Đi ăn chè ở phố Bolsa, Little Saigon

Sổ tay phóng
viên

Ngọc Lan/Người
Việt

WESTMINSTER (NV) – Không gì sung
sướng bằng được tự do viết về ăn uống, về ẩm
thực, vì sống trên đời thì ai cũng phải ăn phải uống
– dù rằng sống để ăn hay ăn để sống thì tùy mỗi
người.

Thấy bài nói về
ẩm thực thì ai cũng muốn ghé mắt vào để xem có món
gì ngon, món gì lạ. Mặc cho cái bao tử nó cồn cào, cái
miệng nó nhóp nhép, thúc giục cái dây thần kinh buộc
mình phải lèo lái chiếc xe chạy đến quán, ăn thử món
đó coi có như lời đồn đãi, nhận xét. Quan trọng hơn,
thỏa thuê hơn trong việc viết về ẩm thực là chả mấy
ai suy diễn, dẫn dắt bài viết về cơm phở, chè cháo
vào chuyện chính trị hay lập trường chính nghĩa. Khỏe.

Sau nhiều lần
viết về phở, về bánh mì, về bánh canh, về đồ chay,
về lẩu ốc, hôm nay tôi muốn viết về chè, cho nó ngọt
ngào lại những đắng cay, mặn nhạt.

 
 Sắc màu của chè (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

***

Thời buổi này,
nghe nói đến chè tự dưng có nhiều người dội ngược.
Bởi, chè, đồng nghĩa với nhiều đường, nhiều béo.
Bởi, chè được liên tưởng đến mập, đến bệnh.

Thế nhưng, cứ
cắm cúi dặn lòng quay lưng, ngoảnh mặt với những ngọt
ngào của chén chè thơm ngát, của ly chè lạnh mát, thì
coi như một phần cuộc đời đã không còn trọn vẹn ý
nghĩa nữa rồi.

Tôi nhớ ngay từ
năm 10 tuổi, tôi đã mê ăn chè. Tôi nhớ gánh chè của
bà Sáu đặt trên lề đường trước chợ An Lạc (Xa
Cảng). Chè đậu trắng, chè khoai môn, chè trôi nước,
chè chuối chưng. Quanh đi quẩn lại chỉ có bấy nhiêu
thôi, nhưng quá là hạnh phúc nếu hôm nào có đủ tiền
để mạnh dạn kéo chiếc ghế gỗ thấp tè ghé mông ngồi
vào trước đôi quang gánh. Chỉ tay vào món chè mình thèm.
Mắt căng tròn nhìn theo tay bà Sáu múc mà lòng thầm khấn
“thêm chút nữa, thêm chút nữa!” Đến lúc đưa tay đón
lấy cái chén kiểu nhỏ xíu, âm ấm, trắng ngần lớp
nước dừa bên trên, cầm chiếc muỗng cà phê trộn đều
tất cả lên, lại nghe rõ tiếng nước bọt mình nuốt
“ực”. Múc một muỗng đưa vào miệng. Trời ơi! Sao
trên đời này người ta lại có thể chế ra được cái
món gọi là chè tuyệt vời đến vậy nhỉ! Cứ gọi là
mê tơi cho cái thú được sống trên đời lại còn được
ăn chè bà Sáu.

Lớn lên một
chút, tui lại biết thêm món gọi là “chè 3 màu.” Màu
xanh của bánh lọt lá dứa. Màu đỏ của đậu đỏ mềm
nhừ. Màu vàng của đậu xanh tán nhuyễn. Trắng tinh màu
nước cốt dừa thơm béo. Thêm một lớp đá bào được
ém chặt bên trên. Xoay ly chè trên tay, tôi tự hỏi, không
biết có ai đã từng đi qua tuổi thơ, tuổi hoa niên cho
đến tuổi trưởng thành mà chưa từng một lần bị cám
dỗ bởi ly chè 3 màu như thế này không nhỉ? Hay hỏi một
cách “trắng trợn” hơn là có ai chưa từng một lần
hò hẹn cùng người yêu trong quán chè không nhỉ? Ly chè
3 màu cho tôi cảm tưởng đó là sắc màu của tình yêu
thuở lung linh đẹp nhất.

***

Chè dân dã, quen
thuộc với mọi tầng lớp, đã bôn ba theo chân người
dân mình sang tận đất nước của pudding, của milkshake.
Để hôm nay, sau 39 năm trên xứ người, bước chân đến
Bolsa và những vùng phụ cận, mình không chỉ có thể tìm
thấy những món chè đậm nét quê xưa như chè khoai, chè
chuối, đậu ván, đậu xanh, sương sa hột lựu, sương
sâm sương sáo, mà còn đủ loại chè biến dạng, biến
kiểu, nảy nở theo thời gian, theo không gian, như chè cung
đình, chè trái cây, chè sâm bổ lượng, khoai môn bạch
quả, nhãn nhục hạt sen, bột lọc dừa non, bột lọc heo
quay, trôi nước Thái Lan,… Không biết cơ man các loại
chè để mà đếm cho xuể, chứ đừng nói chi đến có đủ
bụng để thử từng chút một.

Đó là chưa kể
thêm nhiều loại nước uống khiến “môi em ngọt” như
trà sữa, sinh tố, đá me, rau má… Chỉ riêng trà sữa
thôi cũng có hàng chục thứ để mà chọn, nào là trà
sữa boba, trà sữa pudding, trà sữa dừa non, trà sữa mật
ong, trà sữa hạnh nhân… Sinh tố khoai môn, dưa gan, sầu
riêng, táo xanh, bên cạnh dâu tây, đu đủ, dưa hấu, mít,
xoài, khóm dứa…

“Ma trận” của
chè, của các loại thức uống dành cho mọi lứa tuổi
này có vẻ thâm hậu hơn rất nhiều lần so với những
món cơm, món phở, món bún, món cuốn.

 
 Chè tại tiệm Chè Chè Chè trên đường Westminster, phía sau Chợ 99 Cents. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Cũng như nhà
hàng được phân chia thành “đẳng cấp” hay có người
khi ăn phở chỉ vào Kimmy, 86, ăn cơm thì vào Thuận Kiều,
ăn bún chỉ vào Ban Mai, bánh cuốn thì đến Tàu Bay, bánh
xèo lại đến quán Vân, mì gõ tìm đến Uyên Thi, bánh mì
thì Tèo, Chợ Cũ… Chè cũng thế.

Muốn bình dân
giá rẻ thì vào Bánh Mì Chè Cali, “mua 2 tặng 1” tính
ra chỉ 1 đồng 1 chén. Muốn ngon hơn, sang hơn thì chè
Hiển Khánh, mắc gần gấp đôi, nhưng tiền nào của đó.

Tuy nhiên, hãy
một lần đến … “Chè Chè Chè” thử đi.

Chè Chè Chè nằm
sau lưng Chợ 99 Cents trên đường Westminster. Chè Chè Chè
có một không gian khá dễ thương, ấm cúng với ít bàn
ghế gỗ là lạ để khách có thể ngồi ăn tại chỗ,
trò chuyện tán ngẫu cùng bạn bè, người thân như ngày
nào đi ăn chè ở Sài Gòn, ở Cần Thơ, ở Huế, hay ở
bất kỳ một thành phố, làng quê nào mình đã ăn qua.

Nếu ai đó từng
than phiền về nhiều tiệm chè quanh Little Saigon là “chè
thì ngọt nhưng nhiều người bán chè chẳng ngọt ngào
chút nào” thì cứ đến Chè Chè Chè sẽ cảm thấy
“ngọt” ngay từ anh bán hàng đến chị bán hàng.

Chè Chè Chè có
nhiều món chè độc đáo như chè cung đình, đậu xanh dừa
non bánh lọt, bạch quả hạt é nhãn nhục, trái cây dầm
sữa chua, chè khoai môn viên, bột lọc heo quay, bột lọc
dừa non… Điểm khác của Chè Chè Chè là nhiều món chè
được cho thêm vào ít dừa bào mỏng thành sợi, rồi sấy
khô, thơm thơm, dòn dòn, làm đậm đà thêm hương vị cho
ly chè.

Không thích chè
thì khách vào quán còn có thể kêu những “món mặn”
như bún bò Huế, bánh canh tôm cua Huế, bún đậu mắm tôm
hay bánh xèo. Trứng cút chiên khóm, bánh cay cũng có thể
tìm thấy trong thực đơn của Chè Chè Chè.

Nếu muốn không
khí sôi động hơn một chút thì có thể đến tiệm Bambu
trên đường Bolsa trong khu Lyly Bakery.

Bambu đang ngày
càng trở thành một thương hiệu được nhiều người đủ
mọi lứa tuổi biết đến. Bởi đến Bambu trong khi người
trẻ có thể chọn một ly milk tea-trà sữa, hay
smoothies-sinh tố, các cô các chị đắm đuối với hơn 20
loại chè lạnh, thì các anh các chú lại cũng dễ chọn
cho mình một ly cà phê nóng hoặc lạnh với nhiều mùi vị
khác nhau.

Tôi không phải
dân rành cà phê nên chỉ nói về chè thôi. Nếu đã thích
chè, khi vào Bambu nhớ gọi thử ly “Bambu Special”. Dừa
non trắng mềm, bánh lọt lá dứa xanh thơm dai dai, nhãn
nhục vàng nâu xừng sực, và những hạt é như những
chấm bi điểm xuyết cho trong chiếc ly trong veo được rót
thêm toàn nước dừa tươi. Đúng là rất đặc biệt,
thơm mùi lá dứa, mùi dừa tươi và lạnh mát.

 
 Chủ nhân Thạch Chè Mỹ Linh cùng ly chè 3 màu đắt khách nhất tiệm (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Cuối cùng lại
phải quay trở lại với ly chè 3 màu, không bỏ qua được.

Little Saigon nhiều
nơi có chè 3 màu, nhưng ngộ cái là cũng đậu cũng dừa
cũng đá, nhưng mà có nơi ăn vô muỗng thứ nhất, lại
muốn tiếp liền muỗng thứ hai, thứ ba, cho đến khi ly
chè chẳng còn tí gì sót lại, ngoài những mảnh nước
dừa cố bám trên thành ly. Nhưng cũng có ly 3 màu, nhấm
nhe vài muỗng đã muốn bỏ lại, không ngon gì hết trơn.

Một trong những
ly chè 3 màu có thể vét sạch sành sanh là ly chè của
tiệm Thạch Chè Mỹ Linh trong khu Westland, góc
Westminster-Newland, gần bên tiệm Cháo Cá Chợ Cũ.

Một lớp đậu
đỏ phía dưới, rồi đến lớp đậu trắng, một lớp
bánh lọt xanh, một lớp hạt lựu đỏ, đậu xanh tán
nhuyễn vàng nhạt phía trên, nước dừa trắng bóc, nước
đá trong như pha lê. Không phải là 3 màu nữa mà những 7
màu. Ly chè nơi đây không chỉ được trình bày đẹp mà
quan trọng hơn, là nó ngon. Còn ngon làm sao. Ăn thử rồi
biết. Tôi tả bấy nhiêu đủ rồi.

Liên lạc tác
giả: [email protected]

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT