Cảnh sát Westminster và Sở Cứu Hỏa hướng dẫn Liên Ðoàn Hướng Ðạo Lam Sơn về an toàn công cộng
Em Viết Văn Việt
Những bài viết của học sinh các trường Việt ngữ
Nhằm tạo một diễn đàn cho các em tập viết tiếng Việt, Ban Biên Tập trang Tiếng Việt Dấu Yêu kêu gọi quý phụ huynh và quý thầy cô khuyến khích các em viết văn, diễn tả bằng tiếng Việt những cảm nghĩ và ước vọng trong đời sống của các em. Ước mong nơi đây một sân chơi được mở ra và khu vườn văn hóa Việt sẽ được quý phụ huynh và quý thầy cô góp tay vun trồng, khuyến khích.
Trong các bài nhận được và chọn để đăng, chúng tôi cố ý giữ nguyên văn những gì các em viết. Vì thế, khi đọc đến những ngôn từ, lỗi chính tả và sai văn phạm, chúng tôi mong được Phụ Huynh và Thầy Cô chia sẻ và sửa chữa cho các em tại nhà hay trong lớp học.
Tất cả các bài viết dưới dạng MSWord, font Unicode; và hình ảnh dạng .jpg, xin gởi về địa chỉ email: [email protected] (Xin đừng gởi dạng .pdf vì không tiện cho việc layout).
Trân trọng cảm ơn quý vị.
Nguyễn Việt Linh
Ðêm Halloween
Kathy Dương học lớp 4B, TTVH Hồng Bàng
Ðêm Halloween là một đêm rất thú vị và lạ. Cách đây 2000 năm Halloween được tạo ra. Mặc dù ngày lễ này tồn tại trên trái đất cho rất nhiều năm, người Mỹ vẫn tổ chức ngày lễ này mỗi năm. Việc chẻ quả bí ngô là một truyền thống mà rất nhiều người biết tới. Trước tiên là trái này sẽ được đem về từ chợ. Sau đó quả bí ngô sẽ được một nụ cười rất tươi với hai con mắt và một lỗ mũi. Việc còn lại là chỉ thấp cây nến và bỏ vào giữa quả bí ngô. Khi mặt trời lặn là một tín hiệu để bắt đầu. Trong ngày lễ này người lớn và trẻ em hóa trang thành những nhân vật trong phim: loài vật, công chúa, siêu nhân, hoặc ma… Khi trang phục đã được mặc xong cuộc xin kẹo bắt đầu.
***
Lễ Ma Quỷ của Liên
Vào một đêm tối tăm, khu hàng xóm của Liên không có một bóng người. Cô bình tĩnh đi đến nhà kế bên mình và gõ cửa.
“Xin chào? Có ai không?”
Không có một tiếng động nào cả.
“Hừm.”
Cô định quay lại và trở về nhà mình những ngay lúc đó cái cửa tự nhiên từ từ mở ra với một tiếng cọt kẹt.
Liên nghĩ với bản thân mình, Tại sao mình đã nghe lời của họ vậy ta? Hóa ra mình không nên đi.
Cô bước vô trong căn nhà, và cửa tự đóng lại.
(Ngày hôm qua)
“Thôi đủ rồi! Alfred, tôi nói với cậu đây là lần cuối đấy! Tôi sẽ không đi xin kẹo nữa đâu! Tối mai mình sẽ ở nhà ôn bài cho bài thi tuần tới.” Liên nói, mặt đỏ lên vì giận.
“Tại sao không? Tối mai là Lễ Ma Quỷ mà! Ngày mai sẽ có bữa tiệc bên nhà mình, Liên hãy đến chơi và đi xin kẹo cùng với nhóm!” Alfred vui vẻ nói.
Liên lắc đầu. “Không được. Chúng ta 15 tuổi rồi mà còn đi xin kẹo nữa, thật buồn cười. Nếu cậu muốn đi thì không cần Liên đi chung.”
Cô vừa đi mấy bước bỗng một tiếng nói khác cất lên. “Ồ… tớ đâu có biết rằng Liên sợ ma quỷ đâu… hihi.” Liên lập tức xoay lại và gặp mặt của Arthur, anh họ của Alfred.
“Cậu vừa nói gì?” Liên hỏi.
Arthur cười và nói, “Nếu như Liên không chấp nhận để tối mai tham dự buổi tiệc Lễ Ma Quỷ tớ sẽ nói rằng cậu sợ ma. Mọi người sẽ cười cậu đấy.”
Liên hình như không quan tâm đến chuyện người khác nghĩ đến mình nhưng Alfred hô lên, “Liên là người nhát gan kìa, Liên là người nhát gan kia!” Chuyên ấy làm cho Liên bực tức và có ta nói với hai anh em họ, “Ðược thôi, làm thì làm! Tôi sẽ cho bọn người biết rằng Liên Chung này không phải là một kẻ nhát gan!”
(Trở lại hiện tại)
Liên cảm thấy căn nhà lớn của Alfred lạnh hơn mọi khi một chút. Cũng có thể là tại vì cô đang mặc một bộ đồ hóa trang làm phù thủy. Áo đầm đen và xanh của cô dài đến đầu gối và vì cô định đi ra ngoài rất nhanh, cô đã quên đem theo áo khoác.
Cô lặng lẽ bước vào phòng khách, ngó trước ngó sau và quan sát môi trường xung quanh. Tường màu xanh có sơn một loại sơn phát sáng trong bóng tối. Trong góc có những mạng nhện đầy bụi, trên ghế có những tròng mắt lăn lộn vòng vòng. Liên cảm thấy mọi chuyện hoàn toàn kỳ dị nhưng cô cứ giữ thái độ bình tĩnh của mình. Cô ngồi lên ghế để gọi Alfred. Bỗng nhiên có một tiếng ầm ầm trên lầu như là một vật gì đang duy triển trên đó. Sự hồi hộp của Liên càng tăng lên. Cô lẹ làng lấy điện thoại ra và gọi vô số của Alfred.
“A lô? Alfred, cậu đang ở đâu vậy, tôi đa…”
“A lô? Ai đang gọi tôi vậy hả?”
Liên im lặng ngay. Giọng nói sâu sắc ấy không thể nào là Alfred. Cô liền hỏi.
“Ðây là ai, mà sao ngươi có được điện thoại của bạn tôi?”
Người bên đầu dây kia buông ra một tiếng cười ác.
“Hahaha! Bình tĩnh nào, cô nàng. Nếu cô thật sự muốn biết chuyện gì xảy ra cô nên lên lầu mà xem.”
“Ngươi đã làm gì với Alfred?!”
“Có lẽ thân thể một chàng thiếu niên trên giường sẽ cho cô biết… Hẹn gặp lại nhé.”
Người lạ ấy cúp máy trước khi Liên có thể hỏi thêm.
Bây giờ Liên cảm thấy hơi sợ rồi đấy. Ðược rồi, mình phải lên lầu thời. Liên tự nghĩ với mình. Cô hít thở thật sâu trước khi bước lên cầu thang. Trên bước cầu thang thứ tư có một cái đèn pin nằm đó. Liên cầm lên và bật đèn pin lên, khiến cho nó để tỏa sáng. Một hồi sau, cô đến trước cửa phòng ngủ của Alfred. Cô biết căn phòng anh ta ở đâu vì họ quen nhau từ khi còn bé. Liên nhìn lên thấy một bàn tay dính máu nhô ra từ trần nhà. Cô rùng mình một chút.
Liên đạt tay ra và mở cửa. Khi vào trong cô đóng cửa lại cho chặt để cẩn thận nếu ai vô. Trên giường, như lời của người lạ ấy đã nói, là cơ thể Alfred, dính máu trên lưng như ai đó đã bắn anh ta. “Alfred!” Liên hốt hoảng lên. Cô lập tức đỡ Alfred dậy và kiểm tra mạch máu. Tiếng bụp bụp liên tiếp trong lỗ tai cho cô biết rằng anh còn sống. Ðột nhiên, người anh ta run rẩy khiến cho Liên lo lắng. Khi cô ngồi dậy, cô thấy rằng Alfred đang cười chảy nước mắt. Bỗng nhiên, đèn sáng bật lên và mọi người la lên “HÙ!!!” làm cho Liên sợ hãi hét lên “Aaah!”
Liên nhìn xung quanh mình và nhận ra các bạn cùng trường cô. Mọi người đều đang cười. Cảm thấy xấu hổ vì đã bị làm một trò đùa, mặt Liên đỏ lên. Alfred mỉm cười và nói, “Sao? Liên thích không? Trò này đã mất rất nhiều thời gian lắm đấy!” Liên giả vờ làm mặt giận. “Không, không thích chút nào.” Alfred cười to thêm một lần và nói, “Nào các bạn! Ði xin kẹo thôi!” Các bạn cùng trường la “Hoan hô!” rồi chạy ra cửa. Alfred kéo Liên theo và cười vui vẻ như trẻ con nít. “Ði xin kẹo thôi, Liên!” “Ư-ừ. Ði thì đi! Không cần kéo tôi như con nít đâu!” Alfred nhìn lại Liền, mặt cười toe toét. “Hihi! Tối nay chúng ta không phải mười lăm tuổi đâu!”
Tối hôm đó khi xin kẹo và chơi các trò chơi vui nhộn, Liên thực sự cảm thấy cô không phải là một cô gái mười lăm tuổi, mà là một đứa trẻ đi chơi cùng bạn.
Tâm Tình Phụ Huynh
Có những thứ “cho đi” không mong đền đáp
Có những “giúp đỡ” không bao giờ chờ bạn nói “cảm ơn”
Nguyễn Hữu Hòa sưu tầm
Biết ơn là phẩm chất cao quý của một tâm hồn đẹp. Chính vì vậy mà có rất nhiều truyện kể được lưu truyền để nhắc nhở chúng ta rằng: Làm người, cần có lòng biết ơn!
Có một câu chuyện kể rằng:
Xưa có một hành khách bước đơn độc trên chặng đường xa. Khi đã quá mỏi mệt và kiệt quệ, anh nằm xuống và ngủ một giấc ngon lành trên thảm cỏ ven đường. Không lâu sau, một con rắn độc từ trong bụi cỏ chui ra và bò về phía người độc hành này.
Khi con rắn chuẩn bị cắn người khách đang ngủ, bỗng một người đi ngang qua đó, kịp thời đánh chết con rắn độc rồi đi tiếp. Người độc hành vẫn ngủ say sưa mà không hề biết chuyện gì đang diễn ra. Cho đến cuối cuộc đời, anh vẫn không hay biết rằng mình đang sống trong ân huệ của người qua đường vô danh thuở nọ…
Có thể vị khách độc hành không hề biết đến ơn cứu mạng ấy, và người qua đường cũng đã quên từ lâu, nhưng sự tình này đều ghi dấu trong Trời Ðất.
Lại cũng có chuyện như thế này:
Một hôm, người chồng trở về nhà. Lúc đó trời đã khuya lắm rồi, nhưng chiếc đèn bên hiên nhà vẫn sáng rực, chiếu rọi một đoạn đường phía ngoài ngôi nhà. Anh cho rằng vợ mình ngủ quên, định bụng vào trong nhà tắt đèn, nhưng không ngờ lại bị vợ cản lại. Anh chưa kịp hỏi nguyên do thì chị vợ đã chỉ tay ra ngoài cửa sổ cho chồng nhìn.
Ven đường bên ngoài cửa sổ là một chiếc xe ba bánh chở đầy rác. Ngay cạnh đó, một cặp vợ chồng đang ngồi nghỉ dưới ánh đèn ấm áp bên hiên nhà. Họ vừa nói vừa cười, và cùng nhau ăn chút gì đó để lót dạ đêm khuya.
Nhìn thấy cặp vợ chồng ấy đang chuyện trò vui vẻ dưới ánh đèn, cả anh và vợ đưa mắt nhìn nhau rồi nhẹ nhàng rút lui. Có lẽ hai vợ chồng người thu gom rác ấy sẽ vĩnh viễn không biết rằng, ở đâu đó trong thành phố này, có một ngọn đèn vẫn hàng đêm vì họ mà thắp sáng.
Và bạn thấy đấy, có những sự giúp đỡ diễn ra trong âm thầm và lặng lẽ. Vậy cớ sao cứ phải đợi đến khi mắt thấy, tai nghe rồi chúng ta mới biết ơn trong lòng?
Bởi vì, có những “cho đi” không bao giờ mong chờ bạn đền đáp. Có những “giúp đỡ” không bao giờ chờ bạn nói “Cảm ơn!”
Vì vậy, hãy cứ biết ơn cuộc đời này và hãy dùng lòng cảm ơn để đối đãi với tất cả mọi người xung quanh bạn.
Và đừng quên rằng:
Không biết trân quý, có núi tiền cũng chẳng thể vui tươi.
Không biết khoan dung, có bạn bè rồi cũng rời ra.
Không biết cảm ơn, có tài giỏi cũng chẳng thể thành công.
Không biết hành động, có thông minh cũng chẳng thể viên dung.
Không biết hợp tác, có làm việc chăm chỉ cũng không thành đại sự.
Không biết tiết kiệm, có kiếm nhiều tiền cũng không thể phú quý.
Không biết thỏa mãn, có nhiều tiền cũng không thể hạnh phúc.
Không biết dưỡng thân, có trị liệu cũng chẳng thể trường thọ.
Hãy nhớ:
Có một thứ không thể lợi dụng: Ðó chính là thiện lương.
Có một thứ không thể gian dối: Ðó chính là tình cảm.
Có một thứ không thể lừa gạt: Ðó chính là sự chân thành.
Có một thứ không thể thiếu: Ðó chính là bạn bè.
Có một thứ không thể tha thứ: Ðó chính là phản bội.
Có một thứ không thể cứu được: Ðó chính là tuyệt vọng.
Có một thứ không thể bội quên: Ðó chính là cảm ơn.








































































































































