong con mắt bão
Biết thổi về nơi nao
Đời nổi trôi thân phận
Ngọt đậm vết thương nào

Mưa triền miên ướt lạnh
Nốt nhạc có còn xanh
Vàng lên câu thương nhớ
Đậm đắng tình trôi nhanh

Em mùa thu lá úa
Cuộc tình nay đã thưa
Trong ta chừ diệu vợi
Kịp trông gió thay mùa

Nghe vô tình tiếng khóc
Sợi khói gầy trông mong
Thành cơn mơ phủ kín
Gọi tên vết thương lòng

Ta về trong gió cát
Ngẫm cuộc tình nát tan
Tâm xô ngàn mảnh vụn
Đợi dòng đời miên man

Ngày lên trôi nỗi nhớ
Dáng chiều hòai ước mơ
Ta ôm trời kỷ niệm
Chuyện tình buồn hương thơ.


Xuống phố

Trưa xuống phố nắng đùa xô bóng ngã
Mặt trời khô rong ruổi bước chân rơi
Men rượu cay uống say tình chếnh chóang
Nhếch môi cười ngày tháng lặng lờ trôi

Con đường cũ hàng me già cúi mặt
Dáng hao gầy cam chịu đợi ngày mưa
Không có ai phấn son chừ đã nhạt
Lá xa cành tình tan tác chơi vơi

Em giá buốt tay mềm thôi hơi ấm
Quán vô tình đưa đón khách lạ quen
Bàn đơn côi ghế lẻ xót xa ngồi
Còn tiếng nấc tình bay theo gió bụi

Trưa phố vắng tiếng ve sầu ảm đạm
Khóc phận người hay tiếc cuộc tình xa
Em nhắm mắt rõi hồn theo vết cắt
Để đêm trường chua xót suốt đời ta

Hòn đá xanh bàn học vẫn thiết tha
Khiến bóng ngủ ngoan hiền không tư lự
Em muốn hóa thân thành viên đá ấy
Mặc tình trôi tuột hẫng xuống đầy tay

Cây trâm cài bỏ quên làn tóc rối
Ngỡ ngàng sao giọt nước mắt ai rơi
Không trách nhau nỗi đau tình vỡ vụn
Chỉ riêng mình hao hụt tháng ngày sau.

Thọ Khương

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thanh Nam, giấc ngủ cô đơn

Nhà văn Thanh Nam tên khai sinh Trần Đại Việt, sinh năm 1931 tại Nam Định, Bắc Việt Nam, mất năm 1985 tại Seattle, Hoa Kỳ, vì bệnh ung thư.

Tuồng chiến tranh thịnh hành thời đầu thập niên 1950

Không hiểu do nhận định thế nào về nhu cầu giải trí, mà khán giả cải lương những năm đầu thập niên 1950 lại đổ xô đi coi tuồng chiến tranh.

‘Ánh Trăng’ của Nguyễn Xuân Thiệp – bài thơ như bút ký đời người

Thơ Nguyễn Xuân Thiệp là một làn gió mới thổi vào sinh hoạt văn học hải ngoại đầu 1990. Kết cấu thơ không cách tân thời thượng, nhưng mới.

Thơ Bùi Giáng ảnh hưởng Nguyễn Du, Huy Cận?

Bùi Giáng là một trong những thi nhân cách biệt với đám đông. Tuy vậy, tiếng thơ ông khởi đầu ít phổ cập đại chúng.

Nhân một cái phân ưu

Tháng Giêng, 2019, cũng khoảng tháng này nhà thơ Nguyễn Bính qua đời ngay nơi quê quán Nam Định của ông, nhưng vào năm 1965.

Sân khấu Hậu Tấn với tuồng chiến tranh hiện đại

Đoàn hát Hậu Tấn ra đời đầu năm 1950 và khi gánh Hoa Sen hình thành khai trương bảng hiệu (1951) thì Hậu Tấn rã gánh.

Thơ Trần Vấn Lệ – Ôi Sao Thơ Buồn Vậy

Có bóng bởi có hình...Có hình nên có bóng.../ Anh nhớ em, bất động...sao trời rớt thành sương!/ Em ơi, anh dễ thương...làm thơ như vậy đó...

Mỹ như Tôi

Nhưng nếu tôi cũng thấy không được thoải mái, chính là vì tôi không thể không tự hỏi: Đây là nước Mỹ nào vậy.

Thơ Hoa Nguyên – Cho hết thời lãng mạn

Ta lãng mạn cho hết thời lãng mạn/ Vẽ chân dung mình lên những củ khoai/ Ta lãng mạn cho hết đời bỉ vận/ Thơ về đâu quang gánh ở phương đoài

Một thứ tự do hoang dại

Lần đầu lên Đà Lạt, tôi được nghe kể là người Pháp trước kia đề ra những quy chế rất gắt gao cho việc xây dựng các biệt thự ở đây.