Đêm Huế – Thơ Trần Ngọc Diệp

Đêm Huế – Thơ Trần Ngọc Diệp

Gió qua tử cấm thành chừng da diết (Hình: Ngọc Diệp)

Em không muốn cài cửa sổ
Thể nào đêm cũng ngang qua
Mở lối đi cỏ ướt thượng thành
Đêm mùi trầm
Và tiếng đập cánh bầy chim núi Ngự

Chúng ta đã lại nơi này
Ngực gầy khăn sương
Những rường cột trăm năm tiếng thời gian
Gió qua tử cấm thành chừng da diết
Rưng rưng vai trần lá mục
Trăng thêu lạnh buồn vạt áo Tần phi

Câu chuyện chúng ta
Phố ghi dấu
Dưới mắt sao
Dưới những tán cây đêm rù rì mùi trái chín
Một đầy hơn hay một vơi hơn
Húng quế ngò gai vẫn trở mình nhẫn nại
Xanh lên những khu vườn…

Chúng mình còn nhau không
Một cánh chim
Bay không qua hết vườn Hoàng Mai
Đập cánh bên tê bình phong phủ đệ
Anh nói đi một vòng hoàng hôn với Huế
Góc nào cũng nghe tiếng dạ
Phía nào cũng thấy màu áo sương lam
Anh như nghe thấu giọng cười của em
Cũng đành.

Ôi Huế!
Mong manh cánh sen hồ Tịnh
Em không cài cửa sổ
Hương mộc thềm rêu
Mắt Hương Giang nửa khuya chưa khép…

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việ.” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT