Nhân Tâm
Chiều nay đi làm về, tui chở thằng con 8 tuổi, đi Costco mua ít đồ ăn.
Hai mẹ con đang chuẩn bị quẹo vô hàng bán đồ lạnh thì nhìn thấy một thằng nhóc chừng hơn 2 tuổi đang quỳ xuống giữa dãy hàng, khóc ré.
Tui thì kịp thấy ba má và 2 chị nó giả bộ bỏ đi, để mặc nó.
Thằng bé nằm sấp luôn ra đất, úp mặt khóc. Bo, con tui, nhìn thấy, nó có vẻ bối rối trước cảnh một đứa nhỏ như thế nằm khóc mà không có bất kỳ người lớn nào ở đó. Thế là Bo bước đến, quỳ xuống cạnh thằng nhỏ, hỏi khẽ, “Do you need help?” Tui đứng quan sát.
Thằng bé nghe thấy, ngóc đầu dậy. Hết khóc. Nó nhìn thằng Bo, ngơ ngác. Bo nhìn nó, “Do you need help?” Bo hỏi lại. Nó giơ cái tay cho thằng Bo. Bo có vẻ hơi bối rối một chút nữa, có lẽ nó cũng chưa bao giờ biết phải làm thế nào. Bo nhìn tui. Tui nói nhỏ, “Con đỡ em dậy đi.”
Bo đưa tay nắm lấy tay thằng nhỏ, vừa đỡ nó thì cũng là lúc ba thằng nhỏ quay lại.
Ðứng ngay ở đầu dãy, ba nó ngoắt “Ði.” Thế là thằng nhỏ buông tay Bo và chạy đi, trong khi ba nó đã quay lưng bước trước.
Thằng Bo nhìn theo, có vẻ yên tâm lẫn bất ngờ. Rồi lại tiếp tục theo mẹ đi mua hàng. Không nói năng gì chuyện vừa xảy ra.

















































































