X

Luôn luôn hy vọng với Trần Huỳnh Duy Thức

Ông Trần Huỳnh Duy Thức trong một lần được gặp thân nhân trong nhà tù. (Hình: RFA)

Tuổi nhỏ ở quê, tôi khi được nghe người lớn thảng thốt kể, “Tối qua ‘mấy ổng’ về bắt ông Bảy đi mất.” Người quê tôi gọi người theo Việt Cộng là “mấy ổng,” và chuyện khủng khiếp nhất với họ không phải là lúc người Quốc Gia và người Việt Cộng đụng trận bắn nhau, mà chính là việc nửa đêm “mấy ổng” đón đường, vô nhà bắt người mà “mấy ổng” gọi là ác ôn nhưng thật ra nhiều, rất nhiều người bị bắt chỉ là người khác đảng phái hay không đảng phái nhưng chống đối “mấy ổng.”

Hẳn nhiên những người bị bắt đi sẽ biến mất vĩnh viễn vào bóng tối hiểm ác. Biến mất không một dòng tin nào hồi âm cho gia đình hay sau một thời gian qua lời đồn là đã mất xác ở phương trời nào đó…

Các nhà viết sử chân chính đã từng viết về sự biến mất như chưa từng tồn tại của các bậc trí thức nhân sĩ tinh hoa đối lập với người cộng sản, nhưng những thường dân không danh giá bất đồng chính kiến với người Cộng Sản và bị “mấy ổng” bắt đi rồi biến mất đến nay vẫn trong cõi vô danh.

Tôi kể lại chuyện như ở trên để muốn nói trong phạm vi hiểu biết của mình một điều là, các nhân vật bất đồng chính kiến với chế độ Cộng Sản chuyên chế hôm nay đang đấu tranh; và dù gì đi nữa vẫn được cộng đồng bất đồng chính kiến hoặc đơn giản là cộng đồng không thích chế độ độc tài thông qua mạng xã hội quan tâm và ủng hộ.

Qua hàng chục năm cộng đồng bất đồng chính kiến với chế độ độc tài ở Việt Nam đã đào luyện nên một Trần Huỳnh Duy Thức, người có nhân phẩm đáng kính phục và xứng đáng là biểu tượng đấu tranh cho lý tưởng “Tổ quốc, dân tộc Việt Nam tự do là trên hết.”

Những ngày gần đây, mạng xã hội liên tục quan tâm sâu sắc đến sức khỏe ông Thức khi ông tuyệt thực để đấu tranh giữa nhà tù của chế độ độc tài. Điều này đã cho thấy rằng, trang lịch sử đấu tranh gần cả thế kỷ vì tự do đích thực của dân tộc không hề gián đoạn, dù bạo lực bóng đêm chuyên chế vẫn tiếp tục ra sức phủ trùm sự hiểm ác.

Có thể ông Thức không hề muốn trở thành một biểu tượng hy vọng, nhưng nhân cách Việt Nam và phẩm giá chính trị của ông qua quá trình đấu tranh dù trong nhà tù lớn hay nhà ngục nhỏ vẫn sáng rõ hy vọng chung cho cả cộng đồng người Việt lương tri.

Người Cộng Sản đang giam giữ bất công ông, họ có biết sức mạnh hy vọng mà ông đang đánh thức tình yêu nước thương dân chân chính không? Tôi nghĩ họ biết. Vậy thì điều họ vui mừng nhất lúc này là việc ông sẽ chọn con đường tuyệt thực một mất một còn với chế độ giữa nhà tù của họ.

Không một cá nhân đơn lẻ nào có thể phá bỏ được một chế độ hay thay đổi triệt để cách đối xử bạo ngược nhà tù của chế độ độc tài; nhưng với một biểu tượng tự do chân chính thì ngọn lửa hy vọng mà họ thắp lên và lan tỏa rộng khắp ngay lúc này dù chưa có kết quả cuối cùng, nhưng những ai công bằng đều tự thấy hiệu quả đấu tranh chân chính từ ông Thức đang hiển hiện trong lòng người Việt.

Thiển nghĩ hơn lúc nào hết ngọn lửa biểu tượng cao cả đó cần tồn tại, để luôn là thực hữu sống động, để luôn được thắp sáng ngay trong lòng dân tộc hôm nay và ngày mai.

Thật không nên và cũng không xứng đáng để bàn này nọ rằng các tù nhân lương tâm trong nhà tù kinh khủng của chế độ phải làm gì, nhưng từng người Việt có lương tri đều có quyền hy vọng về họ, nhất là tha thiết hy vọng ông Trần Huỳnh Duy Thức sẽ chọn cách đúng để tiếp tục đấu tranh. (Trần Tiến Dũng)

Video: Tin Trong Ngày Mới Cập Nhật

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút phía góc phải bên dưới của khung video.