Lãnh đạo xã ‘ăn thiếu, hát chịu’ nợ 3.5 tỷ không trả nổi

Các viên chức lãnh đạo chính quyền xã Đồng Thái khi đó biện bạch rằng, chuyện ăn thiếu ở các nhà hàng, hát chịu tại các quán karaoke, “đi thực tế” đều là vì công vụ. Họ có đãi nhau thì cũng nhằm khích lệ nhau “hoàn thành công tác,” còn không thì là đãi cấp trên chứ không hề tư túi.

Vụ viên chức ăn thiếu, hát chịu tạo ra khoản nợ lên tới 3.5 tỷ khiến chính quyền huyện Ba Vì, thành phố Hà Nội phải kỷ luật ông Phùng Trần Anh, chủ tịch xã. Tháng 7 năm ngoái ông Anh bị cách chức và bị điều chuyển từ vị trí “chủ tịch xã” thành… “trưởng công an xã”!

Người thay thế ông Anh làm chủ tịch xã là ông Phùng Trần Ngọ. Ông Ngọ cũng chẳng xa lạ gì với các nhà hàng, quán karaoke và những cơ sở thương mại, dịch vụ khác đang là chủ nợ của chính quyền xã Đồng Thái vì ông cũng từng tham gia ăn thiếu, hát chịu, “đi thực tế.” Tuy nhiên vì chỉ là phó bí thư xã nên ông Ngọ vô sự!

Cần lưu ý là ngoài khoản nợ vừa kể, khi “ra đi,” di sản ông Anh để lại cho chính quyền xã Đồng Thái còn 38 tỷ tiền nợ khác từ việc “xây dựng nông thôn mới!”

Ông Ngọ có phân trần với báo giới rằng, chính quyền xã Đồng Thái không muốn quỵt các khoản ăn thiếu, hát chịu. Vấn đề là họ không biết xoay đâu ra tiền. Hai năm vừa qua dù đã cố gắng “cân đối” nhưng họ chỉ mới trả được chưa tới 100 triệu ăn thiếu, hát chịu.

Trước tin này, một số luật sư khẳng định, việc lấy công quỹ thanh toán nợ ăn thiếu, hát chịu là phạm pháp. Những người từng tham gia ăn thiếu, hát chịu phải tự thanh toán nợ. Họ thắc mắc tại sao, hệ thống công quyền không truy cứu trách nhiệm hình sự của cựu chủ tịch và cựu kế toán trưởng của xã Đồng Thái.

Thác mắc này dựa trên những quy định hiện hành của luật pháp Việt Nam, trong đó có luật hình sự nhưng nó lại hoàn toàn … “phi thực tế” vì hệ thống công quyền ở Việt Nam không đối xử với các viên chức là “đồng đội, đồng chí” của mình theo… kiểu như thế! Chẳng hạn hồi đầu tháng này, bà Phạm Thanh Hương, cựu phó phòng quản lý xuất nhập cảng của Bộ Công Thương tại Hải Phòng – nhân vật chính trong một scandal cách nay gần hai năm, đã quay lại làm việc.

Hồi tháng 8 năm 2014, báo chí Việt Nam công bố một video clip ghi lại cảnh bà Hương trực tiếp nhận tiền của doanh nghiệp. Video clip này được xem như một bằng chứng minh họa cho điều mà doanh giới than thở thường xuyên: Phải hoàn tất quá nhiều thủ tục không cần thiết và muốn hoàn tất thủ tục nào cũng phải chi tiền lót tay. Tuy nhiên lối giải thích đó bị doanh giới phản đối vì hai lẽ, chính quyền Việt Nam đã bỏ thu phí đối với Giấy chứng nhận xuất xứ hàng hóa và nếu đó là phí được thu hợp pháp thì phải có biên lai chứ người thu không thể cầm tiền rồi cất như trong video clip.

Đó cũng là lý do Bộ Công Thương đành phải tạm đình chỉ công tác của bà Hương, rút bà từ Phòng Quản Lý Xuất Nhập Cảng của bộ này tại Hải Phòng về cục xuất nhập cảng ở Hà Nội để giải trình và kiểm điểm… Sau hai năm giải trình và kiểm điểm, cục xuất nhập cảng Bộ Công Thương phát hành một thông báo về kết quả giải quyết khiếu nại, tố cáo bà Hương.

Theo đó, sở dĩ có hình ảnh bà Hương trực tiếp nhận tiền từ doanh nghiệp là vì hôm đó, một nhân viên có trách nhiệm thu phí của Phòng Quản Lý Xuất Nhập Cảng của Bộ Công Thương tại Hải Phòng nghỉ. Bà Hương thay nhân viên này “thu tiền giấy, mực khi cho các doanh nghiệp sử dụng máy photocopy, máy in…”

Sai phạm của bà Hương là đã “sử dụng tài sản nhà nước không đúng quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước.” “Chưa sắp xếp nhân sự hợp lý (khiến bà – một phó phòng phải thu tiền giúp), dẫn đến sự phản cảm về hình ảnh môi trường công vụ và hoạt động thực thi công vụ của phòng này.” (G.Đ)

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT