Dửng dưng chị bỏ nụ cười mà đi – Thơ Đặng Xuân Xuyến

Đặng Xuân Xuyến

Dửng dưng chị bỏ nụ cười mà đi

Chiều qua mưa sập cổng Trời/ Dửng dưng Chị bỏ nụ cười mà đi. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

(Thương nhớ chị Trương Hương Lan)

Khóc cười cái số long đong
Chị gom lỡ dở ngồi hong gió trời
Hong bao nhiêu đận miệng đời
Vẫn chưa lấp đủ mấy lời gió mưa

Chị chờ chuyến vét đò trưa
Mà thăm thẳm đợi như thừa bão giông
Người ta dư dả vợ chồng
Chị chỉ khát chút “đeo gông” để cười…

Thế gian thì lắm hạng người
Mà chị lại cứ như người trên mây
Chịu bao cay đắng oan đày
Chị chỉ lặng chuốt cho gầy tiếng nhơ

Chị ngồi vá víu ước mơ
Gạn trong từ đục che hờ nỗi đau
Ngậm ngùi thương nửa đời sau
Chồng con là cái nợ đau của đời

Chiều qua mưa sập cổng Trời
Dửng dưng Chị bỏ nụ cười mà đi.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT