Ðừng để người ta khinh


Bình luận

 

 

Ngô Nhân Dụng

 

Tuần trước, các ngư phủ Việt Nam lại bị tấn công, cướp bóc khi đánh cá ở gần quần đảo Hoàng Sa. Khi họ tìm đường vào trốn bão, lại bị quân đội Trung Quốc ngăn cản. Nhà cầm quyền Việt Nam đã phải chính thức và công khai phản đối, chứ không đổ cho các “tàu lạ” nữa.

Hành động hiếm hoi này có thể chứng tỏ họ cũng biết phải chứng tỏ có bảo vệ chủ quyền quốc gia; cố tránh không để xảy ra những cuộc biểu tình chống Trung Quốc mới; nhất là trong khi lòng người dân vẫn đang sôi nổi về cảnh oan ức của gia đình Ðoàn Văn Vươn.

Sau khi đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội nhận được công hàm phản đối, họ đã chối bay chối biến. Họ nói: Lính Trung Quốc không làm gì cả? Vậy thì con ma nào tấn công những người đánh cá Việt Nam? Giống ma nào cướp bóc họ? Bắc Kinh vẫn trở về với kịch bản “tàu lạ!” Chỉ những tàu lạ vô danh đi ăn cướp! Chỉ có những tàu lạ ngăn không cho ngư dân Việt Nam tìm nơi tránh bão! Trước đây “tàu lạ” từng là kịch bản Hà Nội đem ra diễn trên báo đài của đảng nhiều lần. Không ngờ chính Trung Quốc viết kịch bản này!

Nhưng ngay sau đó, ngày Thứ Ba vừa qua, mùng 7 Tháng Ba, một nhóm nhà trí thức văn nghệ họp mặt đón ngày Phụ Nữ Quốc Tế, đã bị công an đến làm khó dễ. Blogger Nguyễn Xuân Diện và nhà văn Nguyễn Tường Thụy bị bắt giữ, đến tối mới được trả về; chỉ cốt làm cho họ không có dịp tham dự cuộc họp mặt. Công an chìm nổi vây cái quán họp mặt. Ngày Phụ Nữ Quốc Tế có cái gì mà làm cho guồng máy công an phải hành động phá rối, đem cả đàn tới canh chừng như vậy?

Một nguyên nhân, như nhiều người tham dự nói, là đảng cộng sản lo ngại trong cuộc họp mặt này, người ta có thể bàn đến các vụ tấn công vào tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam!

Một mặt gửi công hàm phản đối chiếu lệ. Mặt khác, vẫn ngăn cấm không cho dân bày tỏ thái độ đối với các hành động ăn cướp của nước đồng chí anh em! Một chính quyền hai mặt như vậy làm sao bảo vệ được chủ quyền quốc gia?

Vô tình hỗ trợ cho công tác của công an Hà Nội, nhật báo Quân Ðội Nhân Dân ở Bắc Kinh đã đăng một bài của Thiếu Tướng La Viện (Luo Yuan) với các đề nghị củng cố việc xâm lược vùng biển Ðông của nước ta với luận điệu hung hăng và cụ thể nhất từ trước đến nay.

Tướng La Viện đưa ý kiến phải lập một “đặc khu hành chánh” để quản lý các quần đảo Nam Sa, Tây Sa (tức là Trường Sa, Hoàng Sa của nước ta) cùng với Ðông Sa của họ; và tất cả vùng biển chung quanh. La Viện đề nghị phải gửi thêm quân đội tới các quần đảo này; đưa hải quân đi tuần phòng liên tục; đặt cột mốc đánh dấu chủ quyền và treo cờ chiếm chỗ. Trung Quốc phải khuyến khích ngư dân tới đánh cá ở vùng này, tổ chức du lịch, thăm viếng, yêu cầu các công ty dầu lửa quốc doanh tới đó khai thác dầu. Tất cả các hoạt động đó phải được phổ biến trên báo chí để toàn dân biết và ủng hộ. Chắc ông La Viện cũng biết hiện nay Bắc Kinh đã thiết lập một đài phát thanh mang tên Vịnh Bắc Bộ nhắm vào mục đích tuyên truyền này.

Ông La Viện là ai mà hung hăng như vậy? Về cấp bậc, ông ta chỉ là một thiếu tướng, nhưng cũng đóng vai một nhà nghiên cứu và đang làm giám đốc điều hành của Viện Khoa Học Quân Sự, đồng thời cũng là thành viên Nghị Hội Tham Vấn Chính Trị Quốc Gia. Nhưng La Viện cùng với các ông tướng Dương Nghị và Bành Quang Khiêm đã nổi tiếng về những bài tham luận và lời tuyên bố “diều hâu” được phổ biến trên báo đài và Intrenet ở Trung Quốc.

Khác với chủ trương “che giấu sức mạnh” (thao quang dưỡng hối) trong chính sách đối ngoại được Ðặng Thiểu Bình dặn dò, mấy ông tướng này thường đưa ra những ý kiến đòi bành trướng thế lực quân sự của Trung Quốc và luôn luôn công kích chính sách của Mỹ ở Á Ðông. Tháng Ba năm ngoái, 2011, La Viện đã nói: “Báo chí nước ngoài gọi tôi là diều hâu! Tốt, tôi chấp nhận danh hiệu đó, vì tôi là một chiến binh với con mắt diều hâu và nanh vuốt của diều hâu!” Thái độ diều hâu đó biểu lộ khi ông ta luôn luôn yêu cầu Bắc Kinh phải gia tăng ngân sách quốc phòng. Năm ngoái, Trung Quốc đã tăng số chi phí về quân sự thêm 13%, so với 7.5% năm 2010. Và theo viện nghiên cứu chiến lược toàn cầu Jane, trong ba năm tới Bắc Kinh sẽ tăng ngân sách quân sự với tỷ số trung bình gần 19% mỗi năm.

Ðầu năm 2012, La Viện đã báo động, một lần nữa, về “âm mưu” của Mỹ nhắm bao vây và ngăn chặn không cho Trung Quốc phát triển ảnh hưởng trong vùng Á Ðông. Ông ta nhấn mạnh tới những lời tuyên bố của Tổng Thống Barack Obama tại Inodnesia vào cuối năm 2011, long trọng xác định “Mỹ trở lại vùng này, và sẽ ở lại đây”. Ngoài các căn cứ vẫn đóng ở Nhật Bản và Nam Hàn, Mỹ đã mở rộng thêm khả năng quân sự ở phía Bắc Australia, và liên minh quân sự với Indonesia. La Viện nói với người Trung Hoa: “Không nên hoảng hốt!” Ngược lại, ông viết, “Trung Quốc phải phản công bằng một chiến dịch hữu nghị với các nước trong vùng, quyến rũ họ đứng ra xa, không rơi vào quỹ đạo của Mỹ.”

Ông La Viện có vẻ ngây thơ khi nghĩ rằng Bắc Kinh có thể quyến rũ các nước Ðông Nam Á bằng cách củng cố sức mạnh trên vùng Lưỡi Bò với đề nghị đặc khu hành chánh của ông ta. Ðứng trước hành động bành trướng đó, chắc chắn các nước Ðông Nam Á phải đoàn kết với nhau để chống lại.

Chính quyền Việt Nam phải biết nhân cơ hội này chính thức lên tiếng phản đối việc báo Quân Ðội Nhân Dân Bắc Kinh đăng các đề nghị của La Viện. Bắc Kinh đã từng phản đối như vậy trước những hành động nhỏ bé hơn trong nước Việt Nam. Mỗi khi một số thanh niên, sinh viên, văn nghệ sĩ đến trước sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội với các biểu ngữ “Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam” thì Bộ Ngoại Giao Bắc Kinh đã làm ầm lên đòi Hà Nội phải đàn áp dân Việt. Mà đó chỉ là mấy trăm thường dân tự ý biểu tình trong một buổi. Còn bài báo do La Viện viết là của một vị tướng có chức trách lớn trong bộ tham mưu nghiên cứu quốc phòng của Trung Quốc. Bài đó lại được đăng trên tờ báo chính thức của quân đội Trung Quốc; rõ ràng là rất quan trọng, so với một cuộc biểu tình tự động.

Không những phải chính thức phản đối việc phổ biến bài báo trên, chính quyền Việt Nam còn phải biết nhân cơ hội này thể hiện chiến lược trường kỳ là kết hợp các nước lân bang cùng chống lại sự bành trướng của Trung Quốc. Việt Nam phải nhân bài báo của La Viện kêu gọi các nước Ðông Nam Á cùng lên tiếng yêu cầu chính phủ Trung Quốc xác định thái độ của họ. Nhân dịp này, các nước Ðông Nam Á sẽ xác nhận một lần nữa là họ hoàn toàn bác bỏ hành động tiếm quyền trên vùng biển mà người Trung Quốc gọi là “Cửu Ðoạn Tuyến” (Ðường Chín Ðoạn). Các nước Ðông Nam Á có thể yêu cầu Trung Quốc phải xóa bỏ đường ranh giới đó trên bản đồ trước khi diễn ra các cuộc thương lượng sắp tới về chủ quyền và quyền lợi kinh tế.

Một chính quyền Việt Nam khôn ngoan cần phải lợi dụng bất cứ cơ hội nào để liên kết với Phi Luật Tân. Malaysia, Indonesia; trong các cuộc thương lượng về các quyền lợi ở biển Ðông. Những đề nghị của La Viện, như tăng cường quân số, đơn phương khai thác dầu khí, được đăng trên tờ báo chính thức của quân đội Trung Quốc, là một lý do đủ mạnh để Việt Nam mở cuộc tấn công ngại giao ngay lập tức.

Một mình nước Việt Nam, phản đối một cách lẻ loi và yếu ớt thì không đủ khả năng bắt buộc giới lãnh đạo ở Bắc Kinh phải chú ý để ra lệnh cho quan chức địa phương và quân lính của họ ngưng tấn công, cướp bóc các ngư phủ nước ta. Càng phản ứng yếu ớt thì càng bị khinh thường! Một chính quyền chỉ lo bảo vệ ngôi vị, quyền lợi của bè đảng, mà đe dọa đàn áp các nhà trí thức yêu nước, ngay cả khi người ta chỉ họp mừng ngày Phụ Nữ, thì chỉ làm trò cười cho cả nước và cả thế giới! Làm vương làm tướng gì cũng không nên để người ta khinh rẻ và chê cười.


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Nguyễn Phú Trọng ‘Nam tiến đốt lò’ và tình cảnh ‘anh Ba’, ‘anh Hai’

Tính đến nay, Nguyễn Thành Tài là cái tên thứ hai sau một quan chức đồng cấp khác - cựu phó chủ tịch TP.HCM Nguyễn Hữu Tín - mà đã khiến ‘Anh Hai Nhựt’ (Lê Thanh Hải) mất đứt hai ‘đệ ruột’.

Mặt trận gián điệp kỹ thuật Mỹ-Trung Cộng

Câu chuyện bà giám đốc tài chánh, phó chủ tịch công ty Huawei, bị Canada bắt giam, là một chuyện gián điệp thật!

Có mấy Bộ Công An từ vụ bắt Trần Bắc Hà?

Không biết hay không được biết thông tin về những vụ mà cả thiên hạ đều biết, những quan chức như Thiếu tướng Lương Tam Quang thuộc về ‘bộ công an’ nào?

Âu Châu và vị tổng thống thứ 41 của Hoa Kỳ

Khi Hoa Kỳ tổ chức quốc tang cho cố Tổng Thống George H. W. Bush, thủ tướng Đức và tổng thống Ba Lan bay đến Washington để tham dự.

Đức can đảm của George H. W. Bush

Tổng Thống George Herbert Walker Bush đã an nghỉ dưới lòng đất. Ít có người nào khi qua đời được nhiều người bày tỏ lòng ngưỡng mộ như ông.

Liên Hiệp Âu Châu tìm cách chống lại tham vọng của Trung Quốc

Trung Quốc mua càng ngày càng nhiều các công ty gọi là Mittelstand - công ty cỡ trung vốn là cột xương sống của công nghiệp Đức.

Ai đáng bị vả vào mặt?

Thầy cô giáo, học sinh đều là nạn nhân. Chế độ Cộng Sản là thủ phạm. Đảng Cộng Sản mới đáng cho cả nước vả vào mặt!

Vì sao Nguyễn Phú Trọng không còn ‘chống tham nhũng cần nhân văn?’

Dù đằng sau cái tên Nguyễn Phú Trọng đã dần mất đi biệt danh “lú” nhưng cách nói năng của ông ta vẫn giữ nguyên phong cách chân phương dân dã.

Tại sao tổng thống Hoa Kỳ muốn thủ tướng Anh thất bại?

Mọi sự trên đời này đều có thể xảy ra, kể cả việc Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump đang tìm cách lật đổ Thủ Tướng Anh Theresa May.

Trump và Tập có thể thỏa hiệp không?

Ai cũng chờ coi hai ông Donald Trump và Tập Cận Bình gặp nhau sẽ như thế nào kể từ lúc cuộc “chiến tranh mậu dịch” bắt đầu.