Giới thiệu nhà thơ Võ Văn Vĩnh

Võ Văn Vĩnh

 

Vĩnh Biệt Người Vàm Cống

Mai đã xa rồi Vàm Cống ơi
Nhớ người sao nhớ mãi không thôi
Dáng ai thiếu phụ chiều xuân ấy
Hương thắm bên đời nắng ngừng rơi.

Đã biết đời ta lắm lỡ làng
Lòng ơi sao cứ mộng miên man
Tết về người có mong gì nhỉ
Một thoáng hương xuân gởi gió ngàn.

Mười năm Vàm Cống hồn phiêu lãng
Bắt gặp đời ta buổi muộn màng
Mười năm đổi lấy dòng lệ thảm
Đời hắt hiu buồn tim vỡ tan.

Đời ta đó nào có gì đâu
Bão giông lần cuối ngỡ lần đầu
Gặp người tưởng gặp người xưa mộng
Nghiệt ngã tình sầu lại đớn đau.

Ta ngồi hóa đá đợi bình minh
Mặt trời rực rỡ của tim mình
Người đêm thiếu phụ chờ trời sáng
Khua guốc cho mòn nỗi điêu linh.

Xin một lần thắp sáng tin yêu
Nghe hồn hoang vắng cõi cô liêu
Áo dài hay mộng bay qua phố
Thơ thẩn bâng khuâng cả buổi chiều.

Tạ ơn trời cho ta trái cấm
Mắt môi cười bóng mát ngàn năm
Lòng vụn hái thiên đường đánh mất
Trần gian buồn trọn kiếp xa xăm.

Tạ ơn người tình xuân nghi ngút
Dẫu nhìn nhau giây phút thiên thu
Ta say cõi mộng mịt mù
Tìm trong quên lãng phù du kiếp người.

Tạ ơn đời còn chút náu nương
Không không sắc sắc cõi vô thường
Mai nầy xin được làm mây trắng
Theo gió xuân về thăm cố hương

Thôi đành vĩnh biệt người Vàm Cống
Giong ruổi bên ta chút hương nồng
Trùng khơi xa khuất trời thương nhớ
Vàm Cống là người gặp lại không?

Võ Văn Vĩnh.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt”, bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ Email: [email protected] hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683


 


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Giới thiệu thơ Lê Thị Ngọc Nữ

Phút Giao Mùa Đêm thượng huyền tháng chạp Thời khắc phút giao mùa Ngân vang tiếng chuông chùa Khói hương trầm bãng lãng Phía trời xa vụt sáng Bừng tỏa cụm pháo hoa Giữa trời đất bao la Ta thấy mình nhỏ bé Trong sân nhành mai khẽ Bật...

Một bài thơ cũ: Nhà thơ J. Leiba

  J. Leiba (viết tắt chữ Jean Leiba), tuy có vẻ Tây nhưng do hai chữ Lê Bái trong tên ông nói lái mà ra. Khởi đầu, ông ký bút hiệu Thanh Tùng Tử, sau mới đổi là J. Leiba. Ông...

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Võ Chân Cửu

Võ Chân Cửu sinh năm 1952 tại Bình Định, làm thơ từ năm 1965 và làm báo dưới bút danh Hưng Văn từ sau 1975.

Giới thiệu thơ Nguyễn Khắc Nhượng – Ngọc Lan bên bờ huyễn tưởng

Cành lá mới khẽ run lên quấn quít/ Đường phố sơ e ấp bước chân người/ Em đến với áo thơm trời tháng chín/ Mắt ngút ngàn cây cỏ mọc xinh tươi

Giới thiệu thơ Phan Nghĩa – Xuân nhớ quê

Ngụm rượu chiều sao quá đắng/ Mắt lệ nhòa nhớ cố hương/ Bạn bè bao đứa còn sót lại/ Nhiều thằng miên viễn cõi xa xăm

Giới thiệu thơ Phạm Hiền Mây – Khẽ khàng

khẽ khàng em/ giấc tinh khôi/ anh mùa đông thuở mây đồi chiêm bao/ trong veo hạt thuở xôn xao/ giành rơi mừng buổi mưa tao ngộ mình

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Chu Ngạn Thư

Chu Ngạn Thư sinh năm 1951 tại Bình Dương, tốt nghiệp trường Sư Phạm Sài Gòn, hiện sống tại Bình Dương. Đã xuất bản: Thơ Chu Ngạn Thư 1974...

Giới thiệu thơ Nguyễn Thị Liên Tâm – Mùa Xuân yên nhiên

Ngày thật đẹp/ Xuân khoác lên người tấm áo muôn hoa/ Và trang điểm cho rực hồng đôi má/ Xuân đủng đỉnh dạo chơi khắp miền quen, lạ

Giới thiệu thơ Vy Thượng Ngã – Liên ngả đường ngây dại

Gió tiều tụy áp má em nóng hổi/ bội tín vỡ vụn dưới mi/ va ô cửa thức xanh tuyến lệ/ Đừng mang trên người nhiều vết chai

Giới thiệu thơ của Nguyễn Long An – Hoàng Sa

Mười chín tháng giêng năm bảy tư,/ Ta mất Hoàng Sa, đau đến giờ!/ Đất cũ còn thân tàu làm dấu,/ Hồn xưa giờ trôi giạt nơi đâu!