Bài và hình: Tư Mỏ Lết
Có lẽ tất cả những người lái xe – bất kể xe cũ, xe mới, hay xe sang trọng, xe rẻ tiền – đều mong có một điều ước được trở thành hiện thực mỗi ngày: “Ước gì hôm nay mình lái xe đi đến nơi, về đến chốn, không bị đụng xe…” Một ước mơ “mộng thường” như vậy, mà chẳng có mấy người sống ở Mỹ tự hào rằng mình chưa từng bao giờ bị đụng xe. Khó thật!

Là một người có 20 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực bảo hiểm, hơn 10 năm làm đại lý cho hãng bảo hiểm xe Farmers Insurance, anh Donny Vũ tâm sự rằng những rắc rối sau một vụ đụng xe giống như chuyện nghìn lẻ một đêm, kể hoài không hết. Có khác ở chỗ là chuyện nghìn lẻ một đêm – như chuyện Simbad – càng nghe càng muốn nghe thêm. Còn chuyện tai nạn xe cộ nghe xong thấy… mà chán! Do cái nghề làm đại lý bảo hiểm, anh Donny dù có… chán cũng vẫn cứ phải nghe. Vì khách hàng của anh khi gặp rắc rối sau khi đụng xe thường gọi phone đến văn phòng hỏi ý kiến. Nghe nhiều chuyện, thấy có những điều nhiều khách hàng hay phải đối mặt, anh Donny muốn kể lại để cho người sau rút kinh nghiệm.
Theo anh Donny, các bác lớn tuổi là những người hay gặp rắc rối và phải kêu cứu sau các vụ đụng xe nhất. Cũng dễ hiểu, là bởi vì các bác không rành tiếng Anh, không rành luật pháp, nên dễ bị bắt nạt. Có một bác A, xe bị một người Mễ đụng. Bác xuống xe, cố gắng nói người này đưa giấy tờ cá nhân, bảo hiểm, nhưng không biết nói làm sao. Bác còn bị người kia nạt lại bằng tiếng Anh, cũng không hiểu luôn! Bí quá, bác gọi lại văn phòng anh Donny. Anh đã phải chạy ra tận nơi, nói chuyện với người đụng. Mới đầu họ không chịu hợp tác. Anh bèn lấy máy chụp hình ra, chụp lại vị trí đụng, chụp lại bảng số, và chuẩn bị gọi cảnh sát. Thấy anh Donny có vẻ… chuyên nghiệp quá, người này mới chịu trao đổi thông tin. Sau đó, bảo hiểm của họ phải đền cho bác A.
Một trường hợp khác, bác B. gọi cầu cứu anh Donny. Bác nói bác mới đụng xe một người “ngoại quốc” ở giữa ngã tư. Người này làm dữ quá, đòi bác phải đền, mà bác chẳng hiểu họ nói gì nhiều, cũng không biết phải làm sao, nên gọi điện thoại cầu cứu. Anh Donny liền chạy đến hiện trường. Thì ra đó là một ngã tư không có đèn giao thông. Xem ra khó biết ai lỗi phải, mà cũng chẳng có ai làm chứng. Anh Donny giúp bác B. trao đổi thông cá nhân, bảo hiểm với người này. Sau đó, anh giúp bác khai báo với bảo hiểm. Quả nhiên, kết quả điều tra của bảo hiểm là 50/50, không ai có lỗi, nên mỗi bên tự lo sửa xe của mình. Bác B. thoát được chuyện phải đền cho bên đối phương.
Liên quan đến chuyện “ai có lỗi,” hoặc “ai phải đền ai,” anh Donny nhắc lại rằng phải hết sức thận trọng khi khai với cảnh sát, hay khai với bảo hiểm sau khi tai nạn. Nếu không hiểu rõ tiếng Anh, nếu không nắm chắc luật lệ, tốt hơn hết hãy yêu cầu cho được nói chuyện với người nói tiếng Việt, hoặc yêu cầu được trợ giúp. Như trường hợp trên của bác B., chưa chắc mình đụng người là mình có lỗi. Trường hợp của bác C. sau đây thì không may mắn như bác B. Bác C. kể cho anh Donny nghe rằng bác dính đến một vụ đụng xe trong bãi đậu xe khu chợ Người Việt (góc Westminster-Euclid). Bác và một chiếc xe khác cùng lùi xe ra khỏi chỗ đậu, thì đụng nhau. Hai bên có trao đổi bảo hiểm. Khi hãng bảo hiểm gọi điện thoại tới để lấy chi tiết vụ đụng xe, hỏi bác có nhận thấy mình có lỗi không. Bác không hiểu rõ câu hỏi lắm, nhưng lại trả lời là Yes! Kết quả là bảo hiểm của bác phải đền cho đối phương. Mà trên xe của đối phương có tới 3 người. Cả 3 đều khai là họ bị thương tích qua vụ đụng xe. Dĩ nhiên là tiền bảo hiểm của bác phải tăng. Theo anh Donny, chuyện de xe đụng nhau ở parking lot thường khó xác định ai lỗi ai phải. Nếu lúc trả lời với hãng bảo hiểm, bác C. yêu cầu cho nói chuyện với người biết tiếng Việt, và không nhận lỗi ngay, thì chưa chắc bác đã bị thiệt thòi nhiều.
Trong những trường hợp đụng xe, nếu có người chịu làm chứng cho mình là hay nhất. Nhưng chuyện này không dễ. Ðặc biệt là đối với người Việt mình.
Cũng dễ hiểu thôi, dân ta không muốn làm chứng vì sợ phải đối đầu với các thủ tục pháp lý. Mất thời giờ, mà tiếng Anh tiếng U thì cũng không rành, dính vào chỉ tổ phiền toái! Nhưng mà người Mỹ thì khác. Người Mỹ đa phần có cái tính thẳng thắn, đúng sai phải rõ ràng, theo kiểu Lục Vân Tiên “Giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha.” Vì vậy người Mỹ sẵn sàng làm chứng khi thấy một vụ đụng xe mà bên có lỗi rõ ràng không chịu nhận lỗi. Anh Donny kể lại chuyện một khách hàng D. may mắn. Chị đậu xe ở bãi đậu xe của một văn phòng bác sĩ trong khu Little Saigon. Khi ra lấy xe mới thấy xe mình bị đụng trầy mũi xe, còn người đụng thì đã biến đâu mất. Khi nhìn kỹ lại, trên kính trước, dưới càng gạt nước có một miếng giấy nhỏ. Ðó là lời nhắn của một người Mỹ. Ông ta viết rằng ông chứng kiến một người đã de xe ra và đụng vào xe của chị D., nhưng người này đã bỏ chạy luôn. Ông ta đã có chụp lại cảnh chiếc xe này đụng, có bảng số xe hẳn hòi. Ông ta để lại số phone để liên lạc, nói sẵn sàng làm chứng cho chị D. nếu cần thiết. Sau khi đã nhận tấm hình chụp từ ông Mỹ tốt bụng, chị D. nghe theo lời khuyên của anh Donny, lên trình báo với cảnh sát như là một vụ “hit and run.” Cảnh sát sau khi xem các chứng cớ rõ ràng, đã dễ dàng tìm ra được thủ phạm. Trước khi đến nhà người này, cảnh sát còn hỏi chị D. là chị muốn làm gì với họ? Chị có muốn bắt họ vì tội “hit and run” không? Chị trả lời rằng không, chị chỉ muốn họ sửa xe cho chị, và nhắc nhở họ phải xử sự cho đúng pháp luật. Theo đúng yêu cầu của chị D., cảnh sát đã buộc người kia phải chịu trách nhiệm sửa xe. Chị D. đã nhắn tin cảm ơn người Mỹ tốt bụng này, cho dù chưa bao giờ gặp, mà cũng chưa bao giờ nói chuyện với ông ta qua điện thoại. Hai bên chỉ liên lạc với nhau bằng text message mà thôi.
Cũng liên quan đến chuyện “hit and run,” anh Donny kể chuyện anh khách hàng E. kém may mắn. Anh lái xe ở lane giữa, xe đang ngừng chờ đèn đỏ, thì bị chiếc xe đằng sau tông tới. Anh E. xuống xe, thì người đụng anh ra dấu cho anh tấp vào lề, vì lúc đó xe trên đường rất đông. Anh làm theo ý họ, tìm cách lái xe vào lề, và nghĩ rằng người kia cũng sẽ làm như vậy để hai bên trao đổi thông tin. Ai ngờ đâu, khi xe anh E. đã vào lề rồi, người tài xế kia cũng giả bộ cho xe di chuyển, nhưng lại bỏ chạy luôn! Anh E. mới biết là mình hố, vì đã không kịp chụp hình, ghi lại số xe của người kia trước khi tấp vào lề. Sau đó anh phải chịu tiền sửa xe, vì không biết phải bắt đền với ai. Anh Donny vẫn luôn dặn dò khách hàng của mình là phải chụp hình, ghi lại càng nhiều càng tốt các chứng cứ của một vụ đụng xe, trước khi dời xe ra khỏi hiện trường, đặc biệt là vị trí đụng, dấu vết đụng, biển số xe đối phương.
Liên quan đến việc trao đổi thông tin với phía đối phương sau khi đụng xe, anh Donny nhắc lại cách hay nhất là chụp hình lại bảng số xe, bằng lái, bảo hiểm của đối phương. Hay tối thiểu thì mình cũng phải là người ghi chép lại. Một khách hàng F. của anh Donny khá thật thà. Sau khi bị đụng xe, đối phương của bác đã “nhiệt tình giúp đỡ,” tự ghi lại bằng lái và số bảo hiểm của mình để trao cho bác. Khi về đến nhà, khai báo với bảo hiểm thì bác F. mới khám phá ra là bằng lái và số bảo hiểm mà người kia viết là… những con số ma, không có thực!
Rồi trong trường hợp mình đã đền bù cho đối phương cũng phải cẩn thận. Nên có giấy tờ rõ ràng. Thông thường, sau khi đền bù, hai bên phải cùng ký vào biên bản release of liability, xác nhận hai bên đồng ý với sự đền bù, và hứa sẽ không đòi hỏi gì thêm trong vụ đụng xe này nữa. Ðã có trường hợp của khách hàng G., dù đã đền rồi, sau gần hai năm thì đối phương kiện tiếp để đòi thêm, với lý do là “bị chấn thương”! Cũng may mà khi ra tòa thì yêu cầu này bị bác.
Chuyện ngàn lẻ một đêm đụng xe đại loại là như thế. Ðể kết luận, anh Donny nói rằng “hãy làm mọi chuyện đúng ngay từ đầu” (do things right at the beginning). Và nhớ rằng nếu mình không rành luật, không rành tiếng Anh, thì hãy đi tìm sự trợ giúp để tránh gặp rắc rối, phiền toái về sau.
Xin chúc ước mơ “ước gì đừng bao giờ bị đụng xe…” của mọi người được toại nguyện.
Chú thích: Thông tin được cung cấp bởi Donny Vu Farmers Insurance Agency. Mọi thắc mắc xin liên lạc:
Donny Vu Farmers Insurance
14291 Euclid St., #D110, Garden Grove, CA 92843
Tel: 714 265 5440
Email: [email protected]
www.Donnyvu.com























































































