Văn Học Nghệ Thuật

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 44)

Bộ mặt xã hội đen khi nãy của Tuấn và điệu bộ nôn nao khẩn trương lúc này của chàng làm Hương khoái trá cắn môi cười thầm. Nàng khoanh tay, hếch mũi trêu già cho… bõ ghét:

– Còn em… em chưa muốn lấy chồng!

Dáng điệu trêu ngươi của Tùng bỗng xẹt qua đầu Tuấn như tia chớp. Thái độ làm eo làm sách của Hương khiến Tuấn bất giác nổi khùng. Chàng hầm hầm đấm tay lên thành ghế, nói toạc ra nỗi ấm ức nãy giờ với thanh âm gay gắt:

– Có phải em không muốn lấy anh là để tiện bề cùng hắn hò hẹn ở… văn phòng?

– Cấm anh xúc phạm đến em. Anh xem em là hạng người như thế nào nhể?

Tuấn chưa dứt lời, Hương đã đùng đùng đứng phắt dậy, trừng trừng đối mặt với chàng, nói run run. Bao nhiêu vết chân chim cau có trên khóe mắt bỗng giãn ra trước phản ứng dữ dội của nàng, chàng nhanh nhẹn chồm tới nắm hai vai nàng, kéo lại ngồi bên mình, khẩn khoản giảng hòa:

– Thôi, cho anh xin lỗi. Đừng dỗi nữa mà. Anh đã nghĩ đến điều này từ khi trở về đây ăn cưới thằng Minh rồi. Chúng mình xa nhau thì thương nhớ mà gần nhau thì không kiềm chế được. Tình trạng này kéo dài, em khổ, anh cũng khổ. Anh bỗng dưng bị biến thành tội phạm, bị cảm giác tội lỗi dày vò mặc dầu anh chẳng có niềm tin giống như em. Dẫu thế nào, anh cũng yêu em và muốn cưới em làm vợ. Thôi thì cưới quách cho xong, chấm dứt cái vòng luẩn quẩn đau đầu kia. Hơn nữa, anh đã hiểu ra, ở trên đời này, mình không thể muốn quá nhiều thứ cùng một lúc. Hiện giờ, ngoài việc làm chính, anh có nhận hợp đồng làm thêm, thu nhập cũng khá. Các em của anh cũng đã vào đại học cả, có học bổng và việc làm bán thời gian. Anh không còn nhiều gánh nặng gia đình nữa, có thể toàn tâm chăm lo cho em. Mà cho dẫu anh có thất nghiệp chăng nữa thì chúng mình có rau ăn rau, có cháo ăn cháo. Miễn là vợ chồng được chung sống bên nhau…

Câu cuối cùng buông rơi trong ánh mắt trìu mến chan chứa yêu thương. Lời thổ lộ chân tình tha thiết của Tuấn làm cho Hương như mở cờ trong bụng. Hóa ra lương tâm của hắn cũng còn có… lắm cái răng! Cái bản mặt khó ưa kia xem ra… muốn ghét cũng… không dễ dàng cho lắm. Đưa mắt nguýt yêu chàng một phát rõ dài, nàng không bỏ lỡ thời cơ thuận tiện, nghiêm nghị đưa ra tối hậu thư:

– Nhưng anh phải hứa với em không bao giờ chat và kết bạn trên mạng nữa…

Tuấn bỡ ngỡ gõ gõ trán một lát rồi sực nhớ đến vẻ thâm trầm lạ lùng của Hương suốt buổi cỗ cưới của Minh-Đào. Chàng vỡ lẽ phá lên cười thấm ý:

– Ố! Ồ! Không thành vấn đề. Anh xin hứa!

Tuấn thành khẩn đưa tay lên, trang trọng thề thốt. Hương hớn hở nép đầu vào bờ vai vững chãi của chàng, nhoẻn miệng cười tươi tắn:

– Vậy thì… mình tìm gặp cha nói chuyện, anh nhé!

– Yêu vợ quá! Anh đúng là… thằng ngốc. Nhẽ ra anh phải nghĩ được điều này sớm hơn mới phải…

(Còn tiếp)

Disqus Comments Loading...
Share

Recent Posts

  • TỪ THỦ ĐÔ

Không thể tin nổi: Dân Chủ ‘cứu nguy’ chủ tịch Hạ Viện Cộng Hòa

Không thể tin nổi: Dân Chủ 'cứu nguy' chủ tịch Hạ Viện Cộng Hòa Phe…

10 mins ago
  • Việt Nam

Khách ngoại quốc đến Sài Gòn than nóng ‘muốn tan chảy’

Vật bất ly thân của du khách khi ra đường ở Sài Gòn những ngày…

38 mins ago
  • Việt Nam

Đi săn dúi, đốt rừng, 3 cha con ở Điện Biên thiệt mạng

Thi thể ba cha con được người dân xã Pa Tần, huyện Nậm Pồ, tỉnh…

2 hours ago
  • Little Saigon

Động đất 4.1 độ Richter gần Corona, nhà cửa Little Saigon rung lắc

Riêng vùng Little Saigon ở Orange County, một số cư dân cho hay trận động…

2 hours ago
  • Hoa Kỳ

Thượng Viện Arizona thông qua dự luật hủy lệnh cấm phá thai từ năm 1864

Thượng Viện Arizona hôm Thứ Tư bỏ phiếu thông qua dự luật hủy lệnh cấm…

2 hours ago
  • BẠN ĐỌC VIẾT

Thõng tay vào mây trắng

LTS: Nhật báo Người Việt mở mục ‘Bạn đọc viết' nhằm mời gọi quý thân…

2 hours ago

This website uses cookies.