Phan Nghĩa
Dĩ vãng đen

Thần Thời Gian hãy dừng lại
Cho nhân thế hỏi đôi điều
Sao người đi không mệt nghỉ
Thoắt một chiều đã 40 năm
Nước mất rồi nhiều người không nhớ nữa
Ôi đoạn trường những kẻ bất tri
Nhà trong tay giặc tưởng mái ấm
Ôm chầm nhau nhảy múa hát ca
Thời nguyên sơ hay thời vong mạt
Mà lắm kẻ mũ áo quay về
Không nhớ sao một thời vùi dập
Húp canh đậu rồng chảy ướt lon gô
Chúng hành hạ cho thân tàn ma dại
Lại mau quên vẫn xớn xới vui đùa
Có phải là người hay dã thú
Lạc loài đâu trước khoái lạc thấp hèn
Nhìn tha nhân mà lòng ái ngại
Thương phận người – một kiếp sống nhỏ nhoi!
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.





















































































































































