Hoàng hôn nghe tiếng chim – Thơ Nguyễn Văn Gia

Nguyễn Văn Gia

Hoàng hôn nghe tiếng chim 

Lối đi xưa em từng qua đó/ Dấu chân thơm rợp bóng hoa che. (Tranh: Đinh Cường)

Có phải sông xưa đã đổi dòng?
Lời nguyền thuở trước hóa hư không
Nghe tiếng chim “Bắt cô trói cột”
Rơi giữa hoàng hôn quá đỗi buồn.

MƠ PHAI
Đâu rồi trăng khuya bên giếng cũ
Lấy gì soi lại giấc mơ phai
Dấu chân ngày đó giờ rêu phủ
Lặng lẽ bên đường giọt sương mai.

BÂNG QUƠ
Trang giấy trắng nhớ câu thơ
Cánh buồm nâu nhớ bến bờ xa xa
Rứa mà người đó đi qua
Giả vờ đứng ngó rất là bâng quơ…

SƠN KHÊ
Lối đi xưa em từng qua đó
Dấu chân thơm rợp bóng hoa che
Chưa qua hết mưa đông nắng hạ
Mà tình kia đã hóa sơn khê.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việ.” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT