căn phòng – Thơ L.T. Cao Nguyên

L.T. Cao Nguyên

căn phòng 

em đã chết một mình, chết lạnh, chết chờ anh. (Tranh: Nguyễn Trung)

tuyết rơi nhanh như bước chân anh rời thành phố
cửa sổ lạnh buồn như mất nắm tay nhau
ngày dài như đêm như từng hơi thở
ngẩng mặt làm gì khi đường phố vẫn màu tro

căn phòng vẫn vuông với chiếc bàn tròn ba chân rưỡi
anh vẽ tim em bằng cây viết mực cam
anh bảo lâu ngày cam rồi thành đỏ
trái tim em cam vì em còn trẻ còn thơ

từ hôm chết em nỉ non la gào khóc thét
nhưng anh có nghe đâu, anh đã hết nghe em
ôi cái buồn nặng nề buồn da diết
vỡ trái tim cam từng mảnh lặng câm

cứ như hôm ấy tuyết nhiều anh không về nữa
em đã chết một mình, chết lạnh, chết chờ anh
mấy mươi đêm ngày người ta thì thào nhau,
căn phòng nặng nề buồn da buồn diết.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT