Có một Sài Gòn như thế! – Thơ Vivien Le

Vivien Le

Có một Sài Gòn như thế! 

Xa thật rồi… nhớ lắm Sài Gòn ơi! (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Từ dạo ra đi thương nhớ Sài Gòn
Nắng nơi ấy biết có còn rực rỡ
Trời có xanh như đã từng một thuở
Mưa có buồn trên phố nhỏ ngày xưa

Có còn không tiếng gà gáy ban trưa
Chiều hò hẹn có chợt mưa chợt nắng
Hàng me cũ vẫn đi cùng năm tháng
Vì thương ai mà che chắn lối về

Giờ tan tầm còn nồng nã bụi xe
Khu ổ chuột đêm còn nghe mì gõ
Đường Bùi Thị Xuân xôi chè còn đó
Bến Bạch Đằng lộng gió lúc chiều rơi

Có còn không thương xá Tax một thời
Để hoài niệm mãi khung trời xưa cũ
Một mảnh vỡ đời trôi trong quá khứ
Mỗi đêm về thành nỗi nhớ không nguôi

Lúc nằm yên lúc động đậy đâm chồi
Cho quay quắt một kiếp người viễn xứ
Nhấp vị cà phê đắng dòng tâm sự
Ta không về đành mang nợ người thôi!

Xa thật rồi… nhớ lắm Sài Gòn ơi!
Ngàn con chữ chẳng đủ lời diễn tả
Chân bước đi nước mắt rơi lả chả
Phút chia lìa sỏi đá cũng ngầm đau

Niềm thương này ta gửi lại ngày sau
Để nỗi nhớ bắc cầu qua tuổi hạc
Đưa tay vuốt mái tóc giờ nhuốm bạc
Hai mươi năm khao khát trở về nguồn

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT