Xe đạp ơi!

Trăng Quê

(Nguồn: nguyenthithanhhang.blogspot.com)

 

Với người Việt Nam chúng ta, có mấy ai mà không một lần cỡi qua chiếc xe đạp. Có lẽ xe đạp là loại phương tiện thô sơ nhưng thông dụng nhất mà người Việt mình sử dụng trong một thời gian dài. Xe đạp một thời đi vào cuộc sống của người Việt Nam từ thành thị đến nông thôn, thành một cái gì rất ư gần gũi với chúng ta.

Từ những ngày đất nước còn nghèo, xe đã trở thành một phương tiện di chuyển vô cùng thuận lợi. Biết bao nhiêu người đội nắng đội mưa đạp xe rong ruổi sớm chiều buôn bán mưu sinh. Biết bao nhiêu em thơ đạp xe dưới nắng dưới mưa đến trường học hành. Và cũng có biết bao nhiêu mối tình nên duyên dù chỉ là trên chiếc xe đạp. Với tôi, trong cuộc sống rong ruổi từ Trung vào Nam, chiếc xe đạp đã gắn với tôi một đoạn đường dài. Khi còn ở ngoài Trung, mỗi gia đình chỉ có một chiếc xe đạp, thậm chí có nhà con không có, muốn đi đâu phải chạy sang mượn hàng xóm. Rong ruổi vào Nam, gia đình chúng tôi ở ngay kế một con dốc đứng và dài (dốc 110, Ðịnh Quán). Thế là, mỗi lần đi đâu, chúng tôi chỉ đạp có lúc đi, còn lúc về thì phải dắt xe lên dốc. Cực là thế, vất vả là thế, nhưng cuộc sống hiền hòa và yên bình làm sao. Không có ô nhiễm, không có tiếng ồn, cuộc sống cứ lặng yên trôi qua…

Rồi tôi vào đại học. Chiếc xe đạp là tài sản duy nhất đem theo khi sống xa nhà. Và nó cũng là phương tiện để “đi” và “về” giữa trường và kí túc xá, giữa kí túc xá và những chỗ dạy kèm, và cũng là phương tiện để cả bọn bỏ học đèo nhau đi chơi. Xe đạp cũ kĩ èo uột nhưng đầy nghĩa tình… Nắng mưa nó vẫn chung thủy với mình, vậy mà lúc đó tôi chẳng bao giờ lên tiếng cám ơn nó. Mà hình như cả đám bạn của tôi cũng vậy, chẳng nghe đứa nào nói điều này. Lúc đó chỉ ao ước có xe gắn máy để chạy mà thôi…

Chiếc xe đạp cũng là thành quả đầu tiên trong đời mà tôi sắm được nhờ vào công sức lao động của chính mình. Năm học đại thứ ba, phong trào xe Trung Quốc thịnh hành. Tôi đã tự mua được một chiếc bằng chính những đồng tiền dạy thêm của tôi. Lúc đó cả kí túc xá Lạc Long Quân chỉ có hai chiếc, và chiếc của tôi là chiếc thứ ba. Lúc đó tôi vui và tự hào làm sao! Dù vẫn phải đạp bằng chân, nhưng dẫu sao vẫn nhẹ nhàng hơn, không cọc cạch như xe cũ và nhất là trông xinh hơn. Ðến bây giờ chồng thỉnh thoảng vẫn nhắc: “Lúc đó trông bả đạp chiếc xe đạp mini cute dễ sợ”.

Tình yêu của chúng tôi cũng gắn liền với chiếc xe đạp. Bởi ông xã tôi cũng là con nhà nghèo, ra đời tự lập sớm nên cũng mang theo điệp khúc xe đạp cho đến khi khi lập gia đình. Thời gian hò hẹn tất nhiên là bằng xe đạp, thời gian yêu nhau cũng bằng xe đạp, cho đến thời gian cưới nhau cũng bằng xe đạp luôn. Bởi vậy hôm nọ khi tôi nói là tôi muốn nghe lại bài hát “Xe đạp ơi” của Phương Thảo-Ngọc Lễ, anh chàng lặn lội tìm CD mua tặng vợ liền.

Xe này gia đình vẫn còn giữ; ảnh chụp năm 2007 lúc về Việt Nam. (Hình: nguyenthithanhhang.blogspot.com)

Khi tôi ra trường và không được ở kí túc xá nữa, tôi phải thuê nhà ở ngoài. Trời nóng quá, chàng chạy xe đi mua chiếc quạt cho người yêu. Khi về thì chỉ thấy xách có mỗi chiếc quạt. Hỏi xe đâu thì chàng nói bị chôm rồi. Mỗi lần nhắc tới tai nạn đó, chàng thường nói: Tội nghiệp nàng thiệt đó nha; trong khi bạn bè có người yêu chở đi chơi bằng xe gắn máy, thì người yêu của nàng kể cả chiếc xe đạp cũng đánh mất. Ðến giờ chàng vẫn còn tiếc hùi hụi vì mất chiếc xe đó. Bởi vì đó là kỉ vật của những năm tháng yêu nhau.

Nhớ khi xưa anh chở em trên chiếc xe đạp cũ,

dưới trăng khuya cùng trao chiếc hôn đầu.

Nhớ khi xưa bao mộng mơ trên chiếc xe đạp cũ,

ước mong sao tình yêu mãi không rời…

Tuy rằng tình yêu trong bài hát không giống tình yêu của chúng tôi vì qua bao nhiêu gian truân của cuộc sống, chúng tôi vẫn còn nhau. Tình yêu chúng tôi vẫn đẹp như thủa ban đầu, nếu không muốn nói là đẹp hơn, nhưng chiếc xe đạp thì đã xa rồi. Tuy vậy, chúng tôi vẫn nhắc về nó, như nhắc về kỉ niệm của tình yêu, cũng là kỉ niệm của cả một tuổi thơ.

Xe đạp ơi, cám ơn nhiều lắm…

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT