Hai dĩa bánh cuốn

 

Huỳnh Thủy Châu

(Nguồn: lunghe.blogspot.com)

 

Ngày xưa, nhà tôi ở cạnh bánh cuốn Hải Nam. Lúc nào cũng đông nghìn nghịt người. Bà chủ tiệm có đứa con gái Mỹ lai. Bà to béo, chỉ có việc ngồi một chỗ thu tiền. Tôi ngày nào cũng đi học qua lại tiệm. Thèm. Nhưng làm gì có tiền mà ăn bánh cuốn.

Có một buổi sáng Chủ Nhựt. Ba lên nhà thăm ba chị em. Ba dẫn ba đứa xuống ăn bánh cuốn Hải Nam.

Lần đầu tiên được ăn bánh cuốn. Tôi không muốn ăn. Chan đầy nước mắm ngon vô dĩa bánh mà húp cho đã. Dĩa bánh chỉ có bốn cái bánh và một miếng chả lụa nhỏ xíu. Tôi ăn mà cứ sợ hết. Trong lòng cứ cảm ơn ba tôi. Ðó là dĩa bánh cuốn đầu tiên.

Má bịnh nặng phải vô bệnh viện. Má gửi mấy chị em lên nhà cậu Năm. Nhà cậu đông người. Giờ phải nuôi thêm ba đứa nữa. Cực.

Cậu nuôi cho ba đứa ăn khỏi chết đói là được rồi.

Cách nhà cậu mấy căn, có một quán bánh bánh cuốn chồm hổm. Tôi thèm. Nhất là những lúc phải xách cà mèm đi mua bánh cuốn cho hai đứa con của cậu. Lúc nào tôi cũng nhón nhón vài miếng bánh cuốn cho đỡ thèm.

Mấy đứa con của cậu ăn không hết thì mới tới phiên tôi. Mợ Năm, vợ của cậu, biểu, “Ăn cho hết. Bỏ uổng.”

Lúc lên thăm má ở bịnh viện. Tôi vô tình kể má nghe là tôi thèm ăn bánh cuốn. Má khóc. Len lén cho tôi tiền để ăn bánh cuốn. Má không có đủ tiền mua cho ba đứa. Chỉ cho tiền mình tôi thôi.

Lần đó, có vài đồng má cho, tôi hãnh diện lắm. Chạy lén lén ra quán bánh cuốn đầu ngõ, kêu một dĩa, với đầy đủ chả lụa và bánh tôm, chan đầy nước mắm, ngồi ăn ngon lành. Tôi nhớ là còn cố tình bỏ thêm một miếng ớt bằm (mặc dù tôi không ăn cay được nhiều), để ăn chậm lại. Ðó là dĩa bánh cuốn thứ hai.

Lúc sau này, có ăn bao nhiêu bánh cuốn cũng không ngon bằng hai dĩa bánh xa xưa kia.

Giờ lâu lâu tôi làm bánh cuốn cho hai đứa con tôi ăn. Nhớ lại chuyện xưa. Ðau thắt trong lòng. Thương cả Ba lẫn Má quá.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT