Tưởng niệm họa sĩ Đinh Cường – ‘Cho tôi xin. Một tiếng gào. Picasso’

 

Ngọc Lan/Người Việt






WESTMINSTER, Calif. (NV) – “Vẫn nhớ anh nụ cười hiền, vẫn nhớ khi chở anh từ Virginia lên New York xem tranh, dạo phố, vẫn nhớ khi đi cùng anh vào Washington DC uống cà phê trên lầu, tiệm sách ở dưới… Nhớ anh vô cùng.” (Phan Tấn Hải)


“Bác ơi, cả nhà nhớ và thương bác nhiều ghê lắm. Bác đi bình an nghe. Rồi mình sẽ gặp lại nhau nghe bác.” (Orchid Lâm Quỳnh)










Người tham dự ghi lại dòng cảm nghĩ về họa sĩ Đinh Cường tại buổi Tưởng Niệm ông vào chiều Thứ Bảy, 30 Tháng 1, 2016 tại Việt Báo (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


“Hôm nay mưa phùn ở California. Vài dòng gửi đến anh sự cảm kích và niềm thương mến. Chúc anh an bình” (Nguyễn Việt Hùng)


“I will always remmember you in the peaceful surroundings of your home studio in VA. The beauty of your home, your lovely paintings and your quite displays in inspirations” (Thuy)


Đó là những dòng chữ viết tay được nắn nót đến mức có thể như một cách bày tỏ những ân tình, những kỷ niệm mà mỗi người riêng có với họa sĩ Đinh Cường, người vừa từ giã cõi tạm hơn 3 tuần trước đó, được ghi và treo lên tại buổi Tưởng Niệm ông diễn ra vào chiều Thứ Bảy, 30 Tháng 1, 2016 ở hội trường nhật báo Việt Báo.


Buổi Tưởng niệm họa sĩ Đinh Cường do Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) tổ chức với sự tham dự của rất nhiều họa sĩ Việt Nam tên tuổi, những người cùng thời với ông, nhỏ hơn ông và cả những hậu bối, cùng với nhiều gương mặt quen thuộc trong làng văn học nghệ thuật tại hải ngoại.


Dĩ nhiên, có cả những người chưa từng một lần gặp gỡ ông, mà chỉ được đối thoại cùng ông qua những mảng màu ông để lại nơi mỗi tấm tranh. Họ đến, như cách bày tỏ sự ngưỡng mộ, tiếc thương một tài năng vừa khuất bóng.



***










Giáo Sư Orchid Lâm Quỳnh, “Bác ơi, cả nhà nhớ và thương bác nhiều ghê lắm. Bác đi bình an nghe. Rồi mình sẽ gặp lại nhau nghe bác. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Có mặt tại buổi Tưởng Niệm, nhà thơ Du Tử Lê, người bạn lâu năm của họa sĩ Đinh Cường, đã có bài nói chuyện về “Tính chất thi sĩ trong nhật ký thơ Đinh Cường”


“Thi trung hữu họa – và ngược lại Họa trung hữu thi, nên, việc họa sĩ Đinh Cường làm thơ, âu cũng là điều bình thường.” Nhà thơ Du Tử Lê mở đầu.


Dẫn những dòng thơ Đinh Cường viết từ trước 1975, như, “Nàng gầy như lau sậy / tóc nàng mắt nàng / với màu áo lụa đen chàng lẩn trốn / chàng quên hết / đó là siêu hình riêng của chàng / hạnh phúc dịu dàng như đồng cỏ / nàng hát buổi chiều như sao băng” hoặc “Những buổi chiều ta qua vùng Bình Long / buồn biết mấy / ôi những cánh rừng cao su trong tuổi nhỏ ta / mang đầy vết thương tàn nhẫn / làm sao ta lấy nhựa làm trái banh / những người phu không còn đi lấy mủ / bây giờ những xác người làm rừng cao su sợ hãi”, nhà thơ Du Tử Lê cho rằng, “Không cần phải động não nhiều, chúng ta cũng thấy thơ Đinh Cường thơ mộng, lãng mạn, đẹp, như tranh của ông. Nói cách khác thơ Đinh Cường là tranh, được ông vẽ bằng những con chữ đầy hình ảnh và, cảm xúc.”


Tác giả “Khúc Thụy Du” cho rằng, “Qua hàng trăm bài nhật-ký-thơ của Đinh Cường, người ta thấy bất cứ điều gì ông thấy, ông gặp, ông nghe, ông nhớ trong ngày, cũng có thể thành thơ. Những dòng thơ tự nhiên, nếu không muốn nói là hồn nhiên, như thẻ thơ. Hiểu theo nghĩa: Thấy gì ghi nấy, nhớ gì, nói nấy.”


Dẫn hai câu thơ cuối của bài thơ Tạ Ơn, một trong những bài thơ cuối cùng của Đinh Cường, “bóng ta từ sớm sương mù / tạ ơn trời đất đền bù, nắng lên”, nhà thơ Du Tử Lê kết luận, “Theo tôi, như một dự báo, thi sĩ sẽ chia tay cuộc đời, chia tay chúng ta một cách êm ả, như chi tiết mà gia đình ông đã cho biết.”



***










Họa sĩ Ann Phong (giữa) giải thích về sắc màu tạo hình trong tranh Đinh Cường với khán giả tham dự buổi Tưởng Niệm ông (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Họa sĩ Ann Phong, người đồng môn với họa sĩ Đinh Cường, đến với buổi Tưởng Niệm bằng bài nói chuyện về “Cõi tạo hình của Đinh Cường.”


“Nói về tranh Đinh Cường, các nhà phê bình hay nói về màu xanh của tranh Đinh Cường. Tiếng Việt chỉ có một chữ ‘màu xanh’ nhưng khi họa sĩ khi đi mua màu thì có đến mấy mươi màu để lựa chọn. Màu xanh trong tranh Cao Bá Minh khác màu xanh của Đinh Cường, màu xanh của Đinh Cường khác màu xanh của Ann Phong, mỗi họa sĩ có một cách phối hợp màu khác nhau,” cô trình bày.


Họa sĩ Ann Phong cho rằng, “Tranh Đinh Cường sử dụng màu xanh nhiều vì màu này tạo ra nên điểm nhấn cho nhiều chi tiết nhỏ trong tranh. Màu xanh trong tranh Đinh Cường không chói vì có sự pha màu xám trong đó.”


Họa sĩ Ann Phong cũng phân tích, chỉ ra chất thơ trong tranh Đinh Cường; cũng như sự phối hợp màu sắc độc đáo trong tranh Đinh Cường “sao cho các màu hòa với nhau, nói chuyện với nhau, trong đỏ có chút xanh, trong đỏ có chút trắng, trong xanh có chút xám, tất cả tạo nên sự nối kết với nhau, các màu không đánh lộn với nhau mà chơi với nhau.”


Cô Lê Đình Y Sa, giám đốc điều hành của VAALA, kết thúc buổi tưởng niệm bằng cách đọc bài viết “Bài thơ cuối của ba tôi” của tác giả Đinh Trường Chinh, con trai họa sĩ Đinh Cường. Trong bài viết này, những giây phút sau cùng của người họa sĩ tài hoa được Đinh Trường Chinh ghi lại, khiến nhiều người rơi nước mắt.



***


Cái lạnh sắt se trong buổi chiều xám xịt mưa bay cuối tuần, khi Xuân đang về rất cận, có lẽ da diết hơn bao giờ hết khi đọc lại hai câu thơ cuối cùng của Đinh Cường:


“Mùa Xuân với trận mưa rào


Cho tôi xin. Một tiếng gào. Picasso.”


“Họa sĩ, thi sĩ Đinh Cường cách gì, cũng đã… đi xa. Nhưng thơ cũng như họa của ông, chắc chắn sẽ còn ở lại với muôn sau.” (Du Tử Lê)





Liên lạc tác giả: [email protected]


 



CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT